Người làm chứng cuối cùng

Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Tiết 26

❊ ❊ ❊

Khi chiếc Boeing 727 của hãng hàng không Northwest rời khỏi đường băng, bay về phía Atlanta, thì chuyến đi đến Minneapolis đầy bất ngờ của Paul Granko cũng chính thức khép lại. Hắn hy vọng ở Atlanta có thể bắt kịp một chuyến bay thẳng về New Orleans. Một khi đã về đến nhà, hắn dự định sẽ không ra ngoài trong một khoảng thời gian khá dài, có lẽ là vài năm. Mặc dù hắn và Mardino có giao tình, nhưng hắn đã bắt đầu cảm thấy chán ngán toàn bộ sự việc này rồi. Khi cần thiết, hắn có thể bẻ gãy một ngón tay cái hay đánh gãy một cái chân, hắn có thể đe dọa và uy hiếp hầu như bất cứ ai. Thế nhưng, hắn lại chẳng mấy thích thú việc lén lút bám đuôi bọn trẻ con, cũng chẳng thích vung vẩy dao bấm trước mặt chúng. Hắn sống khá ổn nhờ việc kinh doanh câu lạc bộ và quán bia, nếu tên khốn đó cần giúp đỡ, hắn ta phải dựa vào gia tộc của mình. Granko không phải thành viên gia tộc đó, cũng chẳng phải dân Mafia. Hắn không định vì Barry Mardino mà đi giết bất cứ ai.

Sáng nay, khi chuyến bay vừa đáp xuống sân bay Memphis, hắn đã thực hiện liên tiếp hai cuộc điện thoại. Cuộc gọi đầu tiên không có người nghe khiến hắn kinh ngạc. Ngay sau đó, hắn dùng số dự phòng gọi lại một lần nữa, muốn nghe hộp thư thoại, nhưng đầu dây bên kia vẫn im lặng. Hắn rảo bước tới quầy vé của hãng Northwest, dùng tiền mặt mua một tấm vé một chiều đi Minneapolis. Tiếp đó, hắn tới quầy vé của hãng Delta, vẫn dùng tiền mặt mua một tấm vé đi Dallas-Fort Worth. Sau đó, hắn lại mua thêm một tấm vé đi Chicago tại hãng United. Hắn đi lại trong sảnh chính của sân bay suốt một tiếng đồng hồ, thỉnh thoảng lại ngoái đầu kiểm tra phía sau nhưng không phát hiện điều gì khả nghi. Đúng giây cuối cùng trước khi đóng cửa khởi hành, hắn nhảy lên chuyến bay của hãng Northwest.

Bono và Pirini đã có chỉ thị nghiêm ngặt. Hai cuộc điện thoại đó đồng nghĩa với hai khả năng: Một là cảnh sát đã tóm được chúng; hai là chúng đã nhổ trại bỏ trốn, chuồn đi mất dạng. Dù là khả năng nào cũng khiến hắn cảm thấy bất an.

Tiếp viên hàng không mang đến cho hắn hai lon bia. Lúc này mới hơn một giờ chiều, uống rượu lúc này quả là hơi sớm, nhưng vì đang vô cùng căng thẳng và bất an, nên hắn chẳng màng đến điều đó nữa, mặc kệ đi. Ở nơi khác bây giờ đã là năm giờ chiều rồi.

Mardino chắc chắn đang giận dữ lồng lộn và bắt đầu đập phá đồ đạc. Hắn sẽ xông đến tìm ông cậu, vay mượn thêm vài tên sát thủ nữa. Chúng sẽ nhanh chóng tới Memphis, bắt đầu gây chuyện ở đó. Chiến lược hành động vốn chẳng phải là sở trường của Barry.

Tình bạn giữa hắn và Barry bắt đầu từ năm lớp mười, đó cũng là năm cuối cùng trong cuộc đời học sinh chính quy của họ. Sau đó, cả hai bỏ học, bắt đầu làm những phi vụ phi pháp trên đường phố New Orleans. Con đường phạm tội của Barry đã được gia tộc vạch sẵn, còn trường hợp của Granko thì phức tạp hơn. Phi vụ đầu tiên của họ là buôn bán đồ gian, kết quả khá thành công. Thế nhưng số tiền họ kiếm được lại bị Barry lấy đi từng chút một, nộp về cho gia tộc của hắn ta. Họ từng buôn ma túy, bán vé số lậu, mở nhà chứa, đều là những công việc kiếm được rất nhiều tiền mặt. Thế nhưng Granko lại chẳng thấy được bao nhiêu tiền. Mối quan hệ đối tác bất bình đẳng này kéo dài mười năm, sau đó Granko nói với Barry rằng hắn muốn tự kinh doanh một địa bàn. Với sự giúp đỡ của Barry, hắn mua lại một quán bar không có mái che, sau đó lại mua thêm một nhà nghỉ khiêu dâm. Granko kiếm được tiền và biết cách giữ tiền. Trong quãng đời phạm pháp của họ, khoảng thời gian này là lúc Barry bắt đầu giết người, vì vậy Granko càng ngày càng giữ khoảng cách với hắn ta.

Tuy nhiên, họ vẫn là bạn. Khoảng một tháng sau khi Boyette mất tích, hai người họ cùng vài cô vũ nữ thoát y đã có một kỳ nghỉ cuối tuần dài tại một khách sạn ở Acapulco do gia tộc Johnny Surratt quản lý. Một buổi tối, sau khi mấy cô gái đã say mèm, hai người họ đi dạo một vòng dài trên bãi biển. Barry vừa uống chút rượu Tequila nên nói nhiều hơn thường ngày. Khi đó, tên tuổi của hắn vừa mới xuất hiện trên mặt báo với tư cách là nghi phạm. Hắn đã khoe khoang với người bạn của mình về động cơ và quá trình thực hiện vụ giết người đó.

Đối với gia tộc Surratt, vùng đất trũng cần được san lấp ở giáo khu Lafourche trị giá hàng triệu đô la. Kế hoạch của Johnny là cuối cùng sẽ vận chuyển phần lớn rác thải của New Orleans đến đây đổ. Thế nhưng Thượng nghị sĩ Boyette lại trở thành một đối thủ không ngờ tới của chúng. Hành động khó hiểu của ông ta đã khơi mào cho vô số tài liệu tuyên truyền chống lại bãi rác này; và Boyette càng nhận được nhiều tài liệu tuyên truyền thì càng trở nên điên cuồng hơn. Ông ta thúc giục chính phủ liên bang điều tra sự việc. Ông ta còn triệu tập hơn mười quan chức từ cục bảo vệ môi trường, những người này đã soạn ra những tập báo cáo nghiên cứu dày cộp, trong đó phần lớn nội dung là lên án hành vi đổ rác. Tại Washington, ông ta không ngừng gây áp lực lên Bộ Tư pháp, khẳng định việc này có sự tham gia của băng đảng xã hội đen, cuối cùng Bộ Tư pháp đã bắt đầu điều tra sự việc. Đối với mỏ vàng của Johnny, Thượng nghị sĩ Boyette đã trở thành một chướng ngại vật lớn nhất.

Thế là chúng quyết định khử Boyette.

Khi nhắc lại quá trình mình khử Boyette, Barry nhấp một ngụm nước ngọt Calvo Gold từ trong chai, cười phá lên. Suốt sáu tháng trời, hắn đã lén lút theo dõi Boyette, và kinh ngạc phát hiện ra vị thượng nghị sĩ đã ly hôn này có một sở thích đặc biệt với các cô gái trẻ. Những người hắn thích đều là những cô gái rẻ tiền, kiểu mà hắn có thể mua được ở nhà chứa với giá năm mươi đô la. Nơi hắn thích nhất là một nhà nghỉ bẩn thỉu ở ngoại ô. Nó nằm giữa New Orleans và Houma, nơi có vùng đất trũng đó. Ở đó có một giếng dầu, khách thường xuyên lui tới nhà nghỉ này đều là đám công nhân dầu khí nước ngoài cùng với những cô gái điếm xinh xắn đáng yêu mà họ dụ dỗ được. Rõ ràng, thượng nghị sĩ quen biết chủ nhà nghỉ này và đã có sắp xếp đặc biệt. Ông ta luôn đỗ xe phía sau một chiếc xe rác, cách xa bãi đỗ xe trải sỏi, nơi thường chật kín những chiếc xe tải nhỏ xấu xí và xe hơi hiệu Harley, ông ta luôn đi vào từ cửa sau nhà bếp.

Số lần thượng nghị sĩ đến Houma ngày càng thường xuyên. Ông ta gây rối tại các cuộc họp trong thành phố, mỗi tuần đều tổ chức một buổi họp báo. Ông ta thích tranh thủ ghé qua nhà nghỉ này để "vui vẻ" một chút trên đường lái xe trở về New Orleans.

Họ ngồi xuống bãi biển, nước biển mang theo bọt sóng cuộn trào xung quanh, lúc này Barry kể lại hành động lớn đó, nói rằng khử ông ta chẳng tốn chút sức lực nào. Hôm đó Boyette tham dự một cuộc họp ồn ào ở Houma, cuộc họp liên quan đến vùng đất trũng đó. Sau cuộc họp, Barry bám theo sau Boyette suốt hai mươi dặm, rồi trốn vào bóng tối phía sau nhà nghỉ, kiên nhẫn chờ đợi Boyette xuất hiện. Một lát sau, Boyette "vui vẻ" xong đi ra từ nhà nghỉ, Barry dùng một cây dùi cui giáng một đòn vào đầu ông ta, rồi lập tức kéo ông ta vào ghế sau xe hơi. Hắn lái xe dọc theo đường cái vài dặm rồi dừng lại, sau đó nã liên tiếp bốn phát đạn vào đầu Boyette. Hắn nhét cái xác vào một túi rác, tống vào cốp xe.

Thử nghĩ xem, một thượng nghị sĩ liên bang lại có thể bị bắt cóc từ bóng tối của một nhà chứa rách nát, Barry vẫn luôn kinh ngạc về điều đó. Vị thượng nghị sĩ này đã tại nhiệm hai mươi mốt năm, nắm giữ mấy ủy ban đầy quyền lực; ông ta thường xuyên ăn tối tại Nhà Trắng và hay đi du lịch khắp thế giới, nghĩ đủ mọi cách để tiêu xài tiền thuế của dân; dưới tay ông ta có mười tám trợ lý và chân chạy việc, vậy mà ông ta lại bị đánh thảm hại đến thế! Ngay cả quần lót cũng chưa mặc tử tế đã bị bắt đi, Barry cho rằng điều này chẳng khác nào một màn kịch hề. Hắn nói trong số những việc hắn từng làm, chỉ có lần này là dễ dàng nhất, nghe cái giọng điệu đó cứ như thể hắn đã giết người hàng trăm lần rồi vậy.

Cách New Orleans mười dặm, Barry bị một cảnh sát bang chặn lại vì tội chạy quá tốc độ. Hắn nói hắn đã trò chuyện với viên cảnh sát đó, hãy nghĩ đến cảnh tượng lúc bấy giờ xem, trong cốp xe hắn vẫn còn một cái xác chưa kịp nguội lạnh đấy. Hắn thao thao bất tuyệt về bóng đá, kết quả là thoát được một tấm vé phạt vi phạm. Thế nhưng sau đó hắn lại sợ hãi, nên quyết định giấu cái xác ở một nơi khác. Granko rất muốn hỏi cái xác rốt cuộc được giấu ở đâu, nhưng hắn suy nghĩ một chút rồi quyết định tốt nhất là không nên hỏi.

Chứng cứ để lập án Barry không đủ. Theo ghi chép của viên cảnh sát bang đó, thời gian xuất hiện của Barry rất gần với thời điểm Boyette mất tích. Thế nhưng không có xác chết, họ không có căn cứ về thời gian tử vong. Khi thượng nghị sĩ đang hành lạc trong nhà nghỉ, một cô gái điếm nhìn thấy một người đàn ông trong bóng tối ở bãi đỗ xe, trông rất giống Barry. Cô gái điếm này hiện đã được chính phủ bảo vệ, nhưng chẳng ai trông đợi cô ta sẽ trở thành một nhân chứng đáng tin cậy. Xe của Barry đã được rửa sạch, mọi thứ có thể gây nghi ngờ đều đã bị loại bỏ. Không lấy được mẫu máu từ trên xe, dù là sợi vải trên quần áo hay sợi tóc cũng đừng hòng tìm thấy một sợi. Át chủ bài của chính phủ trong vụ án này là một người từng làm tai mắt cho Mafia, người này năm nay bốn mươi hai tuổi, có tới hai mươi năm sống trong tù, nhưng cũng đừng trông đợi hắn ta sẽ còn sống để ra tòa làm chứng. Cảnh sát thu được một khẩu súng lục Ruger cỡ nòng 0.22 từ căn hộ của một cô bạn gái của Barry, nhưng vẫn vì không có xác chết nên không thể xác định nguyên nhân tử vong. Trên khẩu súng đó có dấu vân tay của Barry, nhưng cô bạn gái kia lại nói đó là quà Barry tặng cô ta.

Vì không biết nạn nhân rốt cuộc đã chết hay chưa, nên bồi thẩm đoàn cứ chần chừ không thể đưa ra phán quyết có tội đối với Barry. Boyette là một người vô cùng kỳ quặc, xung quanh việc ông ta mất tích lưu truyền vô số tin đồn và lời bàn tán, gây ra đủ loại suy đoán lung tung trong lòng người dân. Có một bài báo công khai thuật lại chi tiết những vấn đề tâm thần mà ông ta gặp phải gần đây, vì vậy nó khiến nhiều người nảy sinh quan điểm rằng Boyette đã phát điên, bỏ trốn cùng một cô gái điếm mười mấy tuổi. Còn có đủ loại tin đồn tương tự như vậy: có người nói ông ta nợ tiền cờ bạc; lại có người nói ông ta nghiện rượu; còn có người nói ông ta giở trò gian lận khi ly hôn, vì vậy người vợ cũ muốn kiện ông ta, vân vân và vân vân.

Tóm lại, lý do Boyette mất tích có rất nhiều.

Thế mà bây giờ, ở Memphis, lại có một đứa trẻ mười một tuổi biết ông ta bị chôn ở đâu. Nghĩ đến đây, Granko mở lon bia thứ hai.

Thomas Fink lại bay từ Memphis đến; chuyến đi khiến cậu rất phấn khích, nên trông đầy tinh thần. Bốn giờ rưỡi chiều thứ Sáu, cậu bước vào văn phòng của Foltrigg. Wally Box ngồi trên ghế sofa như một con chó nhỏ trung thành, đang viết gì đó, Fink đoán chắc chắn hắn đang chuẩn bị một bài phát biểu khác cho sếp của họ, hoặc là đang viết thông cáo báo chí cho vụ kiện sắp tới. Roy không đi giày, chân gác lên bàn làm việc, vai kẹp ống nghe điện thoại, lúc này đang nhắm mắt lắng nghe. Đây đúng là một ngày đầy tai ương. Tại tòa án, Lamond đã làm cậu mất mặt trước bao nhiêu người. Còn Roosevelt lại không thể khiến đứa trẻ đó mở miệng, cậu đã chịu đủ khổ sở vì những vị thẩm phán này rồi.

Fink cởi áo khoác, ngồi xuống. Foltrigg kết thúc cuộc trò chuyện điện thoại, gác máy. "Trát hầu tòa của đại bồi thẩm đoàn đâu?" ông hỏi.

"Tôi đã tận tay giao chúng cho chấp hành viên tòa án liên bang thường trú tại Memphis. Tôi cũng đã dặn đi dặn lại anh ta, đợi sau khi nhận được tin của ông thì mới được phát chúng ra."

Box rời khỏi ghế sofa, ngồi xuống bên cạnh Fink. Nếu hắn bị loại ra khỏi cuộc trò chuyện này thì thật là đáng xấu hổ.

Roy lau mắt, lại dùng ngón tay chải tóc. Mọi chuyện thật nản lòng, quá nản lòng. "Vậy, Thomas, đứa trẻ đó muốn làm gì? Cậu đã đến đó rồi. Cậu đã gặp mẹ của đứa trẻ, cậu đã nghe ý kiến của bà ấy, rốt cuộc mọi chuyện sẽ thế nào đây?"

"Tôi không biết. Rõ ràng là trong thời gian ngắn, đứa trẻ đó sẽ không mở miệng đâu. Cả nó và mẹ nó đều bị dọa sợ chết khiếp. Họ xem tivi quá nhiều, xem quá nhiều những cảnh như Mafia cho nổ tung người cung cấp tin tức thành từng mảnh. Bà ấy tin chắc rằng các biện pháp bảo vệ nhân chứng được cung cấp cho họ không thể đảm bảo an toàn, bà ấy thực sự đã bị dọa sợ rồi. Người phụ nữ này đã trải qua một kiếp nạn trong tuần này."

"Điều đó thật đáng thương," Box lẩm bẩm nói.

"Ngoài việc phát trát hầu tòa ra, tôi cũng không còn lựa chọn nào khác," Foltrigg giả vờ như rất bất an về ý nghĩ này, nghiêm túc nói. "Là họ khiến tôi không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta công bằng và lý trí. Chúng ta từng yêu cầu tòa án vị thành niên Memphis giúp chúng ta làm công tác tư tưởng cho đứa trẻ đó, nhưng nó chẳng làm được gì cả. Bây giờ là lúc đưa những người này tới chỗ chúng ta. Đưa họ tới địa bàn của chúng ta, lên tòa án của chúng ta, đối mặt với người của chúng ta, khiến họ phải mở miệng. Thomas, cậu đồng ý chứ?"

Fink không hoàn toàn đồng ý với cách làm như vậy. "Nhưng tôi lo lắng về vấn đề quyền hạn quản lý, đứa trẻ đó thuộc quyền quản lý của tòa án vị thành niên ở đó. Tôi không biết sau khi nó nhận được trát hầu tòa thì sẽ xảy ra chuyện gì."

Roy mỉm cười. "Nói đúng, nhưng tòa án nghỉ cuối tuần. Chúng ta đã làm một số nghiên cứu, tôi cho rằng cuối tuần này có thể dùng luật liên bang thay thế luật bang, Wally, cậu thấy sao?"

"Tôi nghĩ có thể. Được." Wally nói.

"Tôi đã nói chuyện với người của văn phòng chấp hành tòa án liên bang ở đây rồi. Tôi bảo họ tôi muốn đám người ở Memphis đưa đứa trẻ đó đến đây vào ngày mai, như vậy thì thứ Hai nó có thể đối mặt với đại bồi thẩm đoàn. Tôi nghĩ tòa án địa phương Memphis sẽ không can thiệp vào công việc của văn phòng chấp hành tòa án liên bang đâu. Chúng ta đã sắp xếp xong rồi, cứ để nó ở trong phòng giam vị thành niên cạnh nhà tù thành phố. Đây không phải là chuyện khó khăn gì."

"Còn luật sư đó thì sao?" Fink hỏi. "Ông không thể bắt cô ta làm chứng. Ngay cả khi cô ta biết một số chuyện, đó cũng là trong quá trình cô ta đại diện cho đứa trẻ đó mà biết được. Đây là một loại đặc quyền."

"Người phụ nữ đó quả thực là một cơn đau đầu." Foltrigg mỉm cười thừa nhận. "Nhưng đến thứ Hai, cô ta và đứa trẻ đó đều sẽ sợ chết khiếp. Thomas, đến lúc đó mọi chuyện đều do chúng ta ra lệnh."

"Nhắc đến thứ Hai, thẩm phán Roosevelt yêu cầu chúng ta mười hai giờ trưa phải có mặt tại tòa."

Nghe thấy điều này, Roy và Wally đều cười ha hả. "Vậy thì đến lúc đó ông ta sẽ trở thành một vị thẩm phán cô đơn rồi, đúng không?" Foltrigg vừa nói vừa khúc khích cười không ngừng. "Cậu, tôi, đứa trẻ đó và luật sư của nó lúc đó đều sẽ ở đây. Ông ta đúng là một tên ngốc."

Thế nhưng Fink không cười cùng với họ.

Terda không quan tâm đến Mark như Doreen, cô chỉ đến chỗ Mark kiểm tra hai lần. Khoảng tám giờ, cô lại đến, và lần này còn dẫn theo khách. Cô gõ cửa trước, sau đó từ từ mở cửa, Mark đang chuẩn bị giả vờ cái vẻ mặt thất thần cũ kỹ đó, đột nhiên phát hiện ra hai người đàn ông mặc vest, vóc dáng cao lớn.

"Mark, những người này là chấp hành viên tòa án liên bang." Terda căng thẳng nói. Lúc này Mark đang đứng gần bồn cầu, đột nhiên cảm thấy căn phòng này nhỏ lại.

"Chào Mark," người thứ nhất lên tiếng. "Tôi tên là Wayne Dubosky, là phó chấp hành viên tòa án liên bang." Anh ta nói năng dứt khoát, không chút mơ hồ, là một người miền Bắc, nhưng Mark chỉ chú ý tới chừng đó, tay người đó còn cầm theo vài tệp tài liệu.

"Cháu có phải là Mark Sway không?"

Mark gật đầu, nhưng lại không nói nên lời.

"Đừng sợ, Mark. Chúng tôi chỉ là mang vài tệp tài liệu này đến cho cháu thôi."

Mark nhìn Terda, muốn hiểu rõ chuyện này là thế nào, nhưng lại chẳng thu được gì. "Là tài liệu gì ạ?" cậu căng thẳng hỏi.

"Là trát hầu tòa của đại bồi thẩm đoàn, nghĩa là thứ Hai cháu phải đối mặt với đại bồi thẩm đoàn liên bang ở New Orleans. Được rồi, đừng lo lắng, chiều mai chúng tôi lại đến đón cháu, dùng xe đưa cháu đến đó."

Một cơn đau co thắt chạy dọc bụng Mark, cậu cảm thấy vô cùng yếu ớt, đồng thời cảm thấy miệng khô khốc. "Tại sao ạ?" cậu hỏi.

"Về điều này chúng tôi không thể trả lời, Mark. Không phải việc của chúng tôi. Thực sự, chúng tôi chỉ đang thực hiện mệnh lệnh."

Mark nhìn chằm chằm vào mấy tờ tài liệu mà Wayne đang cầm trong tay. New Orleans! "Các chú đã nói với mẹ cháu chưa ạ?"

"Ồ, cháu nhìn xem, Mark, bên trên yêu cầu chúng tôi cũng phải đưa cho bà ấy một tệp tài liệu có nội dung giống hệt thế này, chúng tôi sẽ giải thích mọi chuyện với bà ấy, chúng tôi sẽ nói với bà ấy cháu sẽ không sao đâu, thực ra, nếu bà ấy yêu cầu, bà ấy có thể đi cùng cháu."

"Bà ấy không thể đi cùng cháu, bà ấy không thể rời xa Ricky."

Hai tên chấp hành viên nhìn nhau. "Được rồi, dù sao đi nữa, chúng tôi sẽ giải thích mọi chuyện với bà ấy."

"Các chú biết đấy, cháu có một luật sư. Các chú đã nói chuyện với cô ấy chưa?"

"Chưa. Không ai yêu cầu chúng tôi thông báo cho luật sư cả. Nhưng nếu cháu muốn, cháu hoàn toàn có thể gọi điện cho cô ấy."

"Ở đây có điện thoại cho cậu ấy gọi không?" người thứ hai hỏi Terda.

"Trừ khi tôi mang cho cậu ấy một cái," Terda nói.

"Cô đợi ba mươi phút được không?"

"Đã là cô nói như vậy, thì được thôi." Terda đáp.

"Vậy thì, Mark, ba mươi phút sau cháu có thể gọi điện cho luật sư của cháu." Dubosky dừng lại một chút, nhìn đồng nghiệp của mình, rồi nói tiếp: "Được rồi, chúc cháu may mắn, Mark. Nếu chúng tôi làm cháu sợ hãi, thì xin cháu hãy tha lỗi."

Họ đi rồi, còn Mark vẫn đứng cạnh bồn cầu, cơ thể dựa vào tường, đầu óc rối bời hơn bao giờ hết, đồng thời lại sợ hãi tột độ, cậu cũng cảm thấy tức giận. Cái hệ thống này thối nát hết cả rồi. Cậu chán ghét tất cả những thứ này: luật pháp, luật sư và tòa án, cảnh sát, đặc vụ và chấp hành viên, phóng viên, thẩm phán và cả nhà tù. Mẹ kiếp, chết tiệt thật!

Cậu dùng sức xé một tờ giấy vệ sinh trên tường, dùng nó lau mắt, rồi ngồi xuống bồn cầu. Cậu thề với bức tường, cậu quyết không đi New Orleans.

Hai phó chấp hành viên tòa án liên bang khác sẽ đi đưa trát hầu tòa cho Dianne, còn hai người khác phải đến nhà cô Reggie Love để đưa trát hầu tòa cho cô ấy, thời gian gửi những trát hầu tòa này đã được sắp xếp cẩn thận, gần như thực hiện cùng một thời điểm. Thực ra, chỉ cần một cảnh sát tòa án, hoặc chỉ cần một người thất nghiệp từng làm công việc cụ thể này, là có thể ung dung đưa ba tờ trát hầu tòa này đi, hoàn thành công việc trong vòng một giờ. Thế nhưng họ lại dùng tới sáu gã to con, đi ba chiếc xe hơi, được trang bị thiết bị liên lạc vô tuyến, điện thoại, súng lục, giống như một đội đặc nhiệm, dưới sự che chở của màn đêm nhanh chóng tỏa đi khắp nơi.

Dianne không nói một lời nào khi nhận lấy trát hầu tòa từ tay người đàn ông lịch sự, miệng luôn miệng xin lỗi kia. Cô đọc trát hầu tòa dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn bàn cạnh giường Ricky. Trên trát hầu tòa không có bất kỳ lời giải thích nào, chỉ có một mệnh lệnh, yêu cầu Mark phải có mặt tại địa chỉ dưới đây vào lúc mười giờ sáng để hầu đại bồi thẩm đoàn. Còn việc cậu đi đến đó bằng cách nào, khi nào trở về, bên trên không hề nhắc tới một chữ; nếu cậu không làm theo ý họ, hoặc cậu không chịu mở miệng, thì cậu sẽ thế nào, về điều này cũng không có bất kỳ cảnh báo nào.

Cô gọi điện cho Reggie, nhưng không ai bắt máy.

Mặc dù căn hộ của Clint chỉ cách nhà cô mười lăm phút đi đường, nhưng Reggie phải mất gần một giờ mới lái xe đến được đó. Cô trước tiên lượn lờ qua lại giữa khu thương mại và khu dân cư, rồi lại chạy lòng vòng trên đường cao tốc liên bang một hồi mà không có mục đích. Sau khi xác nhận không có ai theo dõi, cô đỗ xe trên một con phố lớn chật kín xe trống. Cô đi bộ bốn khu phố mới đến được căn hộ của Clint.

Clint vốn định hẹn hò với bạn gái vào lúc chín giờ nhưng lại bị hủy đột ngột, mà vì cuộc hẹn này anh đã hứa hẹn không biết bao nhiêu lời thề non hẹn biển. Anh mở cửa, Reggie vừa vào cửa vừa nói: "Thật xin lỗi."

"Không sao. Em ổn chứ?" anh nhận lấy túi của cô, ra hiệu về phía ghế sofa, "Ngồi đi."

Reggie là khách quen của căn hộ này. Cô tự tìm một lon Coca không chứa caffeine trong tủ lạnh, rồi ngồi xuống một chiếc ghế quầy bar. "Chuyện là thế này, người của văn phòng chấp hành tòa án liên bang cầm trát hầu tòa của đại bồi thẩm đoàn đến tìm em. Tờ trát này yêu cầu em thứ Hai mười giờ sáng phải đến New Orleans hầu tòa."

"Nhưng họ không đưa trát hầu tòa vào tay em, đúng không?"

"Không. Mẹ em đuổi họ đi rồi."

"Vậy là em thoát rồi."

"Vâng, trừ khi họ tìm thấy em. Luật pháp không truy cứu việc trốn tránh trát hầu tòa. Em phải gọi điện cho Dianne một tiếng."

Clint đưa điện thoại cho cô, cô cố gắng lục lọi trong trí nhớ để tìm số điện thoại đó. "Thả lỏng đi, Reggie," Clint nói, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên má cô. Anh nhặt đống tạp chí đang vứt bừa bãi lên, sau đó bật dàn âm thanh nổi. Diane bắt máy, Reggie mới nói được ba chữ đã phải dừng lại để nghe cô nói. Trát hầu tòa xuất hiện ở khắp nơi. Reggie nhận được một tờ, Diane một tờ, và Mark cũng nhận được một tờ. Reggie cố gắng trấn an cô. Diane nói cô đã gọi điện đến trại tạm giam nhưng không thể nói chuyện với Mark. Người ta bảo cô rằng giờ này không được phép gọi cho cậu bé. Hai người họ nói chuyện khoảng năm phút, dù chính Reggie cũng chẳng tin, nhưng cô vẫn cố thuyết phục Diane rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cô, Reggie, đang kiểm soát tình hình. Reggie hứa sáng mai sẽ gọi lại cho Diane rồi cúp máy.

"Họ không thể mang Mark đi được," Clint lên tiếng, "Cậu bé thuộc thẩm quyền của tòa án vị thành niên ở đây."

"Em phải nói chuyện với Harry. Nhưng anh ấy lại không có ở trong thành phố."

"Anh ta đi đâu rồi?"

"Đi câu cá ở đâu đó với con trai rồi."

"Chuyện này quan trọng hơn câu cá nhiều, Reggie. Để chúng ta đi tìm anh ta. Anh ta sẽ dừng câu cá thôi, đúng không?"

Reggie chợt nghĩ ra hàng trăm câu hỏi. "Chiêu này thực sự quá xảo quyệt. Anh nghĩ xem, Foltrigg đã đợi đến tận tối thứ Sáu mới gửi trát hầu tòa cho ngày thứ Hai."

"Sao hắn có thể làm vậy?"

"Rất dễ. Hắn cứ làm vậy thôi. Đối với một vụ án hình sự như thế này, đại bồi thẩm đoàn liên bang có thể phát trát hầu tòa cho bất kỳ nhân chứng nào mà không cần bận tâm đến thời gian và địa điểm. Trừ khi nhân chứng đó có thể làm cho lệnh triệu tập vô hiệu trước, nếu không anh ta hoặc cô ta bắt buộc phải có mặt tại tòa."

"Làm thế nào để khiến trát hầu tòa vô hiệu?"

"Có thể nộp đơn lên tòa án liên bang để yêu cầu hủy bỏ trát."

"Để em nghĩ xem, nộp đơn lên tòa án liên bang ở New Orleans sao?"

"Đúng. Chúng ta nhất định phải tìm thấy vị thẩm phán sơ thẩm đó ở New Orleans vào sáng sớm thứ Hai, yêu cầu ông ấy tổ chức một phiên điều trần khẩn cấp để vô hiệu hóa trát hầu tòa."

"Cách này không khả thi đâu, Reggie."

"Dĩ nhiên là không rồi. Đây là kế hoạch mà Foltrigg đã dàn dựng từ trước." Cô uống cạn ly Coca đặc chế trên tay. "Anh có cà phê không?"

"Có." Clint bắt đầu mở từng ngăn kéo ra.

Reggie lẩm bẩm một mình: "Nếu trước thứ Hai mà mình có thể né được tờ trát này, thì Foltrigg sẽ phải ký một tờ khác. Như vậy mình có thể có thời gian để khiến nó mất hiệu lực. Nhưng vấn đề hiện tại là Mark, chiêu này của họ không nhắm vào mình, vì họ biết rằng họ không thể ép mình mở miệng."

"Reggie, em có biết cái xác chết chết tiệt đó đang ở đâu không?"

"Không biết."

"Còn Mark thì sao?"

"Thằng bé biết."

Anh sững người một lúc, rồi bắt đầu đổ nước vào bình cà phê.

"Clint, chúng ta phải nghĩ cách giữ Mark ở lại đây. Chúng ta không thể để thằng bé đến New Orleans."

"Gọi cho Harry đi."

"Harry đang đi câu cá trên núi rồi."

"Vậy thì gọi cho vợ anh ta, hỏi cho ra anh ta đang câu cá ở chỗ nào trên núi. Nếu cần thiết, anh sẽ đi tìm anh ta về."

"Anh nói đúng." Cô chộp lấy chiếc điện thoại rồi bắt đầu quay số.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 6 năm 2026