Người làm chứng cuối cùng

Lượt đọc: 81 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Tiết 27

❊ ❊ ❊

Lần kiểm tra phòng giam cuối cùng trong ngày tại trại tạm giam vị thành niên diễn ra vào lúc mười giờ tối. Khi đó, nhân viên quản giáo phải xác nhận xem mọi bóng đèn và tivi đã được tắt hết hay chưa. Mark nghe thấy Terda vừa lắc chìa khóa kêu lách cách, vừa ra lệnh ở phía bên kia đại sảnh. Chiếc áo sơ mi của Mark ướt đẫm, khuy áo bung ra, mồ hôi chảy ròng ròng xuống tận rốn, còn phần khóa kéo quần jean của cậu thì đọng đầy mồ hôi. Tivi trong phòng đã tắt, hơi thở cậu nặng nhọc, mái tóc dày dính bết vì ướt, những giọt mồ hôi nối đuôi nhau chảy từ trán xuống lông mày, rồi nhỏ giọt từ chóp mũi. Terda đã đến phòng bên cạnh. Mặt Mark đỏ bừng và nóng rực.

Terda gõ cửa, rồi mở khóa phòng giam của Mark. Đèn trong phòng vẫn sáng, điều này khiến cô lập tức thấy bực bội. Cô bước vào trong, liếc mắt nhìn về phía giường nhưng Mark không ở đó.

Lúc này, cô nhìn thấy đôi chân của cậu bên cạnh bồn cầu. Thân hình cậu co quắp chặt chẽ, hai đầu gối ép sát vào ngực, bất động, chỉ có hơi thở là dồn dập và nặng nề.

Cậu nhắm nghiền hai mắt, ngón cái tay trái đang ngậm trong miệng.

“Mark!” Terda gọi một tiếng, đột nhiên cảm thấy sợ hãi. “Mark! Ôi, lạy Chúa!” Cô vội vàng chạy ra khỏi phòng giam để tìm người giúp đỡ. Vài giây sau, cô cùng đồng nghiệp là Danny quay lại. Danny nhanh chóng liếc nhìn Mark.

“Doreen từng lo lắng chuyện này sẽ xảy ra,” Danny nói, đồng thời đưa tay sờ vào lớp mồ hôi trên bụng Mark. “Chết tiệt, thằng bé ướt sũng rồi.”

Terda nắm lấy cổ tay Mark. “Mạch của nó đập nhanh đến đáng sợ. Nhìn cách nó thở kìa, mau gọi xe cấp cứu!”

“Đứa trẻ tội nghiệp này bị hoảng sợ, phải không?”

“Mau đi gọi xe cấp cứu đi!”

Danny lảo đảo bước ra khỏi phòng giam, sàn nhà như chao đảo theo bước chân anh. Terda đỡ Mark dậy, cẩn thận đặt cậu nằm lên giường tầng dưới, nào ngờ sau khi lên giường, cậu vẫn co quắp cơ thể, đầu gối ép vào ngực, ngón cái vẫn không rời khỏi miệng. Danny quay lại, tay cầm một cuốn sổ ghi chép có kẹp tài liệu. “Đây chắc chắn là chữ viết của Doreen. Nó ghi rằng cứ nửa tiếng phải kiểm tra tình trạng của thằng bé một lần, nếu có bất kỳ điểm nào khả nghi thì phải đưa ngay đến bệnh viện Saint Peter và gọi cho bác sĩ Greenway.”

“Tất cả là lỗi của tôi,” Terda nói. “Tôi không nên để lũ nhân viên chấp hành kia vào đây, làm đứa trẻ tội nghiệp này sợ chết khiếp.”

Danny quỳ xuống bên cạnh Terda, dùng ngón cái thô kệch của mình lật mí mắt phải của Mark lên. “Ái chà! Mắt nó lộn ngược cả ra rồi. Thằng bé này gặp rắc rối lớn rồi.” Khi nói, vẻ mặt anh nghiêm trọng hệt như một bác sĩ phẫu thuật não.

“Mau lấy một chiếc khăn tắm đến đây,” Terda ra lệnh, và Danny làm theo. “Doreen từng bảo với tôi rằng em trai nó cũng có biểu hiện như thế này. Chúng đã chứng kiến vụ nổ súng hôm thứ Hai, cả hai đứa đều nhìn thấy, thằng bé nhỏ hơn từ lúc đó đã bị dọa đến ngây dại.” Danny đưa khăn tắm cho cô, Terda dùng nó lau mồ hôi trên trán Mark.

“Mẹ kiếp, tim nó cứ như muốn nổ tung ra vậy,” Danny nói rồi quỳ xuống cạnh Terda lần nữa. “Hơi thở nó dồn dập, không kịp lấy hơi.”

“Đứa trẻ tội nghiệp. Giá mà lúc đó tôi đuổi đám nhân viên chấp hành kia đi.”

“Nếu là tôi, tôi sẽ đuổi cổ bọn chúng. Chúng không có quyền lên tầng này.” Anh chọc ngón cái còn lại vào mắt trái của Mark, lúc này Mark phát ra tiếng rên rỉ, cơ thể không ngừng vặn vẹo. Tiếp đó, cậu bắt đầu thút thít, tình cảnh đó giống hệt Ricky lúc trước, bộ dạng này khiến cả hai càng thêm sợ hãi. Từ sâu trong cổ họng Mark không ngừng phát ra những tiếng kêu trầm đục đơn điệu, cậu vẫn cố sức mút lấy ngón tay cái đó.

Một nhân viên y tế từ khu giam giữ chính tầng một chạy vào phòng giam của Mark, theo sau là một quản giáo khác. “Có chuyện gì vậy?” Anh ta hỏi Terda và Danny, hai người đang bận rộn.

“Phải đưa nó đi,” nhân viên y tế nói. Anh đứng đó, nhíu mày, bắt đầu nói vào bộ đàm: “Mau mang cáng lên tầng bốn ngay!” Anh gần như đang gào lên vào bộ đàm. “Ở đây có một đứa trẻ tình trạng rất tệ.”

Danny dúi cuốn sổ ghi chép vào trước mặt nhân viên y tế, nói: “Trong này viết, đưa nó đến bệnh viện Saint Peter, tìm bác sĩ Greenway.”

“Em trai nó đang ở đó,” Terda bổ sung. “Doreen đã kể hết mọi chuyện với tôi, nó luôn lo sợ sẽ xảy ra chuyện này. Nó bảo chiều nay suýt chút nữa đã gọi xe cấp cứu, nó còn nói tình trạng của thằng bé ngày càng tệ đi trong suốt cả ngày. Giá mà tôi để tâm hơn.”

Cáng đến nơi, cùng với hai nhân viên y tế khác. Họ lập tức đặt Mark lên cáng và đắp một chiếc chăn. Đùi và ngực cậu lần lượt bị buộc chặt bởi hai sợi dây da. Trong suốt quá trình đó, mắt cậu không hề mở ra, nhưng vẫn cố gắng ngậm ngón cái trong miệng.

Cậu cũng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn, đơn điệu, âm thanh này khiến đám nhân viên y tế hoảng sợ, vội vàng đẩy cáng đi một cách vội vã. Chiếc cáng lăn nhanh qua khu vực trực ban phía trước rồi tiến vào thang máy.

