Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
TRƯỞNG LÀNG

❊ ❊ ❊

logo

Phòng khách có diện tích rất lớn, toàn bộ được trải bằng loại chiếu tatami hảo hạng, phía cuối có bục gỗ nhô cao. Phía bên phải Jack là một loạt các cửa giấy được trang trí cầu kì, bức tường đằng sau chỗ bục nổi bật bởi bức họa chim bói cá băng qua sông.

Ba người đàn ông ngồi trên cao nhìn về phía Jack.

“Sao ông bảo cậu ta là một võ sĩ?” người ngồi chính giữa thì thầm hỏi. Nhân vật này vừa mập vừa lùn, cằm chẻ sâu, ria mép quặp xuống, đầu trọc hếu, nom khá giống sư tử biển. Thoạt nhìn cảm nhận đầu tiên là ông ta chẳng có dáng dấp của một vị thủ lĩnh, Jack thấy ông ta trái ngược hoàn toàn với cậu con trai lực lưỡng, tráng kiện của mình. Nhưng dẫu sao đây cũng là một ngôi làng thuần nông, có lẽ họ không chọn lựa dựa trên tiêu chí chiến đấu cho lắm. Và một phần nào đó, là cả trí khôn nữa.

“Cậu ta đã được đào tạo ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu,” ông Soke, lúc này đang ngồi bên trái Shonin, lên tiếng đáp.

“Nhưng nó là người nước ngoài,” trưởng làng nhấn mạnh trong lúc Jack bước lên.

“Nước ngoài hay không thì cũng là samurai. Jack đây thực chất còn là con nuôi của Masamoto Takeshi khét tiếng nữa.”

“Ô, thế thì tôi hiểu vì sao đầu của nó lại đáng giá đến vậy rồi.” Mắt ông ta sáng lên với phát hiện của mình. “Chúng ta có thể đem ra thương thảo với lãnh chúa Akechi...”

“Đừng nghĩ đến việc đàm phán với người đó làm gì,” ông Soke cắt ngang. “Vả lại, cậu bé này có thể nghe nói thông thạo tiếng Nhật đấy.”

Khuôn mặt của trưởng làng lập tức cứng đờ lại. “Sao ông không nói trước cho tôi biết!”, ông ta rít lên rồi nhanh chóng chuyển nét mặt ưu tư thành một nụ cười.

Jack vẫn giả đò như nãy giờ mình không nghe thấy gì cả, nó bước đến trước mặt ba người quỳ gối cúi đầu thi lễ. Dù ông trưởng làng này có vẻ là dạng người giả nhân giả nghĩa, nhưng nếu tỏ ra bất kính sẽ chẳng đem lại lợi lộc gì cho nó. “Rất hân hạnh được gặp ngài, thưa Shonin.”

“Chà, chàng trai này cũng am tường lễ nghi quá chứ,” người thứ ba mỉm cười nói. Nhân vật này có dáng người vừa phải, khuôn mặt tuấn tú, mái tóc buộc củ hành, trên người vận bộ kimono màu xanh đậm, thần thái trông cực kì tự tin. Nãy giờ ông ta vẫn quan sát Jack bằng cặp mắt sắc như mắt diều hâu.

“Nhưng nếu cậu đã làm tốt bổn phận như vậy thì tại sao lại gây hấn với đại tướng quân nhỉ? Ta biết ông ấy đã ra lệnh bài trừ người nước ngoài, nhưng không hiểu sao cậu lại bị chú ý đặc biệt?”

Jack quyết định kể sự thật cho người này biết, ít ra thì ông ấy trông cũng tinh anh hơn nhiều so với vị trưởng làng kia. Dĩ nhiên nó sẽ không kể hết. Nó phải tránh đề cập đến cuốn hải đồ. “Tôi từng đứng trong hàng ngũ chiến đấu chống lại Shogun Kamakura ở trận nội chiến. Tôi cũng là người đã đánh bại trường Liễu Sinh của ông ta trong cuộc Tha Lưu Tỉ Thí trước đây nên bị chiếu cố cũng là điều dễ hiểu thôi.”

Người đàn ông cười to. “Về tính tự mãn của đại tướng quân mới thì ta đã nghe từ lâu rồi. Dĩ nhiên ông ấy chẳng thể bỏ qua một sự nhục nhã như vậy được. Thế sao cậu lại đi một mình? Các võ sĩ đồng lưu đâu hết rồi?”

“Tôi không muốn làm liên lụy đến họ.”

“Rất biết trọng tình nghĩa, và phải cực kì can đảm mới dám đặt chân lên chuyến hành trình này một thân một mình. Ta nghe cậu đang hướng về phía cảng Nagasaki, định vượt qua các chốt canh phòng thế nào đây?”

Jack nhún vai. “Đã đến đây rồi thì phải tìm cho ra cách thôi.”

“Khẳng khái lắm.” ông ta bình phẩm rồi quay sang nói chuyện với hai người còn lại. “Chàng trai này đích thực là một samurai chân chính, tuân thủ nghiêm ngặt các tiêu chí võ sĩ đạo. Chỉ qua vài câu trao đổi mà ta đã nhìn ra Trung, Lễ, Chân, Dũng rồi. Ta rất thích những người như vậy. Nên giữ nó lại.”

Trưởng làng thấp béo miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

Người đàn ông vận kimono xanh lại tiếp tục nói với Jack. “Rất vui được gặp cậu, Jack Fletcher. Cậu sẽ luôn được chào đón trong ngôi làng của ta.”

Phải mất vài giây sững sờ, Jack mới nhận ra thực chất người này mới chính là Shonin. Tại Nhật Bản, vị trí của người thủ lĩnh luôn là ở chính giữa. Còn người này lại hoàn toàn làm ngược lại với quy tắc bất di bất dịch đó. Như vậy chỉ có thể là ông ta muốn đùa - hoặc là một người cực kì khôn khéo.

“Cảm ơn ngài,” Jack đáp, đến giờ mới bắt đầu để ý ông ta và Tenzen có rất nhiều điểm giống nhau. “Nhưng tôi không định ở lại đây lâu. Dĩ nhiên tôi rất cảm kích ông Soke đây đã ra tay tương trợ, nhưng cũng không muốn lại gây ra rắc rối cho ngôi làng của các vị.”

“Jack, ta biết cậu đã nghe được lời ông Momochi đây nói lúc nãy,” trưởng làng lên tiếng ý chỉ người đàn ông béo lùn ngồi ở giữa. “Nhưng đừng bận tâm quá làm gì. Momochi là người sẵn sàng làm tất cả vì ngôi làng này, thậm chí bà của mình ông ta cũng dám bán đấy.”

“Ông ấy làm rồi đấy chứ!” ông Soke bình phẩm.

“Và cũng chẳng được giá cho lắm!” người đàn ông tên Momochi đáp trả.

Thế là cả ba cùng cười sảng khoái với trò đùa vui của mình. Riêng Jack thì không khỏi thầm thắc mắc không hiểu ngôi làng này đang gặp phải rắc rối gì.

“Tóm lại, cậu là khách quý của chúng ta,” trưởng làng tiếp tục, “Ta đảm bảo cậu sẽ không bị giao nộp cho quan quân. Thật ra bản thân ngôi làng này cũng không có quan hệ tốt đẹp gì với những người đó cả. Riêng ông Soke đây còn cho rằng giúp đỡ cậu là việc rất nên làm, vì vậy, ta mong cậu hãy ở lại nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, ít nhất cho đến khi lính canh rút về hết đã.”

Đêm đó, Jack cùng ông Soke và nhóc Hanzo dùng bữa tối, một cốc trà bốc khói nghi ngút được đặt ngay cạnh bếp lò.

“Xem ra trưởng làng rất có hứng thú với cậu đấy,” ông Soke lên tiếng sau khi dùng đũa và một miếng cơm khá to.

“Ngài ấy rất tử tế,” Jack đáp. “Nhưng ông Momochi đã nói đúng, cháu ở lại đây nhất định sẽ gây động đến bọn lính canh. Cháu không muốn vì mình mà ngôi làng này bị đặt vào vòng nguy hiểm chút nào cả.”

“Không cần phải nghĩ ngợi nhiều như vậy làm gì, cậu cũng có đủ chuyện để lo lắng rồi. Dĩ nhiên Shonin sẽ không bao giờ quyết định mà chưa cân nhắc thật kĩ, ngài ấy đã tính toán lợi hại cả rồi. Hơn nữa, chuyện quan quân tìm được đến đây gần như là hi hữu.”

“Thế còn lãnh chúa Akechi gì đó thì sao? Tại sao ông Momochi lại phải lo lắng cho an nguy của làng đến vậy ạ?”

“Lãnh chúa Akechi là một bạo chúa. Khu vực này thuộc địa phận cai trị của ông ta, người nông dân xung quanh phải hứng chịu những khoản thuế rất nặng nề. Những ai từ chối nộp gạo đều bị trừng trị dã man, còn nếu chấp hành thì chẳng còn lại được bao nhiêu nữa. Lãnh chúa biết về sự hiện diện của ngôi làng này nhưng không nắm được vị trí chính xác. Tốt hơn hết là cứ mãi mãi như vậy.

“Nhưng nếu ông ta biết được chuyện dân làng chứa chấp người nước ngoài thì sao? Chắc chắn sẽ còn kinh khủng hơn trưng thu lương thực nữa đấy!”

“Jack à, cậu biết đấy, hiện nay bọn võ sĩ đang xới tung cả khu rừng lên để truy tìm tung tích của cậu. Nguyên nhân đến giờ làng của bọn ta vẫn chưa bị phát hiện chính là bởi được bao phủ bởi hệ thống cây cối, thung lũng chằng chịt trong dãy Iga. Nếu cậu bị bắt thì mọi chuyện sẽ diễn biến rất phức tạp. Hãy chịu khó ở lại ít hôm đi.”

Không thể đối đáp lại với luận điệu chắc nịch của ông, Jack buộc phải gật đầu đồng ý.

“Tốt, xem như xong nhé.” Ông Soke mỉm cười hiền từ. “Ta nghe nói sáng nay cậu đã dạy kiếm thuật cho Hanzo à?”

Jack gật đầu, nhưng còn chưa kịp nói gì thì Hanzo đã cắt ngang. “Anh thiên cẩu dạy cháu cách đánh bại thanh kiếm trên tay mình. Anh ấy nói nếu không làm được việc đó thì sẽ chẳng bao giờ đánh bại nổi kẻ thù!”

Ông Soke gật gù. “Thú vị đấy.”

Hanzo kéo tay áo Jack. “Thế sáng mai chúng ta sẽ học gì?”

“Xem nào... gạt và chém nhé,” Jack đáp.

“Tuyệt cú mèo!” Hanzo vừa cười toe toét vừa vét sạch phần ăn của mình.

Ông Soke bất ngờ đứng dậy. “Thôi xin phép nhé, tối nay ta còn phải báo cáo với trưởng làng nữa. Hanzo, ông ấy cũng cho mời cháu đấy.”

Thằng nhỏ lập tức nhảy phắt dậy, vừa đi vừa làm bộ như đang chiến đấu.

“Hẹn gặp anh ngày mai nha, tengu !”

Jack cố tìm cách ngủ nhưng không được, đầu nó nặng trĩu những nỗi lo. Dù ông Soke và trưởng làng đã thuyết phục Jack ở lại nhưng nó vẫn không thể tự thuyết phục mình rằng đó là một quyết định đúng đắn. Một phần vì sợ gây nguy hiểm cho làng; nhưng một phần còn là bởi lí do cá nhân. Tuy Shonin có vẻ là người đứng đắn, nhưng ông Momochi thì chẳng đáng tin chút nào. Ngôi làng này luôn đặt trong nỗi lo tiền bạc thuế má, chỉ cần giao thủ cấp của nó ra thì có khi họ còn thu về được gấp mấy lần số tiền đóng thuế ấy chứ. Nội chuyện này cũng đủ để nó muốn rời khỏi đây trước khi có biến cố rồi. Chỉ có điều rừng núi quanh đây lại ẩn chứa quá nhiều khó khăn, tai họa.

Do ông Soke và Hanzo đi khá lâu vẫn chưa về nên Jack quyết định dạo một vòng quanh làng cho khuây khỏa. Nó mở cánh cửa chính ra, đập vào mắt là bầu trời đêm đầy sao. Mặt hồ nước bên cạnh dinh thự trưởng làng phản chiếu ánh trăng như thể một đồng bạc lóng lánh.

Jack ngước nhìn những ngôi sao trong lúc thả bộ giữa hai thửa ruộng. Ngày trước nó đã được cha dạy cách xác định phương hướng bằng thiên văn, nhờ đó Jack khá rành rẽ về tên chúng. Arcturus, Regulus, Bellatrix, Spica. Đối với Jack, chúng giống như những người bạn lâu năm.

Jack tự hỏi không biết lúc này Akiko có đang nhìn lên bầu trời như nó. Ngày trước nó từng chỉ cho cô bé về sao Spica, một trong những ngôi sao sáng nhất. Jack mỉm cười với dòng kí ức thân thương. Đó là buổi tối hai năm về trước ở Nam Thiền Viên của trường Nhị Thiên Nhất Lưu, lúc hai đứa mới ngăn được âm mưu hành thích Lãnh chúa Takatomi của tên sát thủ Độc Nhãn Long.

Mới đó mà đã có quá nhiều chuyện thay đổi. Theo như Jack biết, trường Nhị Thiên Nhất Lưu giờ đây chỉ còn là hoài niệm. Lúc bọn chúng lên đường ra chiến trận thì quá nửa khuôn viên nhà trường chỉ còn là một đống đổ nát, Sư Tử Đường bị thiêu rụi trong trận tập kích của những kẻ ủng hộ Lãnh chúa Kamakura. Vả lại dù cho nơi đó vẫn tồn tại thì cũng chẳng còn vị võ sư nào tiếp tục hướng dẫn nữa. Hầu hết thành viên của trường đều đã hi sinh trong trận Osaka. Những người còn sống sót cũng phải chịu án lưu đày của đại tướng quân mới.

Jack nhớ thầy, nhớ bạn bè kinh khủng. Nhất là sợi dây liên kết nơi chiến trường hỗn loạn giữa nó, Akiko và Yamato. Mãi mãi bên nhau, lời hẹn ước ngày nào ba đứa còn tay trong tay, sẵn sàng đương đầu với mọi gian nan thử thách, hi sinh cho bạn bè. Đây cũng chính là điều Yamato đã làm cho Jack và Akiko.

Đến giờ chỉ còn một mình Jack, và nó phải tự đưa ra quyết định.

Mai nó sẽ lên đường rời khỏi nơi đây.

Một lúc sau Jack quay về nhà ông Soke. Đúng lúc nó định mở cửa bước vào thì chợt phát hiện chuyển động lạ trên những thửa ruộng. Ba bóng người như hòa vào làm một trong đêm tối trước nhà ông Soke. Trong khoảnh khắc ấy. Jack tưởng như thị giác đang đánh lừa mình. Những người này vận y phục bó sát màu đen, lưng giắt kiếm, di chuyển cực kì khéo léo và êm ru.

Bọn ninja!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang