
Lưỡi đoản kiếm ninjatō suýt chút nữa đã lấy đầu Jack.
Nó thụp ngay xuống, đồng thời phản công bằng một cú cắt ngang cơ hoành. Miyuki đỡ đòn rồi xông tới định xiên thẳng mũi kiếm vào người Jack. Nhưng nó đã ép luôn lưỡi trường kiếm vào đoản đao của cô nàng, hai thứ vũ khí va vào nhau chói lóa. Gạt phắt ninjatō trong tay Miyuki sang bên, Jack dùng mũi gươm nhắm thẳng vào cổ họng phóng tới, chỉ ngừng tay lại khi còn cách đúng gang tấc.
Một đòn gạt và chém hoàn hảo.
Bị đẩy vào thế bị động, Miyuki trừng mắt nhìn Jack rồi lui về vị trí an toàn.
Những tiếng rì rầm thán phục bắt đầu vang lên từ phía đám đông tụ tập quanh sân. Riêng Shonin, người đang quan sát trận chiến dưới tán một cái ô to thì đặc biệt hào hứng đối với Jack. Mắt ông chăm chú quan sát từng động tác một. Jack giơ cao cả cặp trường đoản nhị kiếm trong tay theo lối tấn tuyệt kĩ Nhị Thiên sẵn sàng đáp trả trận tấn công tiếp theo của Miyuki.
Lẽ ra đây chỉ là một màn trình diễn “thân thiện” được đặt ra nhằm giúp trưởng làng có cơ hội chứng kiến kĩ năng chiến đấu bằng Nhị Thiên kiếm pháp. Tuy nhiên hai đứa càng đánh càng hăng, kịch tính, dữ dội không thua gì một trận tỉ thí sống mái với nhau. Miyuki quyết tâm hạ cho bằng được Jack - nhằm chứng minh tuyệt kĩ Nhị Thiên chỉ là thùng rỗng kêu to, năng lực nhẫn giả vượt trội hơn võ sĩ nhiều.
Tương tự, Jack hoàn toàn không muốn mất mặt dưới tay Miyuki. Một phần vì danh tiếng lẫy lừng ngài Masamoto đã gây dựng, nhưng phần lớn là do sĩ diện của chính bản thân. Từng thua Miyuki một lần khi đánh tay không lúc cố gắng tẩu thoát khỏi làng, nó hoàn toàn không muốn phải đón nhận thất bại thêm nữa.
Giữa trưa trời nắng gắt, cả Miyuki và Jack đều thở dốc vì mất sức. Jack quệt mồ hôi trên trán trong lúc di chuyển theo cách đấu lưng với ánh mặt trời, buộc đối thủ bị chói mắt nếu nhìn thẳng vào phía nó. Miyuki không phải hạng xoàng, muốn thắng thì cần phải tận dụng mọi yếu thế nhỏ nhặt nhất.
Tính tới thời điểm này cô nàng đã giở hết các chiêu trò ninja - như quăng bột vào mặt, giả vờ đầu hàng, thậm chí giẫm lên chân nó khi đánh giáp lá cà nhưng vẫn không tài nào phá vỡ thế phòng thủ của Jack.
Cô nàng chỉ còn đúng một cơ hội cuối cùng để đánh bại nó.
Kế hoạch lần này sẽ là gì?
Miyuki nheo mắt dưới ánh mặt trời, cố gắng tìm sơ hở của kẻ địch.
“Muốn chơi kiểu đấy chứ gì,” cô nàng lên tiếng, nói đoạn dùng gươm phản chiếu ngược trở vào mắt Jack.
Bất ngờ bị lóa mắt, Jack buộc phải trông chờ vào kĩ năng chiến đấu không cần dùng mắt mà thầy Kano đã dạy lúc trước. Nghe thấy tiếng Miyuki chạy đến, rồi tiếng lưỡi gươm xé gió trong không khí, nó lập tức theo phản xạ đỡ đòn bằng đoản kiếm wakizashi rồi vung trường kiếm katana phản kích. Miyuki gọn gàng né tránh rồi chuyển sang góc khác tấn công, nhắm thẳng cổ Jack vung kiếm.
Đến bây giờ Jack mới nhận ra đã có một sự thay đổi rất quan trọng trong lối chiến đấu của cô nàng. Chuyển tay cầm vũ khí từ phải sang trái.
Jack suýt chút đã tiêu tùng, lưỡi dao chỉ cách tai phải trong đường tơ kẽ tóc. Nó liên tục di chuyển xung quanh sân né tránh. Nhưng Miyuki càng đánh càng nhanh khiến Jack phải chống đỡ không ngớt. Nó ngờ rằng cô nàng này thật ra thuận tay trái, và chẳng qua từ đầu cố tình dùng ngược lại hòng tạo yếu tố bất ngờ mà thôi.
Gần như Jack đang phải chiến đấu để giữ cái mạng của mình.
Miyuki tấn công chẳng chút nương tình, thậm chí vài lần cô nàng đã gần xuyên thủng được lớp phòng ngự của Jack. Cuối cùng cơ hội của Jack cũng đến. Trong một nỗ lực tấn công quá đà, Miyuki đã hơi với tay quá mức, tạo điều kiện cho nó lập tức thi triển chiêu Thu Diệp Thức, đập kiếm hai lần vào vũ khí đối phương.
Thanh ninjatō rơi đánh cạch xuống đất.
Bị tước vũ khí, Miyuki tức điên người còn đám đông thì hò reo tán dương màn trình diễn kiếm thuật thượng thừa của nó. Jack cúi đầu với họ tỏ lòng khiêm tốn.
Nhưng cô nàng đâu đã chịu thua. Phóng vội tới lò rèn của bác Kajiya, Miyuki giật lấy chiếc côn nhị khúc treo trên xà, xoay vài vòng rồi ném đầu sát thương về phía Jack. Đòn tấn công bất ngờ khiến Jack dù kịp dùng trường kiếm đỡ nhưng sợi xích cũng đã mắc vào thân thanh katana và bị Miyuki giật bay mất.
Giờ Jack chỉ còn mỗi đoản kiếm wakizashi phòng thân.
Miyuki lại vừa xoay côn nhị khúc trên đầu vừa nói, “Sao nào, võ sĩ?”
Không chút chần chừ, Jack lật luôn thanh kiếm đang cầm trên tay phóng tới - hệt như cách thầy Masamoto đã áp dụng đối với nó trước đây.
Thanh đoản kiếm xé gió lướt đi trong không khí như một chiếc phi tiêu. Miyuki, lúc này đang xoay côn, tay đặt cao quá đầu, là một mục tiêu rất dễ nhắm. Báng kiếm đập trúng ngay giũa ngực khiến cô nàng ngã lăn xuống đất.
Quá sơn đáo hải. Tấn công theo cách đối phương không thể ngờ tới.
Kéo theo sau một thoáng yên lặng sững sờ là tràng pháo tay vỡ òa. Ai cũng biết nếu lúc nãy Jack không lật kiếm lại thì kết quả sẽ cực kì nguy hiểm. Bản thân Jack dù rất muốn chứng tỏ bản thân, nhưng không có ý làm đau Miyuki. Nó bước đến đưa tay đề nghị đỡ cô nàng dậy. “Đánh tốt lắm.”
“Ăn may thôi!” Miyuki gào lên, tự đứng dậy không thèm để ý tới cử chỉ lịch thiệp từ Jack.
“Chấp nhận đi, kiếm thuật của samurai không hề vô dụng,” Jack nhặt vũ khí của mình lên nói.
Miyuki nhìn nó bằng ánh mắt hình viên đạn. Bộ ba trưởng làng, ông Momochi và tổ sư gia cùng bước về phía Jack. Soke đặc biệt tỏ ra hài lòng với màn trình diễn của nó.
“Thật là mở mang tầm mắt,” Shonin lên tiếng. “Cảm ơn nhé, chàng trai trẻ.”
Jack cúi đầu tạ lễ, trong đầu thầm nghĩ ắt hẳn sẽ phải đón nhận một loạt những câu hỏi về tuyệt kĩ Nhị Thiên. Nó phải thật cẩn thận nếu không muốn rơi vào thế tiết lộ quá nhiều.
“Ngài Masamoto ngoài là một kiếm sĩ đại tài thì cũng đồng thời là một người thầy tuyệt vời nữa,” trưởng làng trầm trồ. “Tuyệt kĩ Nhị Thiên của ông ấy quả nhiên danh bất hư truyền. Nhưng nói bất khả chiến bại như dân gian đồn đại thì có lẽ là hơi quá tay.”
Nói đoạn ông gật đầu rồi bước luôn về phía dinh thự, vừa đi vừa bàn bạc sôi nổi cùng tổ sư gia.
Jack nhìn hai người đi khuất bóng, hoàn toàn sững sờ.
“Cứ tưởng trưởng làng muốn học tuyệt kĩ Nhị Thiên chứ?” Jack nói thành tiếng, tuy thực ra đây chỉ là câu nó tự hỏi bản thân thôi.
Ông Momochi nghe thấy, liền lập tức cười mỉa mai.
“Cái Shonin cần không phải là cách thực hiện đòn thế,” ông ta cười nhạt. “Mà là cách hóa giải nó kìa.”
Tim Jack nhói lên khi nó nhận ra sự thật tai hại. Một con hổ thông minh uyên bác như trưởng làng sẽ không cần mất công trèo lên cây - chỉ đơn giản chặt bỏ cây luôn là xong.
“Vừa rồi Shonin đã nhận ra một số yếu điểm trong kiếm pháp này,” ông Momochi tiếp tục, có vẻ đã nhận ra vẻ thất thần trong mắt Jack. “Màn trình diễn của cậu đã cứu không ít mạng ninja đâu.”
Nói đoạn quay lưng đuổi theo trưởng làng và tổ sư gia.
Jack cay đắng hối hận vì đã ngu dốt nhận lời biểu diễn tuyệt kĩ Nhị Thiên. Nó chỉ dám cầu mong ngài Masamoto sẽ tha thứ cho phán đoán sai lầm này. Dù sao các ninja ở đây cũng chỉ định khai thác kiến thức cho công tác phòng thủ, chứ không phải tấn công lại võ sĩ.
“Quá dữ luôn!” Hanzo reo lên trong lúc háo hức nhào về phía Jack. “Tuyệt chiêu thiên cẩu phải không? Dạy cho em đi!”
“Đúng là rất ấn tượng,” Tenzen đồng tình.
“Cũng nhờ tôi có người thầy giỏi,” Jack đáp, không khỏi mỉm cười khi thấy Hanzo giả đò chiến đấu với hai thanh gươm bằng không khí. “Ngài Masamoto là kiếm sĩ vĩ đại nhất Nhật Bản. Kiên cường, đức độ...”
Miyuki phá lên cười cay độc. “Một tên võ sĩ mà đức độ ấy á?”
“Đúng vậy!” Jack khẳng định ngay. “Chính ông ấy là người hướng dẫn tôi đi theo con đường võ sĩ đạo.”
“Võ sĩ đạo!” Miyuki vặn lại, sẵn lòng tranh cãi tới cùng với Jack. “Anh tin vào cái thứ dối trá đấy thật sao?” Thất bại trong cuộc tỉ thí ban nãy càng khiến cô nàng giận dữ hơn bao giờ hết. “Làm ơn mở to mắt ra nhìn vào sự thật về bọn võ sĩ và cái đám lí thuyết suông của chúng giùm tôi đi.” Miyuki vừa nói vừa ấn mạnh ngón tay lên ngực Jack. “ Võ sĩ đạo chẳng qua là cái cớ để chúng được thoải mái chém giết, trốn tránh tội lỗi. Tất cả chúng đều là lũ sát nhân! Đồ tể! Quỷ sứ!”
“Không đúng,” Jack phản đối, không tránh khỏi chột dạ trước ngọn lửa hận thù trong mắt Miyuki.
“Ồ, thế ư?” cô nàng thách thức. “Chính gia đình tôi đã bị giết sạch bởi samurai đấy!”
Cuối cùng Jack cũng nhận ra đâu là lí do Miyuki tức giận đến thế. Nó ngay lập tức thấy cảm thông với nỗi đau cô ta đã phải gánh chịu. “Tôi hiểu cảm nhận của cô...”
“Đừng có nói dối! Để tôi kể cho anh nghe thứ bọn võ sĩ đã làm. Rồi anh sẽ nhìn ra bản chất của chúng. Đã từng nghe danh đại lãnh chúa Nobunaga chưa?” cô nàng nói bằng giọng châm biếm thấy rõ.
Jack gật đầu, nó đã từng nghe Akiko kể về các chiến tích ba mươi năm trước của vị võ sĩ huyền thoại này.
“Vâng, ngài võ sĩ “quả cảm” ấy đã gửi bốn vạn quân đến để đấu với bốn nghìn ninja Iga. Rồi sau đó ra lệnh đốt sạch làng mạc, giết sạch bất kể già trẻ trai gái. Tinh thần võ sĩ đạo chết dẫm của mấy người là như vậy đấy à?”
Nói đoạn Miyuki dí thẳng mặt vào Jack với biểu cảm giận dữ rất đáng sợ. Không đợi nó kịp nói gì đã tiếp tục ngay. “Và lão ấy không phải kẻ duy nhất đâu! Lãnh chúa Akechi cũng cùng một giuộc, thề quét sạch ninja ra khỏi địa bàn mình. Nghĩa ở đâu khi phá nát nhà cửa? Nhân ở đâu khi đến mẹ tôi, một người phụ nữ vô hại, cũng không tha? Các người cần dũng để giết một đứa bé năm tuổi như em trai của tôi à?”
Dòng nước mắt lăn dài trên má Miyuki, toàn thân run lên vì luồng cảm xúc.
“Bình tĩnh đã, Miyuki!” Tenzen đứng vào giữa hai người can ngăn. “Đó không phải là lỗi của Jack...”
“Bình tĩnh? Võ sĩ như hắn chính là nguyên nhân cho những rắc rối của chúng ta còn gì.” Cô nàng ngắt lời rồi ngay lập tức quay sang phía Jack. “Anh có biết trước đây dãy Iga từng có đến hàng trăm bộ tộc ninja sinh sống hay không? Đến giờ chỉ còn đếm được trên đầu ngón tay thôi!”
Nói đoạn ấn mạnh tay vào mặt Jack như để nhấn mạnh quan điểm của mình.
“Thế nên đừng bao giờ nói đến chuyện hiểu tôi cảm thấy thế nào. Suy cho cùng anh vẫn là một tên võ sĩ. Và mãi mãi như vậy. Tôi ghét cay ghét đắng mọi thứ liên quan đến mấy người.”
Con giận dữ qua đi, Miyuki bật lên khóc nức nở. “Tôi đã mất mẹ... mất cha... mất em... mất tất cả...”
“Tôi rất lấy làm tiếc,” Jack nói. “Nhưng tôi thật sự hiểu cảm nhận của cô. Bởi lẽ chính cha tôi cũng bị người ta sát hại.”
Miyuki sững sờ nhìn nó qua hai hàng nước mắt, ánh mắt chứa đựng cả ngạc nhiên lẫn nghi ngờ.
“Bởi chính tay tên ninja Độc Nhãn Long,” Jack tiết lộ trong sự bàng hoàng của cả Tenzen lẫn Miyuki.
“Thì cứ coi như anh hiểu được đôi chút đi,” Miyuki nao núng lắc đầu quầy quậy. “Nhưng Độc Nhãn long chưa bao giờ là một ninja chân chính cả. Tổ sư gia đã thử hết mọi cách nhưng vẫn không thể cứu vãn được con người hắn.”
“Tổ sư gia biết Độc Nhãn Long ư?” Jack hỏi ngay, giữa trưa hè mà sao chợt thấy lòng giá lạnh.
“Biết?” Miyuki trả lời. “Tài nghệ của hắn đều là do một tay ông ấy truyền lại mà.”