“Anh từng thấy triệu chứng này bao giờ chưa?” một nhân viên y tế thì thầm với người kia.

“Hình như chưa.”

“Người nó nóng như lửa đốt.”

“Thông thường người bị hoảng sợ thì da sẽ lạnh, toàn mồ hôi lạnh. Còn kiểu này thì tôi chưa từng thấy.”

“Đúng vậy. Có lẽ trường hợp sang chấn tâm lý này khác với những người kia. Kiểm tra ngón cái đó xem.”

“Có phải đám tội phạm đang truy đuổi đứa trẻ này không?”

“Phải. Tin tức trang nhất hôm nay và hôm qua đều nói về nó.”

“Tôi nghĩ, tình thế của nó rất nguy hiểm.”

Thang máy dừng lại, hai người họ đẩy cáng vội vã băng qua mấy sảnh nhỏ, nơi đó vô cùng bận rộn, tràn ngập sự điên cuồng thường thấy tại nhà tù thành phố vào tối thứ Sáu. Hai cánh cửa kép mở ra, họ tiến vào xe cấp cứu.

Lái xe đến bệnh viện Saint Peter chỉ mất chưa đầy mười phút, nhưng thời gian họ đợi sau khi đến bệnh viện lại lâu gấp đôi. Còn ba chiếc xe cấp cứu khác đang đợi ở đó, chờ người đến dỡ bệnh nhân xuống. Hầu hết những người bị đâm, bị bắn, những người vợ bị đánh bầm dập, cùng với những thi thể nát bấy do tai nạn giao thông cuối tuần tại thành phố Memphis đều được bệnh viện Saint Peter tiếp nhận và xử lý. Bình thường nơi này náo động suốt hai mươi bốn giờ một ngày, nhưng từ hoàng hôn thứ Sáu đến đêm thứ Bảy, nơi đây càng hỗn loạn hơn.

Hai nhân viên y tế đẩy Mark đi qua con dốc dẫn đến khu vực trải gạch men. Họ cho cáng dừng lại, đứng đó và bắt đầu điền biểu mẫu. Một nhóm nhỏ y tá và bác sĩ đang bao quanh một bệnh nhân mới được đưa đến, tất cả đều đang la hét. Khắp nơi đều có người đi lại, năm sáu cảnh sát đang lượn lờ trong đám đông, còn ba chiếc cáng nằm lộn xộn trong sảnh lớn.

Một y tá lấy hết can đảm bước đến, dừng lại một chút rồi hỏi hai nhân viên y tế: “Có chuyện gì vậy?” Một trong số họ đưa cho cô một tờ biểu mẫu.

“Hóa ra nó không bị chảy máu à,” cô nói, cứ như thể ngoài chảy máu ra thì mọi thứ khác đều không quan trọng vậy.

“Không. Có vẻ như là căng thẳng, hoảng sợ hoặc bệnh gì đó khác. Gia đình nó liên tục gặp chuyện.”

“Nó có thể đợi một chút, đẩy nó đến phòng tiếp nhận đi, tôi sẽ quay lại ngay.” Nói xong cô liền đi mất.

Họ đẩy cáng đi xuyên qua đám đông, rời khỏi sảnh lớn để đến một căn phòng nhỏ rồi dừng lại ở đó. Họ đưa mấy tờ biểu mẫu cho một y tá khác, cô ta thậm chí còn chẳng buồn nhìn Mark lấy một cái mà vạch ngoạch vài nét lên đó. “Bác sĩ Greenway đâu?” cô hỏi hai nhân viên y tế.

Hai người họ nhìn nhau rồi nhún vai với y tá đó.

“Các người không gọi cho ông ấy à?” cô hỏi.

“Ồ, không.”

“Ồ, không.” Cô tự lẩm bẩm, rồi mở to mắt nhìn họ. Đúng là một đôi lừa ngốc. “Các người thấy đấy, đây là chiến trường, hiểu không? Bệnh nhân chảy máu đầm đìa, nội tạng lộ ra ngoài của chúng tôi nhiều vô kể. Trong ba mươi phút qua, đã có hai người chết ngay tại cái sảnh bên kia rồi. Cấp cứu tâm thần ở đây không phải là việc ưu tiên hàng đầu đâu.”

“Cô muốn tôi bắn nó một phát không?” một trong hai người chỉ vào Mark rồi hỏi, câu nói này khiến y tá vô cùng tức giận.

“Không. Tôi muốn hai người rời khỏi đây. Tôi sẽ chăm sóc nó, hai kẻ các người cút ngay cho tôi.”

“Thưa cô, hãy ký vào những tờ biểu mẫu này đi. Nó là của cô rồi.” Hai người họ mỉm cười với cô rồi đi về phía cửa.

“Có cảnh sát nào đi cùng nó không?” cô hỏi.

“Không. Nó chỉ là một thiếu niên thôi.” Nói xong họ liền đi mất.

Mark cố xoay người sang bên trái, để đầu gối ép vào ngực. Hai sợi dây da không buộc chặt, cậu hơi mở mắt ra. Ở một góc phòng, một người đàn ông da đen đang nằm trên ba chiếc ghế. Một chiếc cáng trống nằm cạnh cánh cửa xanh gần vòi nước, ga trải giường trên đó đầy vết máu. Y tá đang nghe điện thoại, cô nói vài câu rồi rời khỏi phòng. Mark nhanh chóng tháo móc khóa trên dây da, nhảy xuống đất. Đi lại ở đây không phải là tội ác. Cậu hiện giờ là một bệnh nhân tâm thần, nên dù y tá có thấy cậu xuống đất thì cũng làm gì được cậu chứ?

Mấy tờ biểu mẫu cô vừa cầm hiện đang để trên quầy. Cậu chộp lấy biểu mẫu, đẩy chiếc cáng ra khỏi cánh cửa xanh đó, dẫn đến một hành lang hẹp có các phòng ở hai bên. Cậu bỏ lại chiếc cáng, vứt mấy tờ biểu mẫu vào thùng rác. Mũi tên chỉ lối thoát dẫn đến một cánh cửa có cửa sổ, mở cửa này ra là đến lối vào khu tâm thần.

Mark thầm cười. Nơi này cậu đã từng đến. Cậu nhìn qua cửa sổ vào khung cảnh hỗn loạn đó, nhận ra nơi cậu và Hardy từng ở, chính là chỗ họ ở sau khi bác sĩ Greenway và Diane đưa Ricky đi vào ngày hôm đó. Cậu rón rén đi qua cánh cửa đó, thản nhiên bước đi giữa đám đông hỗn loạn, đó là những bệnh nhân và người bị thương đang nóng lòng chờ được nhập viện. Dù là chạy nhanh hay xông xáo đều sẽ gây chú ý, vì vậy Mark luôn giữ thái độ bình tĩnh. Cậu đi thang cuốn mà mình yêu thích xuống tầng trệt, tìm thấy một chiếc xe lăn trống bên cạnh cầu thang. Xe lăn này dành cho người lớn, nhưng cậu cố gắng xoay bánh xe, tự đẩy mình đi qua căng tin để đến nhà xác.

Clint đang ngủ gục trên ghế sofa. Khi chương trình tivi sắp kết thúc, điện thoại đột nhiên đổ chuông, Reggie nhấc máy, nói: “Alo.”

“Chào Reggie. Là cháu, Mark.”

“Mark! Cháu sao rồi, cưng?”

“Cháu rất tốt, Reggie. Tốt không thể tốt hơn.”

“Làm sao cháu tìm được số của cô?” cô hỏi, đưa tay tắt tivi.

“Cháu gọi cho mẹ Love, là bà ấy cho cháu số này, đây là số của Clint, đúng không ạ?”

“Đúng. Làm sao cháu lấy được điện thoại? Giờ muộn lắm rồi.”

“Ồ, cháu không ở trong tù nữa.”

Reggie đứng dậy, đi đến quầy bar. “Cưng à, cháu đang ở đâu?”

“Ở bệnh viện. Ở bệnh viện Saint Peter.”

“Cô hiểu rồi, làm sao cháu đến được đó?”

“Họ dùng xe cấp cứu đưa cháu đến.”

“Cháu không bị bệnh chứ?”

“Cháu hoàn toàn khỏe mạnh.”

“Vậy sao họ phải dùng xe cấp cứu đưa cháu đi?”

“Vừa rồi cháu xuất hiện triệu chứng ban đầu của hội chứng hoảng sợ do sang chấn, nên họ vội vàng đưa cháu đến đây.”

“Có cần cô đến thăm cháu không?”

“Có lẽ là cần. Đại bồi thẩm đoàn thì sao ạ?”

“Không có gì đáng ngại, họ chỉ muốn dọa cháu để cháu chịu mở miệng thôi.”

“Ồ, nó thực sự có tác dụng đấy, giờ cháu còn sợ hơn trước nữa.”

“Nhưng nghe giọng cháu thì cháu vẫn ổn mà.”

“Đó là vì thần kinh cháu vững, Reggie, cháu bị dọa chết khiếp đây này.”

“Ý cô là nghe cháu không giống như bị hoảng sợ hay gì cả.”

“Cháu hồi phục nhanh lắm. Reggie, thực ra cháu lừa họ đấy, thế nào? Cháu nhảy nhót trong phòng giam nhỏ của mình suốt nửa tiếng, khi họ nhìn thấy cháu thì cháu đã ướt đẫm, theo cách nói của họ thì tình trạng của cháu rất tệ.”

Clint ngồi dậy khỏi ghế sofa, chăm chú lắng nghe.

“Bác sĩ đã khám cho cháu chưa?” Reggie hỏi, nhíu mày nhìn Clint.

“Chưa khám thực sự ạ.”

“Ý cháu là sao?”

“Ý là cháu đã rời khỏi phòng cấp cứu. Nghĩa là cháu trốn thoát rồi, Reggie. Dễ như trở bàn tay.”

“Ôi, Chúa ơi!”

“Đừng căng thẳng, cháu ổn mà. Reggie, cháu sẽ không bao giờ quay lại nhà tù nữa. Cháu cũng không định đến New Orleans để gặp đại bồi thẩm đoàn. Họ chỉ muốn nhốt cháu ở đó thôi, phải không ạ?”

“Nghe này Mark, cháu không thể làm thế. Cháu không thể trốn chạy. Cháu phải…”

“Nhưng cháu đã trốn ra rồi, Reggie. Cô có biết không?”

“Biết gì cơ?”

“Cháu nghi là đến giờ vẫn chưa ai biết chuyện này. Nơi này loạn lắm, cháu đoán có lẽ họ chẳng thèm nhớ đến cháu.”

“Còn đám cảnh sát thì sao?”

“Cảnh sát nào ạ?”

“Chẳng lẽ không có cảnh sát nào đi cùng cháu đến bệnh viện à?”

“Không. Reggie, cháu chỉ là một đứa trẻ thôi. Lúc đầu có hai nhân viên y tế to con đi cùng cháu, nhưng cháu chỉ là một đứa trẻ, hơn nữa lúc đó cháu còn đang trong trạng thái hôn mê, cứ mút ngón cái, miệng thì cứ ư ử, khóc lóc không ngừng, giống hệt Ricky, nếu cô nhìn thấy thì cô sẽ tự hào về cháu đấy. Nó giống hệt như trên phim vậy, vừa đến bệnh viện là họ chẳng buồn quản cháu nữa, thế là cháu bỏ đi.”

“Cháu không thể làm vậy, Mark.”

“Cháu làm rồi, đúng không ạ? Cháu sẽ không bao giờ quay lại nữa.”

“Mẹ cháu có biết không?”

“Ồ, khoảng một tiếng trước cháu đã nói chuyện với bà ấy, tất nhiên là qua điện thoại. Lúc đó bà ấy hoảng lắm, nhưng cháu đã khiến bà ấy tin là cháu sẽ không sao.”

“Nhưng giờ cháu vẫn ở bệnh viện?”

“Vâng.”

“Ở đâu? Phòng nào?”

“Cô còn làm luật sư của cháu không?”

“Tất nhiên cô vẫn là luật sư của cháu.”

“Rất tốt. Vậy nếu cháu nói cho cô chuyện gì đó, cô sẽ không kể cho người khác nghe chứ, đúng không?”

“Đúng.”

“Cô là bạn của cháu phải không, Reggie?”

“Tất nhiên là bạn của cháu rồi.”

“Thế thì tốt quá, vì lúc này cô là người bạn duy nhất của cháu. Reggie, cô có muốn giúp cháu không? Cháu thực sự rất sợ.”

“Cô sẵn sàng làm mọi thứ vì cháu, Mark, cháu đang ở đâu?”

“Trong nhà xác. Ở một góc nơi này có một văn phòng nhỏ, cháu đang trốn dưới gầm bàn. Đèn ở đây tắt hết rồi. Nếu cháu cúp máy thật nhanh, cô sẽ biết là có người đến. Trong lúc cháu ở đây, họ đã đưa vào hai cái xác rồi, nhưng đến giờ vẫn chưa ai đến văn phòng.”

“Trong nhà xác?”

Clint bật dậy, đứng cạnh Reggie.

“Vâng, nơi này cháu đã từng đến. Cô nhớ không, cháu rất quen thuộc với nơi này.”

“Tất nhiên là nhớ.”

“Ai ở trong nhà xác?” Clint thì thầm. Reggie nhíu mày với anh rồi lắc đầu.

“Reggie, mẹ cháu nói họ cũng gửi cho cô một trát hầu tòa. Có thật không ạ?”

“Thật, nhưng họ không đưa tận tay cô. Đó là lý do vì sao cô ở nhà Clint. Nếu họ không đưa trát hầu tòa tận tay cô, thì cô không cần phải ra tòa.”

“Cho nên cô cũng trốn đi?”

“Cô nghĩ là vậy.”

Đột nhiên đầu dây của Mark có tiếng cạch một cái, rồi vang lên tiếng tút tút. Reggie nhìn chằm chằm vào ống nghe, rồi vội vàng đặt nó lên máy. “Nó cúp máy rồi,” cô nói.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Clint hỏi.

“Là Mark. Nó trốn khỏi nhà tù rồi.”

“Nó, cái gì!”

“Nó đang trốn trong nhà xác bệnh viện Saint Peter,” Reggie nói, dáng vẻ như thể chính cô cũng không tin vào chuyện này. Điện thoại lại đổ chuông, cô chộp lấy ống nghe, nói: “Alo.”

“Xin lỗi, cửa nhà xác vừa mở ra, sau đó lại đóng lại. Cháu đoán họ lại đưa vào một cái xác nữa.”

“Cháu có an toàn không, Mark?”

“An toàn cái gì chứ. Cháu chẳng an toàn chút nào. Nhưng cháu là một đứa trẻ, nên cũng đỡ hơn. Giờ cháu là một bệnh nhân tâm thần, nếu họ bắt được cháu, cháu sẽ lại giả vờ như bị hoảng sợ, họ sẽ đưa cháu đến một căn phòng. Đến lúc đó cháu có lẽ sẽ lại nghĩ ra cách trốn thoát.”

“Cháu không thể trốn mãi được đâu.”

“Cô cũng vậy thôi.”

Trước sự sắc sảo của cậu, Reggie không khỏi thầm thán phục. “Nói đúng lắm, Mark. Vậy chúng ta phải làm sao?”

“Cháu không biết. Cháu chỉ muốn rời khỏi Memphis. Cháu chán ngấy cảnh sát và nhà tù lắm rồi.”

“Cháu muốn đi đâu?”

“Được rồi, để cháu hỏi cô một câu. Nếu cô đến đây đưa cháu đi, rồi chúng ta cùng ra khỏi thành phố, thì cô sẽ bị liên lụy vì giúp cháu trốn thoát, đúng không ạ?”

“Đúng vậy. Như vậy cô sẽ thành đồng phạm.”

“Họ sẽ làm gì cô?”

“Để sau hãy lo chuyện đó. Cô từng làm những việc tệ hơn thế nhiều.”

“Vậy cô sẽ giúp cháu chứ?”

“Đúng vậy, Mark. Cô sẽ giúp cháu.”

“Cô sẽ không kể chuyện này với bất kỳ ai chứ?”

“Chúng ta có lẽ cần sự giúp đỡ của Clint.”

“Được, cô có thể nói với Clint. Nhưng đừng bao giờ kể cho người khác nữa, được không ạ?”

“Cô hứa với cháu.”

“Cô sẽ không cố gắng thuyết phục cháu quay lại nhà tù nữa chứ?”

“Cô hứa sẽ không.”

Tiếp theo là một khoảng lặng dài, Clint gần như hoảng loạn.

“Được rồi, Reggie. Cô có biết bãi đỗ xe lớn đó không? Ngay cạnh tòa nhà màu xanh ấy.”

“Cô biết.”

“Lái xe đến bãi đỗ xe đó, như thể cô muốn tìm chỗ đỗ xe vậy, nhớ là phải lái chậm thôi, lúc đó cháu sẽ trốn giữa mấy chiếc xe.”

“Mark, chỗ đó tối lắm, lại rất nguy hiểm.”

“Đừng quên bây giờ là tối thứ Sáu, Reggie. Ở đây khắp nơi đều tối om, tràn ngập nguy hiểm.”

“Nhưng ở bốt bảo vệ lối ra có một người canh cửa.”

“Người canh cửa đó một nửa thời gian là đang ngủ. Ông ta chỉ là bảo vệ thôi, không phải cảnh sát. Cháu biết phải làm gì, cứ vậy được không ạ?”

“Cháu có chắc không?”

“Không. Nhưng cô đã nói là sẽ giúp cháu mà.”

“Cô sẽ giúp cháu. Cô nên đến đó khi nào?”

“Càng nhanh càng tốt.”

“Cô lái xe của Clint đi, đó là một chiếc Honda Accord màu đen.”

“Được, nhanh lên ạ.”

“Cô lên đường ngay đây. Cẩn thận nhé, Mark.”

“Thả lỏng đi, Reggie. Việc này giống như đang đóng phim vậy.”

Reggie cúp máy, hít một hơi thật sâu.

“Lái xe của anh?” Clint hỏi.

“Họ cũng đang tìm cô đấy.”

“Em thực sự điên rồi, Reggie. Việc này đúng là điên rồ. Em không thể trốn chạy cùng một kẻ tội phạm, anh không biết rốt cuộc nó nên được coi là loại người gì. Họ sẽ bắt em vì tội giúp nó, em sẽ bị truy tố, còn mất cả giấy phép hành nghề nữa.”

“Anh phải hiểu cho em, Clint. Chúng em đâu có đi đánh bom gì đâu. Em phải đi giúp Mark. Nó ngồi một mình trong văn phòng tối om tại nhà xác bệnh viện Saint Peter, khẩn cầu em giúp nó. Em phải làm sao đây?”

“Ôi, chết tiệt! Vì Mark Sway mà em làm gì cũng được hết.”

“Trông điện thoại nhé. Đừng rời khỏi đây, được không? Lát nữa em sẽ gọi cho anh.” Cô chộp lấy chìa khóa, tiền mặt và hai tấm thẻ tín dụng.

Clint theo Reggie đến cửa, nói: “Dùng thẻ Visa đó thì cẩn thận một chút, nó sắp quá hạn mức rồi đấy.”

“Em sẽ không ngạc nhiên đâu.” Reggie hôn lên má anh. “Cảm ơn anh, Clint, chăm sóc mẹ Love giúp em.”

“Gọi cho anh nhé,” Clint nói.

Reggie bước nhanh ra khỏi cửa, biến mất vào bóng đêm.

Kể từ khoảnh khắc Mark nhảy vào xe của Reggie và trốn dưới sàn xe, Reggie đã trở thành đồng phạm trong cuộc đào tẩu của cậu. Tuy nhiên, trừ khi Mark gây án mạng trước khi họ bị bắt, nếu không thì tội trạng của Reggie e rằng chưa đủ để khiến cô phải ngồi tù. Trong lúc lái xe băng qua những dãy nhà dịch vụ công cộng, Reggie suy nghĩ rất nhiều, có khả năng mọi chuyện sẽ trở về như trước khi họ bỏ trốn, rồi cô lại bị tuyên án bốn mươi năm tù treo. Mặc kệ nó, họ muốn tuyên bao nhiêu năm tù treo thì cứ việc. Đây sẽ là lần đầu tiên trong đời cô phạm pháp. Cô, cùng với luật sư của mình, sẽ đưa ra những lập luận đanh thép để chứng minh đứa trẻ đó đã bị đám tay sai của Mafia truy đuổi, cậu bé hoàn toàn đơn độc, không nơi nương tựa. Này, mặc kệ đời đi, đằng nào cũng phải có người đứng ra làm gì đó chứ! Khi thân chủ của mình đang ở nơi đó cầu cứu, cô không thể bận tâm đến những chi tiết pháp lý kia. Có lẽ cô có thể tận dụng một vài mối quan hệ để giữ lại giấy phép hành nghề của mình.

Mark co quắp cơ thể, trốn trong bóng tối dưới bảng điều khiển. Cậu cứ trốn như vậy cho đến khi Reggie lái xe vào Đại lộ Liên Hợp, hướng về phía bờ sông, cậu mới chui ra.

"Giờ an toàn chưa?" Cậu lo lắng hỏi.

"Chị nghĩ là ổn rồi. Tốt lắm, Mark. Đến bờ sông là hết đường rồi. Chị nghĩ chúng ta nên bàn bạc xem rốt cuộc em định đi đâu."

"Được thôi, trước mắt em chỉ muốn rời khỏi Memphis, được không? Rốt cuộc đi đâu em thật sự chẳng quan tâm, em chỉ không muốn cứ phải trốn chui trốn lủi thế này."

"Một khi đã rời khỏi Memphis, chúng ta có thể đi đâu đây? Nếu có một đích đến thì sẽ tốt hơn."

"Chúng ta đi qua cây cầu bên cạnh tòa nhà Kim Tự Tháp thì sao?"

"Không tệ. Em muốn đến bang Arkansas à?"

"Tại sao lại không? Vâng, cứ quyết định vậy đi, đến Arkansas."

"Ý tưởng này không tệ."

Đại lộ Liên Hợp kết thúc tại bờ sông. Họ lại dừng lại ở một cột đèn đỏ. Một chiếc xe cảnh sát đỗ lại bên cạnh họ, viên cảnh sát cầm lái cau mày nhìn Mark.

"Đừng nhìn ông ta." Reggie khiển trách Mark.

Đèn xanh bật sáng, cô lái xe rẽ phải, lên làn đường ven sông. Viên cảnh sát đó đi theo phía sau họ. "Đừng quay đầu lại," Reggie hạ thấp giọng nói, "cứ cư xử như không có chuyện gì xảy ra."

"Chết tiệt, Reggie, tại sao ông ta lại bám theo chúng ta?"

"Chị không biết. Hãy bình tĩnh."

"Ông ta nhận ra em rồi. Tuần này khuôn mặt em phủ kín trên tất cả các tờ báo, viên cảnh sát này đã nhận ra em. Thật là tuyệt vời, Reggie. Chúng ta lên kế hoạch cho cuộc đào tẩu này, vậy mà mười phút sau đã bị cảnh sát tóm gọn."

"Đừng nói nữa, Mark. Chị muốn vừa lái xe vừa để mắt tới ông ta."

Cơ thể Mark từ từ trượt xuống, cho đến khi mông cậu chạm đến mép ghế, đầu chỉ cao hơn tay nắm cửa một chút. "Ông ta đang làm gì vậy?" Cậu khẽ hỏi.

Reggie vừa nhìn qua gương chiếu hậu để quan sát phía sau, vừa nhìn con đường phía trước. "Chỉ là đi theo chúng ta thôi. Không, đợi đã, ông ta đang vượt lên."

Chiếc xe cảnh sát phóng qua mặt họ, rồi tăng tốc đi mất. "Ông ta đi rồi." Reggie nói, đến lúc này Mark mới dám thở phào.

Họ lên đường cao tốc I-40 tại lối lên khu thương mại trung tâm, tiến vào cây cầu bắc qua sông Mississippi. Mark đăm đăm nhìn tòa cao ốc hình Kim Tự Tháp rực rỡ ánh đèn ở bờ bên kia, sau đó quay người lại, bắt đầu chiêm ngưỡng bóng dáng thành phố Memphis đang dần mờ xa. Cậu nhìn với ánh mắt kính sợ, cứ như thể chưa từng thấy nó bao giờ. Reggie nghi ngờ liệu đứa trẻ tội nghiệp này đã từng rời khỏi Memphis hay chưa.

"Mark, đợi đến ngày mai xem báo chủ nhật đi. Bây giờ chị đã có thể hình dung ra những dòng tít lớn rồi, in bằng chữ đậm thật to... 'Sway đào tẩu'."

"Tuyệt quá! Họ lại sẽ in khuôn mặt cười này của em lên trang nhất, xung quanh đầy rẫy cảnh sát, cứ như thể em là một tên giết người hàng loạt vậy. Đám cảnh sát đó đang cố gắng giải thích làm thế nào mà một đứa trẻ mười một tuổi lại có thể trốn khỏi trại giam, nhưng người ta nghe xong đều thấy họ thật ngu ngốc. Không biết em có phải là kẻ vượt ngục nhỏ tuổi nhất không."

"Có lẽ là vậy."

"Nhưng em thấy rất có lỗi với Doreen. Chị nói xem cô ấy có gặp rắc rối không?"

"Lúc đó cô ấy có trực không?"

"Không, người trực là Tilda và Danny. Nếu họ bị đuổi việc thì em cũng chẳng quan tâm đâu."

"Doreen có lẽ sẽ ổn thôi. Cô ấy làm ở đó lâu rồi mà."

"Chị biết không, em đã lừa cô ấy. Ban đầu em tỏ ra như bị hoảng sợ, mỗi lần cô ấy đến kiểm tra tình hình, em lại làm ra vẻ ngày càng kỳ quái. Em dần không nói chuyện với cô ấy nữa, chỉ nhìn chằm chằm lên trần nhà, miệng không ngừng lẩm bẩm. Chuyện của Ricky cô ấy đều biết, nên cô ấy tin chắc rằng em cũng đang trở nên giống anh ấy. Hôm qua cô ấy đã gọi một bác sĩ từ trại giam đến, ông ta đã kiểm tra cho em. Bác sĩ nói em hoàn toàn không sao, nhưng Doreen vẫn rất lo lắng, em nghĩ là em đã lợi dụng cô ấy."

"Em thoát ra bằng cách nào?"

"Chị biết không, em giả vờ bị hoảng sợ. Em chạy quanh phòng giam nhỏ của mình, làm cho toát mồ hôi đầm đìa, rồi co người lại, không ngừng mút ngón tay cái. Bộ dạng đó làm họ sợ chết khiếp, thế là họ gọi xe cứu thương. Em biết nếu có thể vào bệnh viện St. Peter, em sẽ tự do như ở nhà. Nơi đó chẳng khác nào một vườn thú."

"Và em biến mất như thế?"

"Họ đặt em lên một chiếc cáng, họ vừa đi là em bò dậy, vâng, cứ thế mà biến mất. Ồ, Reggie, lúc đó người sắp chết ở khắp nơi, nên chẳng ai bận tâm đến em, làm thế dễ lắm."

Họ qua cầu vào bang Arkansas. Đường cao tốc rất bằng phẳng, hai bên đường đầy những bãi đỗ xe tải và nhà nghỉ. Mark quay đầu lại muốn ngắm nhìn bóng dáng thành phố Memphis lần nữa, nhưng đã không còn thấy đâu.

"Em đang nhìn gì vậy?" Reggie hỏi cậu.

"Nhìn Memphis. Em thích ngắm những tòa cao ốc ở khu thương mại. Cô giáo em từng nói với em rằng những tòa nhà đó thực ra là để người ta ở. Thật không thể tin được."

"Tại sao lại không thể tin được?"

"Em từng xem một bộ phim, nói về một đứa trẻ nhà giàu, cậu ta sống trong một tòa nhà cao tầng trong thành phố. Cậu ta đi dạo khắp phố phường, chơi đùa vui vẻ hết mức. Cậu ta là bạn cũ của cảnh sát, muốn đi đâu chỉ cần vẫy một chiếc taxi là được. Đến đêm, cậu ta ngồi trên ban công, nhìn xuống con phố bên dưới. Em luôn nghĩ nếu có thể sống cuộc sống như thế thì mới gọi là tuyệt. Không phải sống trong mấy căn nhà di động rẻ tiền nữa. Không phải làm hàng xóm với những kẻ vô giá trị đó nữa. Cũng không có xe tải nhỏ đỗ ngoài đường, chắn ngay trước cửa nhà mình."

"Mark, em có thể có tất cả những thứ đó. Chỉ cần em muốn, nó sẽ là của em."

Cậu nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu. "Làm sao để có được?"

"Bây giờ em muốn gì thì FBI cũng sẽ cho em thứ đó. Em có thể sống trong một tòa cao ốc ở thành phố lớn, hoặc có thể sống trong một biệt thự nhỏ trên núi, địa điểm tùy em chọn."

"Em vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này."

"Em có thể sống bên bờ biển, chơi đùa dưới đại dương. Hoặc em có thể đến Orlando, mỗi ngày đều có thể đến 'Disney World' để chơi."

"Cái đó thì tốt cho Ricky. Em lớn quá rồi. Em nghe nói vé vào cửa ở đó rất đắt."

"Nếu em muốn, có lẽ em có thể nhận được một tấm vé vào cửa vĩnh viễn. Mark, hiện tại em và mẹ em có thể nhận được tất cả những gì hai người muốn."

"Không tệ, nhưng, Reggie, nếu đến cái bóng của chính mình mà còn sợ thì ai còn cần những thứ này nữa? Đến nay đã tròn ba đêm rồi, đêm nào em cũng gặp ác mộng, mơ thấy những kẻ đó. Reggie, em không muốn những ngày sau này cứ phải sống trong sợ hãi. Một ngày nào đó họ sẽ tìm thấy em, em biết họ sẽ làm vậy."

"Vậy em định làm thế nào, Mark?"

"Em không biết, nhưng mấy ngày nay em thực sự đã suy nghĩ rất nhiều về một số chuyện."

"Chị rất muốn nghe thử."

"Ngồi tù có một cái lợi, đó là cho em rất nhiều thời gian để suy nghĩ." Mark nói, đặt một chân lên đầu gối chân kia, rồi dùng tay ôm lấy bàn chân đó. "Reggie, chị nghĩ xem, nếu chuyện Rome nói với em là giả thì sao? Lúc đó ông ta say khướt, còn dùng thuốc an thần, đầu óc ông ta chẳng còn tỉnh táo. Có lẽ ông ta chỉ nói cho chính mình nghe thôi, đừng quên em chỉ là tình cờ có mặt ở đó. Gã đó hoàn toàn điên rồi, ông ta nói rất nhiều điều kỳ quái, ban đầu em đều tưởng là thật. Em sợ chết khiếp, cũng chẳng nghĩ kỹ. Lúc ông ta tát em, đầu em đã bị thương. Nhưng bây giờ, em không tin những lời của ông ta lắm. Suốt cả một tuần nay em cứ nhớ lại những lời điên rồ, những hành động điên rồ của ông ta lúc đó, có lẽ lúc đó em quá vội tin vào tất cả những điều này."

Reggie lái xe với tốc độ năm mươi lăm dặm một giờ không sai một chút, chăm chú lắng nghe từng lời cậu nói. Cô không biết mục đích của cậu khi nói những điều này là gì, cô cũng không biết đích đến của chiếc xe này là đâu.

"Nhưng em không thể mạo hiểm, đúng không? Ý em là, nếu em đem tất cả những điều này nói với cảnh sát, mà họ thực sự tìm thấy xác chết ở nơi Rome nói thì sao? Như vậy thì, ngoài đám người Mafia ra, ai nấy đều vui vẻ, nhưng ai mà biết được em sẽ gặp phải chuyện gì. Nếu em đem tất cả nói với cảnh sát, mà Rome lại nói dối, họ không tìm thấy xác chết, thì tình huống sẽ ra sao đây? Như vậy thì em đã thoát nạn, đúng không, vì em thực sự chẳng biết gì cả. Chỉ có thể nói là tên Rome đó đã mở một trò đùa lớn. Nhưng rủi ro này quá lớn." Cậu nói xong thì im lặng, xe chạy được nửa dặm cậu mới lên tiếng lần nữa, "Thế là em nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời."

Đến đây, Reggie gần như có thể đoán ra ý tưởng tuyệt vời đó của cậu là gì. Tim cô gần như ngừng đập, cô cố gắng giữ cho bánh xe chạy giữa vạch trắng của làn đường bên phải. "Ý tưởng đó là gì?" Cô lo lắng hỏi.

"Em nghĩ chúng ta nên kiểm tra xem Rome có nói dối hay không."

Reggie hắng giọng vì cổ họng khô khốc, hỏi: "Ý em là đi tìm xác chết đó?"

"Chính là như vậy."

Cậu lại có thể suy nghĩ viển vông như vậy, Reggie thật muốn cười trước cái ý tưởng ngây thơ, kỳ quặc này của cậu, nhưng lúc này cô hoàn toàn không có sức để cười. "Em chắc chắn đang đùa."

"Được rồi, hãy nói về chuyện này. Họ muốn chị và em đến New Orleans vào sáng thứ Hai, đúng không?"

"Chị nghĩ là vậy, chị chưa thấy trát hầu tòa."

"Nhưng em là thân chủ của chị, em đã nhận được trát. Cho nên dù họ không gửi trát cho chị, chị cũng phải đi cùng em, đúng không?"

"Đúng."

"Bây giờ chúng ta đang cùng nhau bỏ trốn, phải không? Chị và em cùng nhau trốn khỏi cảnh sát."

"Chị nghĩ em có thể nói như vậy."

"Nơi nào cảnh sát ít có khả năng tìm chúng ta nhất? Nghĩ đi, Reggie. Trên thế giới này nơi nào họ ít ngờ tới nhất mà chúng ta sẽ đến?"

"Là New Orleans."

"Đúng vậy. Về chuyện làm sao để trốn cảnh sát thì em hoàn toàn không biết gì, nhưng vì chị đang trốn trát hầu tòa, chị lại là luật sư hay gì đó, chị suốt ngày giao du với tội phạm, em nghĩ chị có cách để chúng ta đến được New Orleans, mà lại không để người ta biết. Đúng không?"

"Chị nghĩ chị làm được." Cô bắt đầu đồng ý với quan điểm của cậu, cô kinh ngạc trước chính lời nói của mình.

"Nếu chị có thể đưa chúng ta đến New Orleans, thì chúng ta có thể tìm thấy nhà của Rome."

"Tại sao phải tìm nhà của Rome?"

"Đó là nơi xác chết đáng lẽ phải ở."

Điều Reggie ít muốn biết nhất chính là chuyện này. Cô chậm rãi tháo kính, dụi mắt. Cô cảm thấy giữa hai bên thái dương có chút đau nhói, cơn đau này chỉ có thể ngày càng dữ dội hơn.

Nhà của Rome? Chính là nhà của Jerome Clifford đã chết? Câu vừa rồi Mark nói rất chậm, cô nghe rõ mồn một từng chữ. Cô nhìn chằm chằm vào nơi ánh sáng đèn hậu của chiếc xe phía trước chiếu tới, nhưng ngoài một mảng đỏ rực ra cô chẳng thấy gì cả. Nạn nhân của vụ án mạng đó được chôn trong nhà của vị luật sư đang bị cáo buộc này? Điều này thực sự kỳ lạ đến mức khó tin. Đầu óc cô quay cuồng không ngừng, cô tự hỏi mình hàng trăm câu hỏi, nhưng chẳng trả lời được câu nào. Cô liếc nhìn gương xe, đột nhiên phát hiện Mark đang nhìn cô với một nụ cười kỳ quái.

"Bây giờ chị biết rồi chứ, Reggie?" Cậu hỏi.

"Nhưng làm sao, tại sao..."

"Đừng hỏi em, vì em không biết. Chuyện này thật điên rồ, đúng không? Đó là lý do tại sao em nghĩ tất cả đều là do Rome bịa ra. Đây là một câu chuyện kỳ lạ do một bộ não điên rồ bịa ra, nói rằng xác chết nằm ngay trong nhà ông ta."

"Cho nên em nghĩ nó sẽ không thực sự ở đó?" Reggie hỏi, muốn dùng điều này để xua tan nghi ngờ của mình.

"Trừ khi chúng ta đi xem thử, nếu không sẽ không biết được. Nếu xác chết không ở đó, em sẽ ổn thôi, lại có thể sống một cuộc sống bình thường."

"Nhưng nếu nó thực sự ở đó thì sao?"

"Đợi chúng ta tìm thấy xác chết rồi hãy lo lắng."

"Chị không thích cái ý tưởng tuyệt vời này của em chút nào."

"Tại sao?"

"Nghe này, Mark, đứa trẻ, thân chủ, bạn của chị, nếu em nghĩ chị sẽ đến New Orleans để đào một cái xác chết, thì em điên rồi."

"Em tất nhiên là điên rồi, em và Ricky là một cặp bệnh nhân tâm thần."

"Chuyện này chị không làm."

"Tại sao lại không làm, Reggie?"

"Điều này quá nguy hiểm, Mark. Đây là điên rồ, nó sẽ khiến chúng ta mất mạng. Chị không đi, chị cũng không để em đi."

"Tại sao lại nguy hiểm?"

"À, thì là nguy hiểm. Chị không biết tại sao."

"Cân nhắc đi, Reggie. Chúng ta đi kiểm tra xác chết thôi, được không? Nếu nó không ở nơi Rome nói, em có thể về nhà, em sẽ được tự do. Chúng ta sẽ để cảnh sát hủy bỏ mọi cáo buộc bất lợi cho chúng ta, đổi lại, em sẽ nói cho họ biết mọi điều em biết. Vì em không biết xác chết rốt cuộc ở đâu, nên Mafia cũng sẽ không quan tâm đến em nữa. Chúng ta làm đi."

Chúng ta làm đi, cậu ta xem tivi nhiều quá rồi, "Nếu chúng ta phát hiện ra xác chết thì sao?"

"Câu hỏi hay. Reggie, hãy để chúng ta suy nghĩ kỹ đi. Chị thử nghĩ như một đứa trẻ xem. Nếu chúng ta tìm thấy xác chết, thì chị gọi điện cho FBI, nói cho họ biết chị biết xác chết rốt cuộc được giấu ở đâu, vì chị tận mắt nhìn thấy xác chết. Như vậy thì chúng ta muốn gì họ cũng sẽ cho thứ đó."

"Rốt cuộc em muốn gì?"

"Có lẽ em đòi đến Úc, muốn một căn nhà đẹp, bảo họ đưa cho mẹ thật nhiều tiền, muốn một chiếc xe mới, có lẽ còn muốn họ làm phẫu thuật thẩm mỹ cho chúng ta. Chuyện này em từng thấy trên phim một lần. Họ thay đổi hoàn toàn khuôn mặt của người đó. Ban đầu anh ta xấu vô cùng, thế là anh ta tố cáo mấy tên buôn ma túy để đổi lấy khuôn mặt mới, sau khi chỉnh hình xong anh ta trông giống hệt ngôi sao điện ảnh. Khoảng hai năm sau, đám buôn ma túy đó lại cho anh ta một khuôn mặt mới khác."

"Em đang nói thật à?"

"Về bộ phim đó?"

"Không, là về chuyện đến Úc."

"Có lẽ." Cậu dừng lại một chút, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, "Có lẽ vậy."

Hai người họ nghe đài, không nói một lời, cứ thế lái xe hàng dặm. Trên đường rất ít xe cộ, thành phố Memphis đã ở phía xa hơn.

"Chúng ta làm một cuộc giao dịch thế nào." Mark nói, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

"Có lẽ được."

"Chúng ta đến New Orleans đi."

"Chị không đi đào xác chết đâu."

"Được rồi, được rồi. Nhưng chúng ta vẫn cứ đi đi, không ai nghĩ chúng ta sẽ đến đó đâu. Đợi chúng ta đến đó rồi hãy bàn chuyện xác chết sau."

"Chúng ta đang bàn chuyện xác chết rồi đấy."

"Đến New Orleans, được không nào?"

Phía trước đường cao tốc là một ngã tư, họ lái lên một cây cầu vượt. Reggie rẽ sang phải. Mười dặm phía xa, bóng dáng thành phố Memphis lấp lánh dưới ánh trăng bán nguyệt, ẩn hiện. "Oa," Mark ngưỡng mộ thốt lên, "đẹp quá!"

Cả hai người họ đều không ngờ rằng, đây là cái nhìn cuối cùng của Mark về thành phố Memphis.

Họ dừng lại ở Forrest City, bang Arkansas, để đổ xăng và ăn chút gì đó. Reggie đi mua vài chiếc bánh cupcake, một cốc cà phê lớn và một lon Sprite, trong thời gian đó Mark vẫn trốn trên sàn xe, vài phút sau họ quay lại đường cao tốc liên bang, lái về hướng Little Rock.

Những làn hơi nóng bốc lên từ cốc cà phê, Reggie vừa lái xe vừa nhìn Mark ăn hết bốn chiếc bánh. Cậu ăn uống không khác gì những đứa trẻ bình thường - quần đùi và ghế ngồi vương vãi vụn bánh, đầu ngón tay dính đầy kem; cậu thè lưỡi liếm ngón tay, dáng vẻ như đã một tháng không nhìn thấy thức ăn. Bây giờ đã gần hai giờ ba mươi phút sáng, trên đường cao tốc ngoài mấy chiếc xe tải vận chuyển thiết bị kéo ra thì không còn chiếc xe nào khác. Reggie cài đặt bộ điều khiển tốc độ ở mức sáu mươi lăm dặm một giờ.

"Chị nói xem họ đã đuổi theo chúng ta chưa?" Mark hỏi cô, lúc này cậu đã ăn xong miếng bánh cuối cùng, bắt đầu mở lon Sprite. Giọng cậu thoáng chút phấn khích.

"Chị nghĩ là chưa. Chị dám cá là cảnh sát vẫn đang lục soát bệnh viện, nhưng tại sao họ lại không nghĩ chúng ta ở cùng nhau chứ?"

"Em lo cho mẹ. Chị biết không, trước khi gọi cho chị em từng gọi cho mẹ. Em nói chuyện bỏ trốn với mẹ, còn nói với mẹ em đang trốn trong bệnh viện. Mẹ rất giận. Nhưng em nghĩ em đã thuyết phục được mẹ, nói với mẹ là em rất an toàn, em hy vọng họ đừng làm khó mẹ quá."

"Họ sẽ không làm vậy đâu. Nhưng bản thân bà ấy sẽ vì lo lắng mà đổ bệnh mất."

"Em biết. Em không cố ý làm mẹ lo lắng, nhưng em nghĩ mẹ sẽ vượt qua thôi, nhìn những gì mẹ đã phải chịu đựng này, mẹ em kiên cường lắm."

"Lát nữa chị sẽ bảo Clint gọi cho bà ấy một cuộc."

"Chị định nói cho Clint biết chúng ta đi đâu à?"

"Chính chị còn không biết chúng ta đang đi đâu nữa."

Hai chiếc xe tải rít lên phóng qua mặt họ, cùng lúc đó Mark đang suy ngẫm ý nghĩa câu nói đó của Reggie, lúc này vô lăng chiếc Honda đã đánh sang phải.

"Reggie, chị định làm gì vậy?"

"Đi đâu thì về đó, chị nghĩ chị không cần thiết phải bỏ trốn."

"Nói dối."

"Em nói lại lần nữa xem."

"Đương nhiên là nói dối. Chị đang trốn trát hầu tòa, đúng không? Em cũng giống chị thôi. Cho nên chúng ta có gì khác biệt? Chị không muốn đối mặt với đại bồi thẩm đoàn. Em cũng không muốn đối mặt với nó, vì vậy chúng ta cùng nhau bỏ trốn. Reggie, chúng ta đang ở trên cùng một con thuyền đấy."

"Chỉ có một điểm khác biệt. Em đang ở trong trại giam, mà em lại bỏ trốn. Đây là phạm tội."

"Em ở trại giam vị thành niên, mà người vị thành niên không thể bị kết tội. Đây chẳng phải là điều chị nói với em sao? Chị nói thanh thiếu niên sẽ nghịch ngợm; dễ phạm lỗi; cần người giám hộ, nhưng thanh thiếu niên không thể bị kết tội. Có phải vậy không?"

"Nếu em nói là chị nói, thì đó là chị nói, nhưng bỏ trốn là sai."

"Nhưng em đã trốn rồi, em cũng không thể cứu vãn mọi chuyện, mà chị trốn tránh pháp luật cũng là sai, đúng không?"

"Hoàn toàn không phải chuyện như vậy, trốn tránh trát hầu tòa không tính là phạm tội, trước khi chị cho em lên xe chị hoàn toàn không sao cả."

"Vậy chị dừng xe lại, cho em xuống đi."

"Ồ, không được. Mark, làm ơn nghiêm túc chút đi."

"Em rất nghiêm túc."

"Vậy được, sau khi em xuống em định làm gì?"

"Ồ, em không biết. Em có thể đi bao xa thì đi, nếu em bị bắt, thì em làm ra vẻ bị hoảng sợ, họ sẽ đưa em trở lại Memphis. Em có thể khẳng định mình bị điên, họ sẽ không bao giờ biết chị có liên quan đến chuyện này. Chỉ cần chị muốn chị có thể dừng xe bất cứ lúc nào, em xuống là được." Cậu rướn người về phía trước, dùng sức nhấn các phím chọn trên đài phát thanh. Họ lại chạy tiếp năm dặm, suốt dọc đường im lặng nghe nhạc.

"Chị ghét nhạc đồng quê," Reggie lên tiếng, thế là Mark tắt đài đi.

"Em có thể hỏi chị vài câu không?"

"Tất nhiên là được."

"Giả sử chúng ta đến New Orleans và tìm thấy xác chết, vậy theo kế hoạch của chị, chúng ta sẽ làm một cuộc giao dịch với FBI, chị sẽ chấp nhận chương trình bảo vệ nhân chứng của họ. Lúc đó chị, Diane và Ricky sẽ cùng nhau bay về phía hoàng hôn, bay đến Úc hoặc nơi nào đó. Có phải vậy không?"

"Chị nghĩ là phải."

“Vậy thì tại sao bây giờ cậu không giao dịch với họ, nói hết mọi chuyện cho họ biết đi?”

“Bây giờ cuối cùng cậu cũng biết dùng não rồi đấy.” Mark nói, thái độ kẻ cả như thể đến tận bây giờ Reggie mới bắt đầu thông suốt, mới bắt đầu hiểu lẽ phải.

“Đa tạ.” Reggie đáp lại.

“Tôi cũng mất một lúc mới nghĩ thông suốt, câu trả lời rất đơn giản. Tôi không hoàn toàn tin tưởng đám người Cục Điều tra Liên bang (FBI). Cậu tin họ à?”

“Không hoàn toàn.”

“Trừ khi tôi, mẹ tôi và Ricky đều cao chạy xa bay, nếu không tôi sẽ không bao giờ nói cho họ những điều họ muốn biết. Reggie, cậu là một luật sư giỏi, cậu sẽ không để thân chủ của mình gặp rủi ro, phải không?”

“Nói tiếp đi.”

“Trước khi tôi nói cho đám hề này biết mọi chuyện, tôi phải đảm bảo chúng tôi có thể rời đi an toàn, chuyển đến một nơi nào đó. Đưa Ricky đi cần có thời gian, nếu bây giờ tôi nói hết với họ, đám người xấu đó có thể tìm thấy chúng tôi trước khi chúng tôi kịp biến mất. Điều đó quá nguy hiểm.”

“Nhưng nếu bây giờ cậu nói cho họ biết, mà họ lại không tìm thấy thi thể thì sao? Nếu như đúng như cậu nói, Clifford chỉ đang đùa thì sao?”

“Không kiểm tra thì tôi sẽ không bao giờ biết được, đúng không? Chẳng lẽ tôi cứ trốn ở một nơi nào đó, kiếm một công việc thám tử, đổi tên thành Tommy hay cái gì đó. Làm vậy cũng chẳng có kết quả gì. Reggie, làm rõ xem Romy rốt cuộc có nói thật hay không mới là sáng suốt nhất.”

Reggie bị cậu làm cho rối trí, cô lắc đầu nói: “Tôi không hiểu ý cậu lắm.”

“Chính tôi cũng không hiểu rõ ý mình nữa. Nhưng có một điều chắc chắn, tôi sẽ không đi New Orleans cùng với cảnh sát tư pháp liên bang. Tôi cũng không định đến gặp đại bồi thẩm đoàn vào thứ Hai, rồi lại từ chối trả lời câu hỏi của họ để họ tống tôi vào cái ngục tù đó lần nữa.”

“Lý do này không tệ. Vậy chúng ta sẽ trải qua cuối tuần này thế nào đây?”

“Còn cách New Orleans bao xa?”

“Còn năm sáu tiếng đường nữa.”

“Chúng ta đi thôi, một khi đến đó chúng ta có thể trốn bất cứ lúc nào.”

“Cậu có biết việc tìm cái xác đó sẽ rắc rối đến thế nào không?”

“Có lẽ không rắc rối đến thế đâu.”

“Tôi có thể hỏi nó nằm ở đâu trong nhà của Clifford không?”

“Ồ, nó không treo trên cây, cũng chẳng nằm trong bụi rậm, phải tốn chút sức lực mới được.”

“Mark, chuyện này thật điên rồ.”

“Tôi biết. Tuần này thật là xui xẻo hết chỗ nói.”

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 6 năm 2026