Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3546 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 167
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (52).

❊ ❊ ❊

Xích Hồng bỗng cảm thấy muốn khóc...

Lạ lùng ghê! Vì cái gì mà người ta tu luyện thì thăng cấp, còn nó tu luyện thì gà đi thế?

Lại fail trước mặt chủ nhân rồi....

Ngài ấy sẽ nghi ngờ năng lực của bổn kiếm mất.

Tịnh Hề đương nhiên không có nghi ngờ năng lực của Xích Hồng, thứ mà khiến cô nàng thấy kì quặc là cánh cửa kia...Sao lại không mở được?

Trong vị diện này, có hai người mà Xích Hồng không thể nào đánh tới được.

Một là nàng. Đương nhiên rồi, Tịnh Hề là chủ nhân của cây kiếm này mà...

Người thứ hai là nam phụ đại nhân. Bởi vì còn có vòng hào quang của nhân vật bảo vệ.

Ừm, còn nam nữ chính thì Tịnh Hề không rõ. Tại vì nàng chưa bao giờ trực diện đánh nhau với Seta cả. Từ hồi nhỏ tới giờ chỉ toàn dùng mấy cái mưu mẹo xấu xa chọc hắn...

Nam phụ...

Nam phụ à...

Trông trạng thái chết lâm sàng đầy thương tâm của Xích Hồng. Trong lòng Tịnh Hề bỗng dấy lên dự cảm bất an quá ư quen thuộc...

Cảm giác này nàng còn không lạ sao?

Chớp chớp mi vài cái, cô nàng thản nhiên túm đống vải băng trùm lại lên thân thể. Tiếp tục nằm xuống quan tài hoàng kim. Trí não âm thầm tự thôi miên chính bản thân là...mình chưa có tỉnh dậy đâu...

Nào, đi chết lần nữa nào...

Mắt không sao nhắm được, cứ thế mở thao láo nhìn chòng chọc vào trần hầm điêu khắc hình mãng xà uốn lượn. Tịnh Hề chỉ có thể chắp tay lên ngực, cố gắng xua đi cái sự sợ hãi vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí...

Nhưng có câu gì nhỉ?

Ghét của nào, trời trao của ấy.

Và câu thành ngữ này thế mà cư nhiên rớt trúng đầu nàng...

Thanh âm rầm rầm của đá chuyển động nơi căn hầm chợt vang lên. Một lúc lâu sau, mọi thứ lại trả về khung cảnh tĩnh lặng. Nhưng tĩnh lặng còn chưa được một giây, Tịnh Hề đã nghe thấy tiếng lòng chửi bới thâm độc của Xích Hồng rồi...

Tịnh Hề:"..."

Cái cmn! Tự dưng muốn đi lĩnh cơm hộp tại đây ghê.

...

**Bắt đầu đoạn này, hoàn toàn thay đổi xưng hô với hai nhân vật chính nha. Tại đây là thế giới hiện đại rồi mà \<333**.

"Ôi, trời ạ! Sao bé con thức tỉnh sớm hơn so với dự kiến thế?" Ngay khi bước chân vào căn hầm này, nhìn thấy cảnh tượng nắp quan tài bị chẻ nát trên nền đất cùng thanh kiếm đen ngàn năm chưa gặp kia...Là Feyrld biết, có lẽ cục cưng của anh ta đã trở về...

Lời nguyền gieo trồng từ thuở năm xưa cuối cùng cũng phát triển thành cây đại thụ to lớn...

Và không ai có thể chia rẽ bọn họ nữa rồi...

Giọng điệu quen thuộc của nam nhân vang vọng giữa căn hầm. Không khỏi khiến Tịnh Hề giật bắn cả người. Khẽ khàng ló đầu ra khỏi quan tài, cô nhìn thấy...

Một người ăn mặc theo style hiện đại đang đứng ở cửa!

À không, phải là Feyrld ăn mặc theo style hiện đại đang đứng ở cửa mới đúng.

Từ từ đã, sao Feyrld lại ăn mặc kiểu đó???

Tịnh Hề thề, cô tuyệt đối không có nhầm được đâu. Cái bản mặt chó tươi cười đầy giả dối đi kèm với ánh mắt ẩn giấu sự thâm độc kia. Trừ Feyrld ra thì khó ai có thể sánh bằng...

Đứng ngoài quan tài, trông cặp mắt hạnh tròn xoe phủ đầy sương mù mà bé con nhìn mình. Dịu dàng trong đáy mắt Feyrld như thể muốn tan chảy người trước mặt. Cúi người hòng ôm em ấy vào lòng, anh hạnh phúc vùi đầu vào mái tóc đen dài thơm phức hương hoa. Hai tay giam cầm chặt chẽ người trong ngực, hạnh phúc nỉ non: "Bé con, chúc mừng em đã quay về bên anh."

Tịnh Hề:"..."

Chả hiểu cái gì sất.

Cô còn đang mải load xem cốt truyện đã thiên biến vạn hóa tới mức nào rồi.

Sao Feyrld mặc vest?

Đến cả cách xưng hô cũng thay đổi...

Hay là cô đã bị lỗi hệ thống truyền tống đến thế giới khác rồi???

Không thể nào...

"Sao thế?" Thấy bé con cứ ngẩn tò te ra nhìn mình, Feyrld yêu thương tháo nốt vải băng còn mắc trên chân cô. Lấy tay đỡ lấy mông của cục cưng, nâng cằm người trong ngực lên. Đặt một nụ hôn tràn đầy tình cảm lên mi mắt Tịnh Hề: "Trước tiên chúng ta ra khỏi đây đã nhé."

Tịnh Hề:"..." Hả?

Ra đâu cơ...

Mồm không sao mở ra để nói chuyện được. Tịnh Hề đành trợn mắt tức giận để mặc cho "Feyrld biến thái phiên bản hiện đại" bế mình đi. Tựa cằm lên bờ vai anh, mệt mỏi nhìn căn hầm dần dần sụp đổ...Cô khẽ nhắm mắt lại...

Mệt quá...

Ngủ thêm một giấc nào...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Tịnh Hề là bị nóng đến phát tỉnh...

Bà nội nó! Bảo bảo đang đương giấc, điêu dân nào dám cả gan đến phá hoại giấc ngủ của ta...

"Nào, Feyrld. Để cho ta ngủ một chút." Thiếu nữ không vui lầm bà lầm bầm đẩy mạnh cái cục thịt bốc lửa đang dán trên người mình ra. Nặng nhọc nghiêng người sang bên cạnh ôm chặt cái gối. Cả gương mặt nhỏ xinh vùi vô tấm chăn. Do quá ư buồn ngủ, mà Tịnh Hề không buồn xem xét hoàn cảnh mà bản thân mình gặp là cái dạng gì....

Người đàn ông thở từng hơi đầy thô suyễn, kiềm nén. Sau khi thành công mặc lại một bộ quần áo khác cho người yêu, Feyrld chỉ đành chui vào phòng tắm nước lạnh và "an ủi" chính mình...

Dẫu gì, đêm nay anh còn phải thực hiện thật nhiều công đoạn để có thể hoàn toàn khiến bé con không thể dời xa được nữa...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

\< \*\***Góc pr tác phẩm mới**\>

**Ây da, các độc giả thân ái. Tui mới viết một bộ truyện xuyên nhanh mới và mong m.n vào đọc nha. Nhớ like nhé. ( Tuy chưa vào cốt truyện nhưng đương nhiên nam chính của bộ mới cũng sẽ chung một giuộc với nam9 bộ này. Có khi biến thái hơn cũng nên. ????**).

**Nhưng tui tuyệt đối sẽ không có bỏ qua đứa con đầu lòng này đâu. Mỗi ngày vẫn chăm chỉ ra chương cho m.n đọc đó. (Cũng muốn bão lắm nhưng bận quá đi thôi. ??. Với lại, bão thì lâu quá. Tui muốn mỗi ngày được gặp m.n cơ???**\*\*).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »