Ba-ri Ma-nhĩ-đan-nặc, hay còn gọi là Ba-ri Dao Nhọn, hoặc đơn giản là Dao Nhọn – hắn thích người ta gọi mình thẳng thừng như vậy – mang đôi giày hàng hiệu làm từ da cá mập, khoác trên mình chiếc áo choàng lụa dài tỏa hương nước hoa nồng đượm. Tà áo dài tới đầu gối, khẽ lướt qua cặp chân đầy lông của hắn. Hắn sải bước về phía chiếc điện thoại công cộng ở cuối nhà hàng, dáng điệu nghênh ngang, phong thái hào hoa, khiến người ta dễ lầm tưởng hắn là một tay buôn lậu ma túy ăn mặc bảnh bao hoặc một gã ghi sổ cá cược đua ngựa đang nổi đình nổi đám ở Las Vegas. Điều này rất hợp ý hắn, vì hắn là Dao Nhọn, hắn muốn thu hút sự chú ý. Khi người ta nhìn hắn, họ phải thấy được hắn thành công đến nhường nào trong sự nghiệp. Chỉ cần chạm mặt hắn, họ sẽ lập tức bị dọa cho chết đứng, rồi tự khắc tránh xa.
Ở phía sau nhà hàng, trong hành lang gần phòng nghỉ có một chiếc điện thoại công cộng. Ba-ri Dao Nhọn nghênh ngang tiến đến trước máy, liếc mắt nhìn quanh một vòng. Người bình thường chỉ cần thấy ánh mắt liếc xéo đầy vẻ khiêu khích của Ba-ri là đã đủ sợ đến mất mật. Đôi mắt hắn màu nâu sẫm, gần như dính liền vào nhau; nếu bạn dám đứng trước mặt hắn mà nhìn thẳng, không đầy hai giây sau, bạn sẽ khẳng định chắc nịch rằng Ba-ri bị lác. Nhưng không, hắn không hề bị lác. Hắn là kẻ uống rượu như uống nước, sống đời phóng túng. Chỉ riêng quầng thâm đen quanh mắt kia cũng đủ để chứng minh đêm nào hắn cũng say khướt.
Hắn nhấn mạnh tay vào các phím số điện thoại văn phòng luật sư của mình, chưa đợi đầu dây bên kia lên tiếng đã tuôn ra như súng liên thanh: "Alo, là Ba-ri đây. Giê-rôm đâu? Hắn trễ rồi. Đáng lẽ bốn mươi phút trước hắn phải gặp tôi ở đây rồi. Hắn đang ở đâu? Cô có thấy hắn không?"
Giọng điệu của Dao Nhọn thô lỗ, ngạo mạn, mang đầy vẻ đe dọa. Cô thư ký tội nghiệp ở đầu dây bên kia đã nghe hắn nói chuyện kiểu này không biết bao nhiêu lần. Cô không ngừng nuốt nước bọt, hít khí lạnh, may mà hắn đang gọi điện chứ không phải đứng ở văn phòng cô, nếu không chắc hắn đã đập bàn ầm ầm rồi. Cô nói với ông Ma-nhĩ-đan-nặc rằng ông Cơ-li-phúc đã ra ngoài từ khoảng chín giờ sáng, đến giờ vẫn chưa gọi điện về văn phòng.
Dao Nhọn dập mạnh điện thoại, hùng hổ băng qua hành lang, chỉ đến khi gần tới bàn ăn thấy có người, hắn mới bình tĩnh lại, lững thững tiến về phía bàn. Khách đến nhà hàng ăn tối bắt đầu đông dần. Đã gần năm giờ chiều.
Hắn chỉ muốn uống vài ly, sau đó cùng luật sư của mình dùng một bữa ra trò, vừa ăn vừa bàn chuyện phiền phức. Chỉ ăn và uống, không có ý gì khác. Cục Điều tra Liên bang (FBI) đang theo dõi, đang nghe lén. Giê-rôm mắc chứng hoang tưởng, tuần trước còn bảo với Ba-ri rằng FBI đã gọi điện đến văn phòng hắn. Vì thế, họ gặp nhau ở đây, ăn một bữa tử tế, không phải lo lắng chuyện bị nghe lén.
Họ cần trao đổi. Giê-rôm Cơ-li-phúc trong mười lăm năm qua luôn là người biện hộ cho những kẻ lưu manh côn đồ nổi tiếng ở New Orleans, bao gồm cả tội phạm, kẻ buôn ma túy và chính trị gia, thành tích vô cùng lẫy lừng. Hắn xảo quyệt, giỏi hối lộ, phàm là kẻ nào mua chuộc được thì hắn không tiếc cái giá nào. Hắn ăn nhậu cùng các thẩm phán, ngủ với bạn gái của họ. Hắn hối lộ cảnh sát, đe dọa bồi thẩm đoàn. Hắn dây dưa với đám chính trị gia. Hễ cần quyên góp, tài trợ, hắn đều hào phóng vung tiền. Giê-rôm biết thứ gì có thể làm guồng máy này vận hành. Những kẻ giàu có bẩn thỉu khi trở thành bị cáo, cần giúp đỡ ở New Orleans, chắc chắn sẽ tìm đến văn phòng luật sư Giê-rôm Cơ-li-phúc, ở đó họ sẽ tìm thấy người bạn của mình. Người bạn này làm giàu bằng những đồng tiền bẩn, và hắn luôn trung thành với bạn.
Nhưng vụ án của Ba-ri có chút khác biệt. Đây là một vụ án lớn, và ngày càng trở nên quan trọng. Một tháng nữa là xét xử. Đây sẽ là lần thứ hai hắn ra tòa vì tội giết người. Lần đầu ra tòa hắn mới mười tám tuổi. Khi đó, một công tố viên tòa án địa phương cố gắng chứng minh Ba-ri đã chặt ngón tay của đối thủ rồi cắt cổ gã côn đồ đó. Nhưng công tố viên chỉ đưa ra được một nhân chứng, hơn nữa nhân chứng đó lại không đáng tin. Ba-ri có một người cậu, là một tên trùm tội phạm có uy tín và dày dạn kinh nghiệm. Ông ta vung tiền chỗ này, nhét tiền chỗ kia, kết quả là bồi thẩm đoàn của Ba-ri không đạt được sự thống nhất trong phán quyết, vụ án đành tạm gác lại.
Sau đó, Ba-ri phải ngồi tù hai năm ở nhà tù liên bang vì tội tống tiền. Người cậu vốn có thể giúp hắn tránh án tù một lần nữa, nhưng lúc đó hắn đã hai mươi mốt tuổi, ngồi tù ngắn hạn cũng tốt, lý lịch như vậy có thể cải thiện hình ảnh của hắn. Cả gia đình đều tự hào về hắn. Giê-rôm Cơ-li-phúc từng phụ trách biện hộ và kháng cáo cho hắn. Kể từ đó, họ trở thành bạn bè.
Khi Ba-ri nghênh ngang tiến tới quầy bar, nước ngọt và chanh tươi đã được chuẩn bị sẵn cho hắn. Hắn ngồi vào chỗ của mình. Rượu thì khoan hãy uống, đợi thêm vài giờ nữa cũng được, vì hắn cần một bàn tay vững vàng, không được run rẩy.
Hắn vừa vắt nước cam vừa nhìn mình trong gương. Hắn thấy vài người đang chằm chằm nhìn mình. Điều này cũng chẳng có gì lạ, dù sao thì hiện tại hắn có lẽ là bị cáo trong vụ án giết người nổi tiếng nhất cả nước. Còn bốn tuần nữa là đến ngày xét xử, ai cũng đang dõi theo. Trên tất cả các tờ báo đều có ảnh chân dung của hắn.
Nhưng tinh thần của Giê-rôm Cơ-li-phúc đã sụp đổ, hành vi bất thường – lần nào ra tòa cũng trễ, lẩm bẩm tự nói một mình, uống rượu quá độ. Hắn vốn là kẻ cay nghiệt, ngoan cường, nhưng lần này lại tỏ ra thoát tục, mặc kệ người khác nói gì. Rõ ràng, Ba-ri cần tìm luật sư khác.
Chỉ còn vỏn vẹn bốn tuần nữa là đến ngày ra tòa, Ba-ri cần thời gian, giá mà có thể trì hoãn một chút, hoãn tố tụng gì đó thì tốt. Tại sao bạn muốn phiên tòa chậm lại thì nó lại cứ tiến triển nhanh thế này? Hắn sống bên lề pháp luật cả ngày lẫn đêm, từng chứng kiến vài vụ án kéo dài hàng năm trời. Người cậu của hắn từng bị khởi tố, nhưng sau ba năm đánh cuộc chiến tiêu hao, chính phủ cuối cùng đành phải hủy bỏ vụ án. Sáu tháng trước, Ba-ri cũng bị khởi tố. Chết tiệt! Ngay lúc này lại sắp mở phiên tòa, thật không công bằng, vì Rô-mi không chịu nỗ lực. Phải thay hắn ta thôi.
Tất nhiên FBI cũng có những lỗ hổng này nọ. Thứ nhất, không ai tận mắt chứng kiến vụ giết người. Ngoài ra, họ phải đưa ra được chứng cứ được tòa án chấp nhận. Ví dụ như động cơ gây án, nhưng thực tế không ai thấy hắn giết người. Họ đang nắm giữ một kẻ tố giác, nhưng kẻ này lật lọng, nói năng không đáng tin, nếu hắn thực sự ra tòa làm chứng, rất có thể sẽ bị dọa cho câm nín trong lúc bị thẩm vấn. FBI hiện đang giấu hắn ta đi. Ba-ri có một lợi thế rất lớn – cái xác, cái xác nhỏ nhắn, mảnh khảnh của Bôi-đơ Bôi-tơ đang từ từ thối rữa dưới nền bê tông. Không có xác chết, vị công tố viên Rô-y đáng kính không thể khiến tòa án kết tội được. Ba-ri cười khoái chí. Ở cái bàn gần cửa có hai cô nàng tóc vàng nhuộm ô-xít, hắn nháy mắt với họ. Kể từ khi bị khởi tố, rất nhiều phụ nữ nảy sinh hứng thú với hắn, vì hắn đã trở thành nhân vật trên mặt báo mà.
Cứ nghĩ đến cảnh công tố viên Rô-y Phôn-tơ-li-gơ vung vẩy bản cáo trạng trước ống kính, lớn tiếng tiên đoán thiện sẽ thắng ác là Ba-ri lại sôi máu, nghiến đá trong ly kêu răng rắc. Nhưng sáu tháng kể từ khi khởi tố, công tố viên Rô-y và đồng bọn vẫn không tìm thấy xác của Bôi-đơ Bôi-tơ. Họ theo dõi Ba-ri ngày đêm. Thực tế, lúc này rất có thể họ đang đợi bên ngoài, cứ như thể hắn ngu ngốc đến mức ăn cơm xong là chạy đi xem cái xác đó vậy. Họ hối lộ mọi gã say rượu, mọi tên lưu manh trên phố để lấy tin báo. Họ tát cạn ao hồ. Dưới lòng sông cũng đã tìm kiếm, họ xin lệnh khám xét, lục soát hàng chục tòa nhà và công trường trong thành phố, riêng tiền thuê máy xúc và máy ủi thôi cũng đã tốn một khoản không nhỏ.
Cơ-li-phúc đã trễ một tiếng đồng hồ. Ba-ri đã gọi nước ngọt hai lần, liên tục nháy mắt đưa tình với cô nàng tóc vàng mặc váy da. Lúc rời nhà hàng, hắn chửi bới om sòm, mắng nhiếc tất cả luật sư, và mắng cả luật sư của chính mình.
Hắn cần một luật sư mới, người có thể gọi lại điện thoại cho hắn, có thể uống rượu cùng hắn, có thể tìm ra bồi thẩm viên để mua chuộc, tóm lại là một luật sư thực thụ!
Ba tuần trước, Ba-ri từng huênh hoang với luật sư của mình rằng cái xác đó đừng hòng tìm thấy.
"Cái xác đó ở đâu?" Cơ-li-phúc hỏi.
"Ông sẽ không muốn biết đâu?" Ba-ri đáp.
"Tất nhiên là tôi muốn biết. Cả thế giới đều muốn biết. Nào, nếu ông có gan thì nói cho tôi biết đi."
"Ông sẽ không muốn biết đâu."
"Nào, nói đi!"
"Ông sẽ không vui đâu."
"Nói đi."
Ba-ri suýt cười thành tiếng.
"Ông còn nhớ Bôi-tơ mất tích vào ngày nào không?" Ba-ri hỏi.
"Tất nhiên là nhớ. Ngày mười sáu tháng Một."
"Còn nhớ ngày mười sáu tháng Một đó ông đang ở đâu không?"
Lúc này, Rô-mi đã đi tới bức tường phía sau văn phòng, xem kỹ lại bảng kế hoạch hàng tháng viết nguệch ngoạc, rồi nói: "Cô-lô-ra-đô, trượt tuyết."
"Tôi mượn nhà ông, đúng không?"
"Đúng, ông có cuộc hẹn hò với vợ của một bác sĩ."
"Thế thì đúng rồi. Chỉ là cô ấy không đến được, thế là tôi đưa vị nghị sĩ đó đến nhà ông."
Nghe đến đây, Rô-mi sững sờ, há hốc mồm nhìn chằm chằm vào thân chủ của mình.
Ba-ri tiếp tục: "Hắn được chở đến bằng xe tải, tôi để hắn lại nhà ông rồi."
"Ở đâu?" Rô-mi không tin nổi hỏi lại.
"Trong ga-ra."
"Ông nói dối."
"Dưới gầm chiếc xe mười năm nay không chạy đó."
"Ông đang nói dối."
Ba-ri có một người bạn ở Ma-i-a-mi, từng bị khởi tố vì tội buôn bán ma túy. Luật sư của hắn rất giỏi, tìm mọi cách ngăn cản, trì hoãn suốt hai năm rưỡi, cuối cùng thẩm phán mất kiên nhẫn, quyết định mở phiên tòa. Một ngày trước khi chọn bồi thẩm đoàn, người bạn của hắn đã giết chết vị luật sư tài ba đó, thẩm phán buộc phải đưa ra quyết định hoãn tố tụng lần nữa. Phiên tòa không bao giờ diễn ra nữa.
Nếu Rô-mi đột ngột qua đời, vậy thì phải mất vài tháng, thậm chí rất có thể phải mất vài năm, phiên tòa này mới có thể diễn ra –