Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
NGŨ ĐẠI

❊ ❊ ❊

logo

“Đã sẵn sàng cho bài học đầu tiên chưa?” Soke hỏi.

“Ngay bây giờ ấy ạ?” Jack đáp bằng giọng hứng thú pha lẫn rụt rè.

“Thời gian chẳng chờ đợi ai cả. Phải biết tận dụng khi còn có thể.”

Nói đoạn tổ sư gia với lấy cây gậy đứng dậy rồi ngoắc tay ra hiệu bảo Jack đi theo. Riêng Hanzo lảnh trách nhiệm ở lại dọn dẹp. Đêm mùa hạ rất ấm áp, dễ chịu, mặt trời khuất sau núi tạo thành vầng hào quang kì thú. Soke dẫn Jack băng qua đồng lúa đến một ngọn đồi nhỏ, từ đây có thể dễ dàng quan sát cả khu làng.

“Muốn luyện nhẫn thuật thì bắt buộc phải thấu hiểu ngũ đại,” tổ sư gia vẽ năm vòng tròn ra đất rồi bắt đầu hướng dẫn. “Đây là năm nguyên tố cấu thành nên vũ trụ - Địa, Thủy, Hỏa, Phong, và Không.”

Bằng đầu chiếc gậy của mình, ông vẽ năm từ hán tự vào giữa các vòng tròn.

dia
thuy
hoa
phong
khong

“Ngũ đại tượng trưng cho những nguyên tắc cơ bản nhất trong cách tiếp cận sinh giới. Là một nhẫn giả, chúng ta phải luôn biết ghi nhận sức mạnh to lớn của thiên nhiên, cũng như tìm cách hòa hợp với nó. Mỗi nguyên tố tương ứng với các trạng thái tinh thần, thể chất khác nhau:

“Địa đại diện cho bền bỉ, tự tin.

Nước đại diện cho thích nghi.

Lửa đại diện cho nhiệt tình, lạc quan.

Phong đại diện cho tự do, cả trong tâm lẫn nội thể.

Không đại diện cho hư vô, thứ vượt xa trần tục, sức mạnh sáng tạo, siêu nhiên của vũ trụ.”

Jack chăm chú lắng nghe, rồi gật đầu ra vẻ như nó vẫn hiểu ông cụ đang nói gì.

Tổ sư gia chỉ mỉm cười nói. “Ta đi guốc trong bụng con rồi. Thôi, để ta hướng dẫn trực quan hơn.”

Nói đoạn ông khoát tay quanh thung lũng.

“Ngũ đại nằm ở trong tất cả hành động của ninja, là nguồn cảm hứng cho chiến thuật, cũng như kĩ năng của chúng ta. Con nhìn đi, ngôi làng này là một ví dụ rất tiêu biểu cho Địa tố đấy.”

Jack nhìn theo, nhưng nó chẳng thấy điểm gì khác biệt so với các làng nông Nhật Bản cả. “Ở đâu cơ ạ?” nó hỏi ngay.

“Ninja mà không biết quan sát thì cũng tựa như chim chẳng biết bay,” Soke mắng. “Nhìn kĩ hơn đi. Nếu con định tấn công xuống đó, thì sẽ gặp phải những khó khăn gì?”

Jack thử lại, lần này bằng cặp mắt của kẻ muốn đánh vào làng. “Thung lũng khá dốc,” nó bắt đầu. “Sẽ khó tiến quân hàng loạt.”

“Tốt,” tổ sư gia bình phẩm. “Còn gì nữa không?”

“Có một lối ra vào duy nhất. Ngoài ra chỉ còn hệ thống mương rãnh giữa các thửa ruộng mà thôi.”

“Đúng vậy, và nếu để ý thì chúng rất chật hẹp…”

“Để cho trong cùng một thời điểm chỉ có một người duy nhất tấn công được phải không ạ?” Jack kinh hãi.

“Chính xác!” ông cụ khoan thai chống gậy xuống mặt đất. “Mọi thứ đều được thiết kế sao cho ngôi làng khó bị quan quân tấn công nhất. Dinh thự trưởng làng nằm ngay giữa các thửa ruộng, vốn có dạng mê cung, đặc biệt khi xả nước vào sẽ trở thành bờ hào lợi hại. Khu vực đại bản doanh và sân làng vô cùng kiên cố do được xây trên ụ đất cứng. Hàng rào tre và dây gai cũng là một lớp phòng vệ chắc chắn. Con thấy đấy, phương pháp này tận dụng môi trường xung quanh để biến thành lợi thế cho mình. Địa tố trong ngũ đại chính là như thế.

Jack sững người khi ngôi làng tưởng như bình thường giờ đây chẳng khác gì một pháo đài vững chãi trong mắt nó.

“Theo ta,” tổ sư gia nói rồi cất bước về phía một con suối nhỏ. “Thủy tố tượng trưng cho một trong số các kĩ năng nhẫn thuật cơ bản nhất, thủy luyện. Một ninja không chỉ cần biết bơi, mà còn phải học cách vận dụng nước làm vũ khí tấn công, rút lui, thậm chí sinh tồn. Dần dần con sẽ được mục kích. Nhưng trước hết phải nắm cho tường nguyên tắc cốt yếu cái đã.”

Nói đoạn ông chỉ gậy vào một khúc gỗ trên mặt đất. “Đặt nó vào dòng nước đi.”

Jack nhấc khúc gỗ đặt vào vị trí, dòng nước lập tức đứt quãng.

“Làm vậy để làm gì nào?” Soke hỏi.

“Chặn con suối ạ?”

“Chắc không?” ông cụ hỏi vặn.

Được một lúc sau thì nước bắt đầu đùn lên đằng sau khúc gỗ rồi cuộn lên trên vượt qua luôn.

“Theo con điều này có ý nghĩa gì?” tổ sư gia hỏi Jack.

Nó suy nghĩ một lúc rồi đáp. “Con cần một khúc gỗ to hơn?”

Soke khẽ lắc đầu. “Đó là lối suy nghĩ của võ sĩ, gặp trở ngại là lại huy động thêm nguồn lực, lính tráng, binh khí mới. Nhưng cho dù có xây đập to cỡ nào thì nhất định cũng đến lúc nước thích nghi và vượt qua được mà thôi.”

Ông tiếp tục chỉ vào chiếc lá trôi theo con suối, băng qua khúc gỗ đi vào lòng hồ. “Thứ ta vừa trình bày chính là nguyên tắc dòng chảy. Từ bây giờ, hãy ghi sâu nó vào từng dòng suy nghĩ của mình. Nếu không được việc, hãy thay phương pháp. Cả trong thể thuật. Bị đối phương đỡ, gạt, thì cứ chuyển sang thế khác. Đi theo dòng chảy, nhất định con sẽ hạ được đối phương.”

Nói đoạn ông Soke ra hiệu cho Jack kéo khúc gỗ ra khỏi con suối.

“Tựa như dòng nước này, gặp vật cản, con phải biết cách chấp nhận, thích nghi, và tiếp tục vượt lên.”

Hai người đi đến sân làng, tiến vào căn nhà vang vọng tiếng búa đập vào kim loại. Tổ sư gia giới thiệu Jack với thợ rèn Kajiya, người này trao cho ông cụ một thanh đoản đao ninja vừa rèn xong để ông xem thử. Ánh sáng phản chiếu từ sống dao lấp lóe dưới ánh lửa bập bùng.

“Ta biết samurai luôn xem vũ khí là linh hồn của mình,” Soke nhìn thẳng vào cặp trường đoản nhị kiếm trên hông Jack nói. “Nhưng đối với ninja, chúng chỉ là công cụ phục vụ mục đích mà thôi.”

Nói đoạn gật đầu khen ngợi rồi trả lại con dao cho thợ rèn Kajiya. Hai người tiếp tục quan sát quá trình ông này quạt lò cho đến khi nóng rực lên. Ông ta gắp ra một khúc sắt cháy đỏ, tiếp tục công việc rèn giũa của mình.

“Lửa rất mạnh mẽ, hung hãn, và nhanh nhẹn,” tổ sư gia giải thích. “Vũ khí của ninja có quan hệ rất mật thiết với Hỏa tố. Nó còn là nguồn cảm hứng cho kha khá các kĩ năng nhẫn giả, đơn cử như hỏa thuật chẳng hạn. Đó có thể là phương pháp bí mật như lan tin đồn, mà cũng có thể là...”

ẦM!

Jack nằm thụp ngay xuống sàn, khu đất trước mặt nó bỗng nhiên nổ tung, khói bốc mù mịt. Nó tiếp tục lăn lộn vài vòng rồi tuốt trường kiếm ra, ngơ ngác không biết ngôi làng đang bị tấn công, hay lò rèn xảy ra tai nạn.

Bỗng nó nghe hai người kia cười vang.

“Trông cu cậu nhảy kìa!” bác Kajiya cười sặc sụa đến chảy cả nước mắt.

Lúc khói tan, Jack mới nhận thấy phần còn lại của hộp thuốc súng nằm trên đất.

“Bác cứ khéo đùa,” Jack nhe răng cười chữa thẹn rồi tra gươm vào vỏ.

“Kajiya đây rất biết cách đưa ra dẫn chứng,” ông Soke vỗ vai người thợ rèn bình phẩm. “Như ta định nói ban nãy, ầm ĩ như cháy nổ cũng là một phần trong hỏa thuật. Một ninja phải biết cách vận dụng thuốc súng, cũng như lửa cho việc công phá, đánh lạc hướng, hoặc giết chóc khi cần thiết. Nhưng Hỏa tố hoàn toàn không đơn thuần chỉ có sức mạnh, điều cốt lõi vẫn là tinh thần.”

Ông tiếp tục chỉ về phía đỉnh đồi. “Trên đó có trữ sẵn gỗ. Trong trường hợp bị kẻ địch phát hiện, chốt canh phòng sẽ ngay lập tức đốt cháy cho khói lan xuống làng báo động từ trước.”

Cả hai cúi đầu chào, để người thợ rèn Kajiya tiếp tục công việc của mình. Tổ sư gia dẫn Jack men theo lối đi chính vào ngôi chùa đầu làng. Lúc này mặt trời đã hoàn toàn khuất bóng, bóng tối nhanh chóng ập đến. Đi được nửa đường, cả hai dừng lại một ngôi đền Thần đạo được bao phủ bởi hoa dại mọc xung quanh.

“Ta rất muốn biết,” ông Soke lên tiếng, “chiêu kiếm pháp lợi hại nhất của con là gì.”

“Con thiên về tốc độ, nên có lẽ đó là đòn cắt xéo kép.”

“Thử xem nào,” ông tiếp tục. “Cứ nhắm thẳng ta mà đánh.”

Jack nhìn tổ sư gia đầy ái ngại khi ông cụ bước đến ngay trước mặt mình. “Con không muốn vô tình làm tổ sư bị thương...”

Ông mỉm cười. “Đừng lo cho ta. Cứ biểu diễn kĩ năng đi xem nào.”

“Con nói trước rồi đấy nhé,” Jack đáp rồi chuẩn bị ra đòn. Trong chớp mắt, nó đã rút kiếm chém một đường từ hông lên đến ngực rồi kéo ngược từ ngực trở ngược xuống hông tổ sư gia.

Cả hai lần ông cụ đều dễ dàng tránh né.

“Rất ấn tượng,” Soke gật đầu tán thưởng. “Thế còn cước pháp lợi hại nhất?”

Jack tra kiếm vào vỏ rồi tung người đá mạnh về phía trước.

Tổ sư gia cố tình chờ đến giây cuối cùng mới bước sang một bên.

“Giỏi. Thử quyền pháp luôn xem nào?”

Jack xoay người vung tay tung một cú móc xoáy bằng mu bàn tay vào đầu Soke. Ông cụ nhanh chóng thụp người vừa kịp tránh.

“Đúng là con rất nhanh,” ông bình phẩm. “Thế...”

“Sao tổ sư không thử ra đòn mạnh nhất cùa mình cho con xem đi?” Jack thở hồng hộc vì kiệt sức.

“Ta đã làm rồi đấy chứ,” Soke đáp. “Đòn thế lợi hại nhất của ta chính là chẳng có chiêu số gì cả.”

“Phong tố, phải không ạ?”

“Có tố chất!” Soke hoan hỉ. “Phong tố đại diện cho tinh thần của nhẫn thuật. Tránh né luôn là phương pháp ưu thế hơn so với xông vào. Di chuyển nhẹ nhàng, các phép tẩu thoát, thở không thành tiếng, giả chết, đều lấy cảm hứng từ đây mà ra cả. Con thấy lá trên cây di chuyển không?”

Jack dán mắt vào dòng chuyển dịch của các cành cây. Đến bây giờ nó mới nhận ra gió đêm vẫn đang thổi lên từ phía thung lững.

“Gió có thể nhẹ nhàng phe phẩy, mà cũng có thể phá đổ cả tòa nhà,” tổ sư gia lí giải. Ông gập người nhặt một bông hoa bồ công anh phía sau đền thờ lên. “Phong tố dạy cho chúng ta cách giữ cho tâm luôn mở, sẵn sàng đón nhận mọi tình huống, tránh né mọi đòn tấn công. Nói cách khác là nương theo chiều gió.”

Nói đoạn ông thổi vào bông hoa trắng khiến hạt bồ công anh từ từ bay đi.

“Hành động của một ninja phải giống như làn gió vậy - cảm nhận được, nhưng không thấy được.”

Đến lúc tối hẳn hai người mới vào được chùa, đêm nay sao trời rất sáng, nhưng trong đêm tối, Jack không thể nhìn rõ mặt tổ sư gia.

“Đây là một trong số rất ít những địa điểm có thể quan sát thấy ngôi làng,” Soke vừa nói vừa chỉ về phía ánh sáng lờ mờ phát ra từ lò rèn của bác Kajiya.

Vừa bước vào cổng, ông lão liền cầm lấy một nén hương dâng lên tranh Đức Phật. Jack cũng bắt chước làm theo. Dù là người theo đạo Tin Lành nhưng nó cũng rất tôn trọng giáo lí đạo Phật. Hơn nữa đây còn là vấn đề tránh gây chú ý không cần thiết. Thầy Yamada từng nói càng tỏ ra sùng Phật Giáo bao nhiêu thì càng dễ được mọi người giúp đỡ trên chuyến hành trình đầy gian nan thử thách này.

“Bài học hôm nay cũng sắp đến hồi kết rồi,” tổ sư gia lên tiếng. “Chỉ còn Không tố nữa thôi. Trong ngũ đại, đây là nguyên tố lợi hại nhất, cũng như khó luyện thành nhất. Như ta đã nói, không ở đây chính là hư vô, năng lượng không thể nhìn thấy của thiên nhiên, vũ trụ.”

“Không nhìn thấy thì làm sao biết là có được ạ?” Jack hỏi ngay.

Soke nhìn lên trời rồi đáp. “Thế theo con thì bầu trời có trống rỗng không?”

“Không ạ. Trên đó còn có sao mà.”

“Đấy, Không tố cũng vậy. Ban ngày con chẳng thể nào nhìn thấy sao, nhưng điều đó đâu đồng nghĩa với việc chúng không tồn tại. Không tố là căn nguyên mật giáo, đức tin của ninja bao gồm thiền, thôi miên, và pháp thuật cửu tự ấn.”

“Pháp thuật?” Jack ngạc nhiên.

“Đúng thế. Mật giáo vốn bắt nguồn từ Tu Nghiệm đạo, một nhánh của Phật giáo, vốn chứa đựng các phương pháp giao tiếp, vận dụng sức mạnh của tự nhiên. Ninja sau khi luyện thành kĩ năng này sẽ biết cách vận khí, hội tụ năng lực vô thường, sử dụng tùy ý muốn của mình.”

Đã từng được nếm trải đòn khí công của thầy Yamada chỉ bằng tiếng hét đã khiến cho đối thủ nằm chết giấc ra sàn, Jack chẳng dám nghi ngờ những điều nó vừa được nghe.

“Nguyên tố này cũng biểu trưng nguyên tắc giữ cho đầu trống rỗng. Biết tuân theo nó, chúng ta sẽ tự động đánh giá, hành động dựa theo môi trường xung quanh mà không cần phải suy nghĩ - hay dùng đến các giác quan trên cơ thể.”

“Ý tổ sư là Vô Tâm ấy ạ?” Jack hỏi ngay, trước đây nó từng được thầy Hosokawa dạy cho phương pháp kiếm thuật dựa trên nguyên lí na ná như vậy.

“Tốt, vậy là con bắt đầu hiểu rồi đó.” Soke đáp. “Từ bây giờ, hãy để mọi thứ xung quanh - núi, sông, cỏ cây, muông thú - trở thành thầy dạy của mình.”

Lúc này dường như tổ sư gia đã hoàn toàn biến mất trong đêm tối, chỉ còn giọng nói văng vẳng mà thôi.

“Luyện thành ngũ đại - bền bỉ như đất, dẻo dai như nước, mạnh mẽ như lửa, nhanh nhẹn như gió, thông thái như trời - và con, samurai trẻ tuổi, sẽ trở thành một ninja.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang