
Jack đưa mắt nhìn quanh bãi chiến trường. Quán ăn vốn đã ọp ẹp nay lại càng tàn tạ thê thảm hơn - phân nửa xà nhà đổ sụp, bàn ghế ngổn ngang, sàn bê bết rượu. Chủ quán ngây người ngồi trong góc quầy, hai tay ôm đầu thiểu não.
Thấy một xâu tiền xu nằm vương vãi trên sàn chỗ tên samurai lúc nãy, Jack bèn nhặt lên đưa cho cô bé phục vụ bàn. “Như thế này chắc cũng đủ rồi đấy.”
Cô gái cúi đầu cảm tạ rồi cất xâu tiền vào gấu áo kimono của mình.
“Sao em lại giúp anh?” Jack cất tiếng hỏi, chỉ việc cô bé dám đánh lại một võ sĩ đã là đáng ngạc nhiên rồi chứ đừng nói đến việc cứu giúp một thằng nước ngoài như nó.
“Ba tên này lúc nào cũng bắt nạt hành khách thôi,” cô bé lí giải, đoạn lén nhìn Jack với vẻ ngưỡng mộ rồi nói thêm, “Chỉ có anh là người đầu tiên dám chống cự... và còn chiến thắng nữa.”
Bên dưới chỗ xà tre, tên thủ lĩnh đã bắt đầu cất tiếng rên.
“Mau đi đi,” cô bé hối thúc. “Lát nữa tên kia sẽ dắt theo nhiều võ sĩ khác đến đấy.”
“Ai mà thèm tin lời một thằng cha lõa lồ nồng nặc mùi rượu chứ?” Jack bông đùa.
Cô bé phục vụ cười khúc khích rồi im bặt khi nghe thấy tiếng chuông báo hiệu từ phía chốt canh.
“Mau lên anh ơi!” cô bắt đầu hoảng.
Jack nhanh chóng vác hành lí lên vai rồi nhìn qua phía cổng trước. Lúc này đoàn võ sĩ đã sắp hành quân đến nơi.
“Theo em,” cô bé dắt tay Jack vòng ra sau quầy hàng, qua một cái bếp nhỏ dẫn đến lối ra phía sau nhà trọ, đoạn dúi cho nó một ít cơm đựng trong giỏ rơm. “Anh cầm lấy đi, cứ tiếp tục theo lối này tiến về phương nam nhé.”
Tay cô chỉ vào một con đường bẩn thỉu tách ra khỏi chính lộ chạy vào bìa rừng.
“Đường này dẫn đến đâu?” Jack hỏi
“Dãy Iga anh ạ.”
Jack lắc đầu thiểu não. Khu căn cứ địa của bọn ninja này là nơi cuối cùng mà nó muốn đến. Có điều tiếng bọn binh lính đạp cửa xông vào từ phía sau đã chẳng cho nó lựa chọn nào khác nữa.
“Cứ bám vào đường mòn và cẩn thận với bọn giặc cướp nhé,” cô bé dặn dò.
“Cảm ơn em,” Jack đáp, nó biết cô bé đã phải hi sinh an nguy của mình để cứu nó. “Nhưng còn em thì sao?”
“Không sao đâu,” cô bé vừa nói vừa đẩy tay xua nó đi. “Họ hỏi thì em sẽ nói đã bị anh khống chế.”
“THẰNG NGOẠI QUỐC ĐÂU RỒI?” một giọng cộc cằn vang lên từ bên trong nhà trọ.
Nghe thấy tiếng vâng vâng dạ dạ của chủ quán, Jack liền bỏ chạy thục mạng.
“Đừng quên tụi ninja nữa nha anh!” cô gái nói vọng theo.
Tẩu thoát khỏi binh lính của đại tướng quân để rồi phải tiến vào nơi hiểm địa của bọn cừu thù, Jack thừa biết con đường này chẳng khác nào đường tử. Nhưng nó chẳng thể suy nghĩ gì lúc này cả, khi mà tiếng quát tháo giận dữ của bọn samurai vẫn liên tục vang đến. Bọn chúng đã sẵn sàng cho một cuộc truy bắt. Bé gái ban nãy diễn kịch rất đạt, vừa ra vẻ hoảng hốt chỉ tay về phía đường mòn vừa tri hô, “Cướp! Cướp! Hắn cướp mất cơm nhà cháu rồi!”
Nhóc này lém lỉnh chẳng thua gì Akiko, Jack thầm nghĩ.
An tâm rằng cô bé sẽ không gặp rắc rối với bọn võ sĩ, Jack bèn tăng tốc chạy thục mạng, suýt chút nữa đã đến được chỗ bìa rừng thì bất ngờ bị cái gì đó đẩy mạnh từ phía sau khiến nó ngã nhào xuống đất. Choáng váng, Jack vẫy vùng bò trên mặt đất. Nó quay đầu nhìn lại thì thấy một tên võ sĩ đang tiến sát sẵn sàng tung đòn kết liễu. Bây giờ thì nó đã rõ nguồn gốc lực đẩy nọ - đuôi của chiếc mũi tên bắn ra vẫn còn đang rung rung đằng sau lưng nó.
Thế là hết. Chẳng có chút cơ may nào cho lòng thương hại đến từ tên võ sĩ.
Nhưng sao nó lại chẳng thấy đau.
Đến bây giờ Jack mới định thần nhận ra rằng đầu tên đã đâm vào túi hành lí chứ không phải da thịt nó. Vội vàng đứng phắt dậy, Jack lủi luôn vào khu rừng. Một mũi tên khác bay sượt qua đầu nó cắm phập vào thân cây ngay phía trước.
Jack không dám ngoái nhìn lại lần nào nữa. Nó dùng hết sức bình sinh chạy thật nhanh, tim đập liên hồi, lồng ngực cháy khô. Con đường mòn ngoằn ngoèo trong khu rừng càng lúc càng hẹp khi dần lên cao, hướng đến rặng núi sừng sững bao quanh tỉnh Iga.
Bọn samurai vẫn đuổi sát phía sau.
Lúc băng qua một rừng tre nhỏ, Jack quyết định tuốt trường kiếm chém vào các thân tre hai bên đường. Các thân tre liên tục đổ xuống sau lưng nó, lấp luôn lối đi khiến các võ sĩ truy đuổi bị cản đường, phải chặt phá xông lên.
Trò này tuy sẽ câu được ít thời gian, nhưng Jack biết nếu cứ đi theo đường mòn thì trước sau gì bọn chúng cũng bắt kịp. Nghĩ vậy, ngay khi gặp chỗ rẽ, nó chọn ngay lối nhỏ nhất, có vẻ ít người qua lại nhất mà chạy. Càng chạy rừng lại càng rậm rạp hơn, tán cây che khuất mặt trời, không gian xung quanh nó chìm dần trong bóng tối.
Jack giảm tốc độ nghe ngóng. Tiếng hô hoán của bọn võ sĩ càng lúc càng xa dần. Nó thoát rồi - hay ít nhất cũng tạm thời như thế.
Jack hạ túi hành lí xuống thở hồng hộc. Treo ngay bên đầu túi cạnh mũi tên ban nãy cắm vào là túi gấm nhỏ màu đỏ mà thầy Yamada, vị thiền sư ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, đã trao cho nó. Trong đó chứa omamori, một lá bùa thiêng của Phật giáo với niềm tin sẽ mang lại may mắn cho người sở hữu. Lần này có lẽ nó đã may thật. Mở túi ra, Jack nhận thấy chính cuốn hải đồ của cha là vật đã cứu mạng mình. Mũi tên cắm thẳng vào lớp da bao bọc bên ngoài. Jack không khỏi bật cười trước sự việc kì lạ. Trước đây nó nhiều lần vào sinh ra tử để bảo vệ hải đồ, giờ thì hải đồ đã trả ơn lại cho nó.
Cuốn hải đồ là thứ duy nhất có thể đảm bảo cho một chuyến hải trình Thái Bình Dương an toàn. Rất ít tài liệu đạt được độ chính xác cao đến mức như cuốn hải đồ của cha nó, vì thế mà kỉ vật này mới bị người ta thèm khát cướp đoạt. Tuy nhiên vật này không đơn thuần chỉ là công cụ giúp đưa lối dẫn đường, bởi lẽ bất kì quốc gia nào sở hữu được nó sẽ kiểm soát được toàn bộ đường biển giao thương Đông - Tây, hay nói cách khác, quốc gia đó sẽ thống trị biển cả. Sinh thời, người cha quá cố của nó đã dặn nó tuyệt đối không được để hải đồ lọt vào tay kẻ xấu. Trên thực tế, chuyện này đã từng xảy ra rồi. Kẻ thù số một của Jack từ khi đặt chân đến Nhật Bản, tên sát thủ một mắt Độc Nhãn Long, dưới sự chỉ đạo của tu sĩ dòng Tên tha hóa Bobadillo, đã cướp cuốn hải đồ từ trong tay nó.
Jack phải nhờ đến sự giúp đỡ của Akiko và Yamato, con trai ngài Masamoto mới may mắn lấy về được... Nhưng cái giá phải trả thực vô cùng đắt - người anh em của Jack đã vĩnh viễn không còn nữa. Với cái chết của Độc Nhãn Long và Cha Bobadillo, trên đất Nhật Bản không còn nhiều người biết đến sự tồn tại của hải đồ. Nhưng một trong số ít ỏi những người biết đến sự hiện diện của cuốn sổ đó lại là vị Shogun mới - đại tướng quân Kamakura.
Cẩn thận rút mũi tên ra, Jack thở phào nhẹ nhõm vì chỉ có vài trang đầu của cuốn sổ là bị tổn hại. Đối với nó, cuốn hải đồ chính là phương tiện để thực hiện giấc mơ quay về Anh Quốc, giúp nó trở thành một hoa tiêu giỏi như người cha đã quá cố. Chỉ có như thế Jack mới có thể chu cấp cho cuộc sống của nó và đứa em gái - Jess. Ngoài ra, kỉ vật này còn mang ý nghĩa tâm linh, là sợi dây kết nối cuối cùng giữa hai cha con nó. Sau ba năm, Jack vẫn chưa thoát khỏi cảm giác trống trải trong lồng ngực. Nỗi đau đó không hề vơi nhẹ sau cái chết của Độc Nhãn Long, kẻ thù đã trực tiếp ra tay sát hại cha nó. Duy chỉ có hải đồ là giúp ích được đôi chút; bên trong cuốn sổ chứa đựng vô số những chỉ dẫn, mật mã, bản đồ do chính tay cha nó vẽ.
Jack bọc cuốn hải đồ vào trong lớp giấy dầu bảo vệ rồi đặt lại vào đáy túi đeo ngực, bên cạnh tấm áo kimono màu nâu dùng để mặc thay đổi, mấy xu tiền đồng và khay đựng cơm do mẹ Akiko chuẩn bị cho nó trước lúc lên đường đã cạn hết từ lâu. Nó để chỗ cơm mà cô bé phục vụ ban nãy đưa cho vào khay rồi kiểm tra đến chiếc hộp gỗ nhỏ giắt bên hông. Bên trong chiếc hộp này nó đã cất kĩ con hạc giấy origami - món quà may mắn của cậu bạn Yori, và một viên ngọc trai đen cực hiếm mà Akiko đã tặng ngày trước.
Jack nhớ bạn lắm. Ngày qua ngày nó đều tự hỏi mình tại sao lại rời bỏ họ cơ chứ, nhất là Akiko. Việc phải nói lời chia tay với cô bé là điều khó khăn nhất mà nó từng làm. Từ ngày đặt chân đến Nhật Bản, Akiko luôn là một phần cực kì quan trọng trong cuộc sống của nó, đến mức mà giờ đây khi đã không còn cô bé ở bên, nó mới thấy mình thực sự lạc lõng. Thật ra, nó cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Một phần bởi đứa em gái bé nhỏ đang chờ đợi ở quê nhà, nhưng phần nhiều là do lệnh bài trừ người nước ngoài của đại tướng quân Kamakura. Với tình thế hiện nay, bất cứ ai dám bao che cho những người như nó đồng nghĩa với việc phạm tội chống lại chính quyền. Nếu Jack ở lại Toba, nó sẽ gián tiếp đem hiểm nguy đến cho gia đình Akiko.
Cứu cánh duy nhất lúc này của nó chỉ có thể là cảng Nagasaki ở phía cực nam của nước Nhật. Đây là nơi nó đang hướng đến. Quả thật con đường trước mắt nó còn quá dài và đầy gian truân.
Trước khi lên đường, Akiko đã căn dặn nó nên tránh đi đường chính và không nên vào các hàng quán dân cư, nhưng để làm được điều đó đâu có dễ. Nếu cứ bỏ qua hết các khu nghỉ chân dọc đường và chỉ đi trong các con đường mòn thì khả năng lạc đường sẽ rất cao, tốc độ di chuyển cũng sẽ rất chậm. Hơn nữa, quá đói khát, Jack chẳng còn cách nào khác phải ghé vào khu Shono ăn uống và mua lương thực dự trữ.
Xui xẻo là những chỗ nghỉ như vậy cũng đồng thời là chốt canh của quan quân.
Bây giờ lại được tin đám võ sĩ dưới quyền Shogun Kamakura đang ráo riết lùng sục khắp nơi truy nã mình, hi vọng đến được Nagasaki của Jack lại càng mờ mịt hơn bao giờ hết. Chuyện chiến đấu mở đường xuyên đến cực nam Nhật Bản của nó thật ngoài sức tưởng tượng và quá mức viển vông.
Jack đã nghĩ đến việc dừng lại chờ thầy Yamada và Yori rồi cùng họ lên trú chân ở chùa Tendai ở Iga Ueno. Tuy con đường này sẽ rất gian truân và hoàn toàn ngược lại mục tiêu ban đầu, nhưng ít ra nó còn có sự chở che và dẫn lối từ vị Thiền sư của mình. Jack có thể tưởng tượng ra cảnh vị thầy của mình chậm rãi bước đi giữa con đường núi với bộ râu tóc màu muối tiêu và những nếp nhăn trên khuôn mặt, nhưng tên cướp nào vô phúc gặp phải thì coi như tiêu đời. Thầy Yamada vốn là một sohei - võ tăng trong truyền thuyết - ngoại hình của thầy hoàn toàn trái ngược với kĩ năng chiến đấu vào loại thượng thừa ẩn sâu bên trong. Nhưng nhắc đến thầy thì có lẽ trí tuệ mới là thứ Jack được hưởng lợi nhiều nhất.
Chỉ khi không còn cố gắng nữa chúng ta mới thật sự thất bại, vị thiền sư từng nói với nó như thế. Và lời khuyên này đến giờ vẫn hoàn toàn chính xác.
Jack biết nó không thể mới vấp phải trở ngại đầu tiên đã vội vàng nản chí như vậy. Bản thân nó đã trải qua ba năm luyện tập gian khổ ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu cũng là vì ngày hôm nay. Jack biết trước sau gì nó cũng phải lên đường đi Nagasaki - và chỉ có kĩ năng chiến đấu điêu luyện của một võ sĩ mới có thể giúp nó hoàn thành tâm nguyện.
Nghĩ vậy. Jack siết chặt túi hành trang rồi đứng dậy. Khu rừng tre tăm tối đầy những âm thanh kẽo kẹt rợn người theo mỗi đợt gió. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Jack. Rặng Iga chẳng hề thân thiện với những kẻ xa lạ. Đây là nơi Akiko cho rằng em trai út của cô bé, Kiyoshi đã bị tên Độc Nhãn Long bắt cóc, và đến nay vẫn chưa hề có chút tin tức nào lọt ra.
Jack quyết định tiếp tục chuyến hành trình. Giờ này mới tầm giữa trưa, nếu tìm được một con đường mòn thì nó vẫn có cơ may thoát ra ngoài trước khi trời tối hẳn.
Jack với tay lấy vò nước, uống một ngụm rồi rảo bước qua khu rừng rậm tới một khu vực thưa thớt hơn. Đột nhiên, cả thế giới như đảo lộn, cây cối di chuyển loạn xạ trước mắt, bầu trời đổ sụp xuống còn đầu nó thì va mạnh vào một tảng đá.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì nó đã bất tỉnh nhân sự.