Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 134
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (19).

❊ ❊ ❊

"Chúng ta đi thôi." Feyrld mặc kệ sự khinh bỉ mà Tịnh Hề dành cho vòng tay chàng mới mua tặng. Tiếp tục kéo ngựa dời đi: "Nàng muốn ăn gì không?"

Nhắc đến đồ ăn...

Không nhất thiết phải chối bỏ...

Mlem mlem là đam mê bất tận rồi.

"Có, ta muốn ăn cái bánh này."

"Cho nàng." Cầm túi bánh nóng hổi, Feyrld mở túi ra, đưa cho Tịnh Hề...

"Ăn thử xiên nướng kia đi."

"Mua cho nàng." Mỉm cười cưng chiều, dung túng. Sai người mua thịt.

"Cho ta ăn cái đó nữa, nha." Nghiêng người nhìn về quán bánh canh. Mắt hạnh xinh đẹp tràn đầy sự tham ăn, rực rỡ ánh sao. Nàng cảm thấy, nước miếng từ trên miệng sắp nhỏ xuống...

Ăn, ăn, ăn...

Bổn bảo bảo không ngờ tới, đồ ăn nơi đâu có nhiều món ngon đến vậy. So ra với Ai Cập, thì có nhiều món ăn vặt ngon miệng hơn.

"Phu nhân..." Feyrld không nề hà gì nơi đông người mà làm ra hành động thân mật với Tịnh Hề. Chàng ta trùm lại mũ trùm cho nàng, vuốt ve cái trán trơn bóng kia, hôn nhẹ lên mi mắt đen dài: "Nàng tham ăn quá."

"Chỉ có hôm nay ngươi mới vui mừng đưa ta đi chơi thôi. Nhân cơ hội này, ta phải ăn thật nhiều chứ." Tiếp nhận sự yêu thương mà nam phụ đại nhân trao cho mình. Vào khoảnh khắc mà Feyrld không để ý, Tịnh Hề nhanh tay nhét ba viên sỏi vào vạt áo, giấu kín kẽ...

Trong lòng âm thầm nhảy múa...

Không biết đường về Ai Cập, chẳng lẽ nàng còn không thể thiết lập truyền tống trận sao?

Ban đầu, quả thật nàng có ý định thu thêm 90 điểm công đức. Để cho thế giới sau có tiền ăn và tiêu xài, nhưng...

Tên đàn ông này tính tình quá đáng sợ...

Ham muốn chiếm hữu cực kì cao...

Đã vậy, dường như chàng ta đang âm mưu gì đó xấu xa...

Cái này nàng hoàn toàn chắc chắn "nhuôn".

Hay là để cho nam chính hoặc nữ chính lên cứu rỗi cái tính cách chó má này đi. Bổn bảo bảo xin kiếu nha!

Thật tò mò, hình phạt chuột nhỏ từng bảo nàng là gì nhể?

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Đêm hôm khuya khoắt...

Tịnh Hề trở mình trên nệm êm, cố gắng sao cho không đánh thức người bên cạnh. Tầm nhìn chỉ toàn là một mảnh tối đen.Nàng dỏng tai lắng chăm chú nghe từng nhịp thở của Feyrld...

Chàng ta ngủ ngon rồi...

Bị nhốt trong căn phòng này lâu ngày, Tịnh Hề sớm đã thuộc lòng bố cục của nó...

Nàng rón ra rón rén kéo bàn tay to đang ôm chặt eo mình. Âm thầm lăn ra khỏi lòng Feyrld...

Suỵt, nhẹ thôi nào.

Vươn tay lần mò dưới gối, Tịnh Hề móc ra ba viên sỏi đá mà nàng đã lén cất đi từ trước. Thu mình trong góc phòng, bắt đầu thiết lập trận truyền tống...

Vẽ phù trận...

Xếp đá bằng...

Cắt máu làm vật dẫn...

Máu à...

Lấy máu thế nào giờ?

Tịnh Hề trầm ngâm một lúc. Nhăn nhó mặt mày, nàng đưa ngón trỏ vào miệng, nín đau mà cắn mạnh một cái...Đau thì đau đấy.

Nhưng máu thì một giọt cũng không chảy.

A a a! Sắp xửa lật xe mất rồi!

Cắn thêm lần nữa nào...

Rờ rờ ngón tay đến vùng da hằn hằn vết dấu răng. Tịnh Hề xém tí thì văng mồm mà chửi tục. Tay đã nát bươm, cơ mà máu đâu chẳng thấy...

Hu hu hu, da tay của ta dày đến mức này ư?

Mọi thứ đã chuẩn bị hết, quần đã tụt xuống đầu gối, hổng lẽ giờ phải quay đầu sao?

Mải miên man suy nghĩ quá, bỗng dưng giọng nói khàn khàn trầm trầm của người đàn ông sau lưng vang lên, doạ cho Tịnh Hề giật nảy mình: "Bé con, nàng ngồi đó làm gì vậy?"

...

Vốn là đang chìm sâu trong mộng với sự thoả mãn khi được ôm thân thể mềm mềm của bé con đi ngủ. Song cảm giác rỗng tuếch, lành lạnh giữa chừng đã khiến Feyrld tỉnh giấc...

Cạnh chàng, đâu còn bóng hình nàng ấy...

Đâu rồi? Người bay đâu rồi?

Chàng biết rõ một điều, cứ khi đêm về là mắt của Tịnh Hề sẽ không được tốt. Tuy bé con che che giấu giấu, song làm sao có thể qua khỏi mắt chàng chứ?

Chàng cũng không tiện vạch trần nàng ấy. Mấy lần lén đưa người đi lang y khám, thân thể thể vẫn bình thường mà.

Đảo mắt mấy vòng khắp phòng, chớp chớp vài cái để cho thích nghi với bóng đêm, Feyrld mới nhìn thấy được bóng dáng nhỏ nhắn đang nép mình bên góc tường run rẩy...

Thiệt là, thời tiết lúc này lạnh thế! Ai bảo nàng ấy tự ý dời giường nằm đó cơ? Chàng không nhịn nổi mà khó hiểu, nhấc chân trần đi trên sàn, cất giọng hỏi: "Bé con, nàng ngồi đó làm gì vậy?"

Feyrld kéo tay Tịnh Hề lên, định luồn qua hai chân để bế người dậy. Thiếu nữ kinh hô hãi hùng, tưởng rằng bé con đang sợ. Chàng vỗ lưng dỗ dành nàng: "Không sao, không sao đâu. Có ta ở đây rồi."

Tịnh Hề:"..." Có ông nội ngươi!

Ôi thiên ơi địa hỡi, con muốn quay về Ai Cập quá đi thôi.

Tịnh Hề cố sức đẩy lồng ngực vạm vỡ kia ra. Nhưng người đàn ông này ôm quá chặt, như thể muốn giam cầm nàng vĩnh viễn vậy. Bị mù nên Tịnh Hề không có biết gì hết, nhưng Feyrld thì khác...

Đây có lẽ là thời khắc mà chàng hận Tịnh Hề nhất...

Ngươi có hiểu, cảm giác người ngươi ôm vào lòng, hưởng thụ sự mềm mại, hương thơm ngọt của người đó. Niềm hạnh phúc lạ kì ào ạt....Trong phút chốc đều hoá thành hư không không?

Chàng lúc này, chỉ muốn hủy diệt thế giới...

Feyrld đứng vững vàng giữa bóng đêm. Hai tay vẫn giơ ngang ngực, sự ấm áp mê hồn vẫn còn thoang thoảng nơi đầu mũi. Hơi thở quanh thân chàng ta càng ngày càng trầm, tối tăm vô cùng. Hạ tay xuống, siết chặt lại...Bên bắp tay nổi lên những đường gân xanh rợn người. Feyrld cong môi cười đầy điên cuồng, con mắt ngập máu tươi nhìn vào nền đất...Phù pháp trận màu đỏ dần dà mất đi màu sắc, cuối cùng trở nên nhạt nhoà. Người đàn ông híp hai mắt, giơ chân dẫm mạnh lên đó, phù trận bị phá hủy trong nháy mắt. Đá sỏi bị hất văng ra xa. Tùy tiện khoác cái áo mỏng, Feyrld bước chân ra khỏi phòng...

Đi nào, quay lại Hạ Ai Cập...

Bắt tiểu tù binh đã chạy trốn của chàng về...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »