Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3548 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 142
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (27).

❊ ❊ ❊

Hơn tháng sau...

Hoa sen thánh khiết nơi sông Nile thi nhau nở rộ, đua sắc, đẹp thanh vận tuyệt trần. Hương thơm tươi mát trải dài từ sông Nile lên mặt cát. Các thiếu nữ trẻ tuổi vui mừng cài hoa bên tóc, mong cầu thêm sự may mắn từ nữ thần Hathor. Nhờ ngài, mà nữ hoàng Cleopatra của dân chúng bọn họ đã trở về an lành...

Thị nữ hoàng cung chăm chỉ lội xuống ven sông, cẩn thận, tỉ mỉ chọn ra những đoá sen xinh đẹp nhất, ôm vào cung điện. Hoa đẹp đương nhiên bình cắm cũng phải thật lung linh. Các cô nàng đó gật đầu hài lòng với bình hoa mà mình đã cất bao công sức, trang trí cho thật hoa lệ. Toà cung điện phảng phất hương sen nhè nhẹ...

Maya ngồi bên bờ hồ sen nhỏ, nàng ta nâng hai tay, ôm trọn bông sen trắng vào ngực. Đưa lên mũi, khẽ khàng cảm thụ mùi hương...

Trái tim không khỏi cuồng loạn nhảy múa...

Thả nhẹ bông sen trôi lềnh bềnh trên dòng nước, Maya mỉm cười thật hạnh phúc...Chỉ còn hai ngày nữa, hai ngày nữa thôi. Nàng kết hôn với Seta, trở thành tân nương của chàng, vì chàng động phòng, vì chàng ấy mà sinh con đẻ cái...

Câu chuyện tình yêu của bọn họ sẽ được ghi lại trong lịch sử, truyền cho con cháu đời sau...

Yên tĩnh đưa tay hất nước, nhặt thêm vài nhành hoa sen nữa. Trong đầu Maya không tự chủ được mà một lần nữa nhớ về gia đình mình ở thế kỉ 21...

Ba, mẹ, anh hai...

Chắc khi con mất tích, mọi người lo lắm...

Xin lỗi, vì con không thể trở về được để đoàn tụ bên gia đình...

"Cô Maya! Cô đang làm gì ở hồ sen thế?" Mạch suy nghĩ của Maya đột ngột bị cắt đứt bởi một giọng nói khác xen vào. Nàng ta hết hồn quay đầu sang, ánh mắt nhìn hai cô cung nữ đang ôm bình hoa đi qua, cứng ngắc nở nụ cười: "Tôi ra đây ngắm sen tí. Giờ không phải đang là mùa sen nở à?"

"Đừng, cô Maya." Cung nữ lo lắng đưa bình hoa cho bạn mình đứng bên cạnh: "Cô đừng có lại gần mấy cái hồ sen nhỏ. Có một số hồ chứa cá sấu đấy."

Nghe tới hai chữ "cá sấu", thân thể Maya theo bản năng phản xạ, sợ hãi lui ra đằng sau. Mấy nhành hoa vô tình rớt xuống nền đất. Cung nữ vội vã chạy đến gần, đỡ lấy nàng ta: "Không, không, cô Maya à! Tôi chỉ nói có một số thôi. Hồ này không có đâu. Xin lỗi vì đã để cô sợ hãi."

Cung nữ bé nhỏ rất lo sợ, cô Maya này được bệ hạ sủng ái vô cùng...

Vừa nãy lỡ làm cô ấy...chắc nàng ta không bị chém đầu chứ?

May thay cho cô cung nữ này là, Maya là người đã sống ở thế kỷ 21 mười sáu năm. Trong đầu làm quái có tư tưởng không thích thì giết người giống Seta. Không chỉ không tức giận, Maya còn rất cảm tạ: "Cảm ơn cô nhiều. Để lần sau tôi còn đề phòng hơn."

Eo ôi!

Người Ai Cập cổ đôi lúc thật kì lạ...

Ai đời lại nuôi cá sấu trong hoàng cung???

Dù cho là con cháu tài phiệt, nhà có bạc tỉ, Maya vẫn không sao hiểu nổi thú vui không bình thường này...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

"Seta sao gấp gáp thế nhỉ? Mới dọn quân phản loạn xong là đòi tổ chức hôn lễ à?" Cầm quạt lông che nửa mặt, Tịnh Hề cong môi cười thật gợi cảm. Lả lướt nhìn người đang quỳ trước mặt mình, nàng ngọt ngào mở miệng: "Quan tư tế Pýth, đứa em trai này của ta tuy đã lớn. Nhưng nó có đủ khả năng tự dẹp quân phản loạn xong, giờ nó cũng có thể tự kết hôn mà."

"Thưa lệnh bà..." Đối với việc nữ hoàng sau lưng hoàng thượng gọi ngài là "nó", Pýth không tỏ ra cái gì ngạc nhiên hay bực mình cả. Cúi cái đầu tròn tròn nhẵn nhụi như quả trứng gà, lão ta thành khẩn: "Vấn đề đây có ảnh hưởng đến truyền thống hoàng gia cùng với ý nguyện của tiên hoàng năm xưa. Chẳng lẽ nữ hoàng cứ thế mặc kệ sao?" Càng nói, lão ta càng kiên quyết: "Lệnh bà, người không quan tâm cũng được. Nhưng người vẫn chưa hiểu ý thần trước đó?"

"Ý ngươi là Maya...xuất hiện của điềm xấu?" Tịnh Hề thực cảm thấy đau cmn đầu. A! Nếu trong nguyên tác, Cleopatra là nữ boss phản diện, thì ắt hẳn, lão tư tế này là trợ giúp của nàng ấy.

Đúng, chính là như vậy rồi.

Trông dáng vẻ dụ dỗ người ta phạm tội của lão kìa.

Tiếc cho lão Pýth, người đang nói chuyện với lão ta là Tịnh Hề...

Linh hồn nàng là Tịnh Hề chân chính à nha.

Thế nên...

Tịnh Hề khẽ phất phất cây quạt lông, vênh cái mặt nhỏ lên, hờ hững đáp: "Quan tư tế, thích làm thì cứ việc làm điều ngươi muốn đi. Hãy nhớ, hậu quả của việc đối đầu với em trai ta sẽ như thế nào." Dừng lại một lúc, nàng tiếp tục cười ẻ: "Có khi lúc đấy, lòng thương xót ta nổi dậy, cứu ngươi một mạng cũng nên."

Lão ta chắc là muốn lật đổ vòng hào quang của nhân vật chính đây mà...

Rất thích hợp để bổn bảo bảo ăn dưa hóng kịch.

Lão Pýth đã khuyên nhủ như thế rồi, song thái độ của nữ hoàng vẫn dửng da dửng dưng. Sắc mặt không khỏi càng thêm lạnh lẽo, cuối cùng, chỉ phất tay áo cáo từ.

Ngồi trong nội điện vắng lặng, Tịnh Hề đặt quạt lông lên nệm, suy tư về buổi yến tiệc linh đình mà ngày kia đứa em trai nàng tổ chức...

Mơ hồ...trong lòng sự hoảng sợ nổi lên...

Thực sự mà nói...nàng ước ao gì có đặc quyền bỏ nhiệm vụ thì tốt.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

\*\*Có bạn độc giả góp ý với tôi rằng: Nhiệm vụ của Tịnh Hề là đi công lược nam phụ, vậy cô ấy phải biết chủ động lên chứ. Thực chất thì ban đầu ý mình chỉ để con gái đi thu thập độ hảo cảm thôi. Độ hảo cảm có nghĩa là thiện cảm của nam phụ đối với cô ấy đó. Tịnh Hề cũng có thể bỏ nhiệm vụ nếu cô ấy muốn ( chỉ là trừng phạt \=)))

Ở thế giới này, chỉ số hảo cảm của Feyrld còn chưa tới 60%. Chàng ta hoàn toàn chưa thật lòng với Tịnh Hề. Đã vậy còn từng bắt cóc cô ấy. Sẽ chẳng ai có thiện cảm với tên cuồng biến thái từng bắt cóc mình có mưu đồ xấu xa cả.

Nhưng nếu các bạn độc giả muốn hít thêm drama, vị diện sau tôi sẽ để nam chính của chúng ta (là anh nam phụ đó\=))) thích nữ chủ say đắm luôn.

Sắp thi giữa kì rồi. Chúc mọi người có điểm cao nhé. Chắc tháng 11 tôi phải cố chăm chỉ viết truyện hơn. ❤️❤️❤️❤️❤️❤️??????????\*\*

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »