
Lúc Jack gặp trực tiếp tổ sư gia để hỏi chuyện thì mây đã phủ lấp đường chân trời, vầng mặt trời đỏ như máu cũng đang khuất dần sau rặng núi.
“Có thật vậy không?” Jack chất vấn.
Ông cụ nặng nề chống gậy thở dài buồn bã như thể gánh nặng của cả quả đất đang đổ đồn lên vai vậy. Soke nhìn Jack bằng cặp mắt xen lẫn buồn rầu và hối tiếc. Lần đầu tiên, nó cảm thấy ông cụ cũng mỏng manh như cái độ tuổi của mình.
Tổ sư gia chầm chậm gật đầu. “Đúng vậy... Độc Nhãn Long là đồ đệ của ta.”
“Sao không nói cho tôi biết từ trước?”
“Biết rồi con có chịu ở lại đây không?” ông cụ hỏi.
“Dĩ nhiên là không rồi.”
Jack đã định bỏ đi ngay khi nghe thông tin Miyuki tiết lộ. Làm sao nó có thể tin tưởng sư phụ kẻ tử thù, cội nguồn những kĩ năng chết chóc hắn đã dùng để sát hại cha nó cho được?
“Con đã tự trả lời câu hỏi của mình rồi đấy thôi,” tổ sư gia nói rồi ngồi xuống chiếc ghế ở sân nhà.
Jack bối rối. Chẳng lẽ ông lão ninja đang muốn chơi trò mèo vờn chuột với nó? Người này hoàn toàn biết rõ về sự tồn tại cũng như tầm quan trọng của cuốn hải đồ, và chỉ chờ cơ hội chín muồi để ra tay mà thôi.
“Ông muốn gì ở tôi?”
Soke mỉm cười hiền từ. “Giúp đỡ con.”
“Nhưng tại sao lại thế?”
“Cứ ngồi xuống đây đã,” tổ sư gia vỗ lên chiếc ghế bên cạnh nói. “Từ từ ta sẽ kể hết cho con nghe.”
Jack miễn cưỡng ngồi xuống nhưng vẫn cố tình giữ khoảng cách với ông cụ.
Soke hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu nói, “Độc Nhãn Long, hay Yoshiro như cách ta vẫn gọi nó ngày xưa, cũng đến đây trong tình trạng y hệt như con vậy - đơn côi một mình, bị quan quân truy bắt. Nó từng là nông dân, cho đến khi cả làng bị san bằng trong trận Nakasendo. Bị tên bắn mù một con mắt. Thương cho số phận bi thảm, ta mới...”
“Yoshiro không phải tên hắn,” Jack chỉnh lại. “Và người đó cũng chẳng phải nông dân gì cho cam. Tên thật của Độc Nhãn Long là Hattori Tatsuo, một lãnh chúa samurai, người từng thống nhất miền bắc Nhật Bản. Còn con mắt kia là tự tay hắn móc ra đấy.”
Tổ sư gia chớp mắt, chân mày nhíu cao vì ngạc nhiên. Thế rồi ông đau đớn cười một tràng, dộng luôn chiếc gậy đi đường xuống đất. “Thế thì đúng rồi. Lúc đó ta cũng ngờ rằng con người này hoàn toàn không đơn giản như vậy. Bởi lẽ nó là đứa cực nhiều mánh khóe, thậm chí có thể nói là đồ đệ xuất chúng nhất cả đời này ta từng dạy.”
Jack không khỏi giật mình khi nghe tổ sư gia khen ngợi kẻ tử thù của mình.
“ Chỉ bàn về mặt tố chất thôi,” Soke nói ngay vào. “Độc Nhãn Long chưa bao giờ tuân thủ tinh thần nhẫn nhục cả. Nó không hiểu tầm quan trọng của con tim thuần khiết, thánh thiện đối với một ninja chân chính.”
“Vậy sao còn dạy hắn làm gì?”
“Ta không nhận ra nó lại là một đứa thối rữa đến vậy. Và nhất là vì nó quá tài giỏi, ta thậm chí còn tính đến chuyện về sau truyền lại chức tổ sư gia này kìa!” Soke lắc đầu ngao ngán khi đến mình mà cũng để người ta lừa gạt như vậy.
“Rồi đến một ngày, ta cuối cùng cũng nhận ra bộ mặt thật của nó - quá tàn nhẫn, lấy giết chóc làm niềm vui. Ta những mong có thể thay đổi, cải tạo nó quay về chính đạo. Nhưng mọi chuyện đã quá muộn; nó không còn cần gì ở đây nữa nên bỏ đi lập làng riêng.”
“Chính ông đã tạo ra con ác quỷ đó,” Jack nói, phần nhiều nghiêng về khẳng định hơn là cáo buộc. Nước mắt giận dữ tràn lên khóe mi khi nó nhớ lại những đau đớn, tủi hổ, tàn phá mà Độc Nhãn Long đã gây ra cho cuộc đời của nó, và những người xung quanh.
“Đáng tiếc đó đúng là sự thật,” tổ sư gia thừa nhận, ánh mắt lộ rõ vẻ u buồn. “Thế nên ta mới thấy có trách nhiệm trước những chuyện con đã phải trả qua. Ngay khi nghe con nói về cái chết của cha mình, ta đã có ý muốn được chuộc lỗi rồi.” Ông chân thành cầm tay Jack giãi bày. “Ta nghĩ sẽ dạy con những tuyệt kĩ nhẫn thuật trước khi lên đường đi Nagasaki... để từ đó, được tha thứ phần nào. Rồi biết đâu con sẽ cảm thấy có thể bỏ qua cho lỗi lầm của ta.” Nói đến đây ông buông tay cúi gằm mặt xuống như thể người có tội đang cầu nguyện.
Jack chưa bao giờ thấy tổ sư gia yếu đuối đến vậy. Dường như ông cụ rất hối hận. Dẫu rằng chính những điều học được ở đây đã giúp Hattori Tatsuo trở thành Độc Nhãn Long khét tiếng tàn bạo, nhưng cũng không thể dựa vào những tội ác của hắn để kết tội Soke. Chính tên sát thủ, cùng với Cha Bobadillo, mới là những kẻ phải chịu trách nhiệm cho cái chết của cha nó.
“Tổ sư gia không có lỗi,” Jack nhấn mạnh. “Hơn nữa chính những kiến thức nhẫn thuật đã mang đến hi vọng về hành trình sắp đến cho con.”
Ông cụ nhẹ nhõm ngẩng đầu.
“Mà tại sao Độc Nhãn Long lại có thể đánh lừa cả tổ sư gia cơ chứ?”
“Nó là đứa xảo quyệt,” Soke nghiến răng nói. “Lần nào ta có dấu hiệu ngờ vực là nó lại làm bộ thể hiện khả năng nhẫn nhục của mình. Ta lại cứ hiểu lầm thành là tiến bộ. Nhưng nó chỉ làm vậy để lừa ta truyền hết các bí mật ra thôi - nhất là điểm mạch. Ta bị nó điều khiển chả khác gì thứ nhạc cụ trong tay vậy!”
Hai người ngồi đó im lặng nhìn mặt trời khuất hẳn sau dãy núi. Bóng ma tên sát thủ Độc Nhãn Long như vẫn lẩn khuất sau màn đêm đang kéo đến dần.
“Ấy vậy mà có lần ta còn tưởng nó đã thay đổi rồi,” tổ sư gia lên tiếng, rõ ràng đã nhẹ nhõm phần nào vì có thể giãi bày tâm sự. “Việc này thể hiện được sự cảm thông, quả cảm của tinh thần nhẫn nhục cao quý. Nó ra tay cứu về một đứa bé.”
“Ai cơ ạ?”
“Hanzo,” tổ sư gia tiết lộ, nhoẻn miệng nở nụ cười hạnh phúc đầu tiên trong cả cuộc nói chuyện. Ông hạ thấp giọng để thằng bé, lúc này đang ở trong gian sàn đất chuẩn bị bữa tối, không nghe thấy. “Thật ra nó đến từ một làng ninja khác. Khoảng năm năm về trước, nhà nó bị samurai tấn công. Chính Độc Nhãn Long đã cứu mạng rồi đem về nhờ ta chăm sóc.”
Jack hác hốc mồm trừng mắt sững sờ nhìn ông cụ. “Hanzo không phải là cháu của tổ sư gia ư?”
“Không, Hanzo là trẻ mồ côi. Nhưng cứ để nó tưởng ta là ông ruột thì vẫn hơn mà.”
Jack không thể tin nổi điều mình đang nghe thấy nữa.
Hanzo là do Độc Nhãn Long đưa đi. Kiyoshi cũng vậy. Thời gian cũng vào khoảng năm năm trước. Rồi cái bớt giống y hệt. Quá nhiều điểm trùng hợp.
Hanzo không phải trẻ mồ cỗi, Jack thầm nghĩ. Và nó cũng không phải ninja. Mà đích thực là samurai.