Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3505 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 183
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (13)

❊ ❊ ❊

"Ta vừa gặp lại lão ta tuần trước. Lão bảo ta chưa chết, ta vẫn là con người." Tịnh Hề vừa mới dứt câu, Hi Hoa đã nhanh chóng đáp lại: "Không thể nào."

Chàng ta đang kinh hãi hay ngạc nhiên đây?

Đừng nói là Hi Hoa, đến cả Tịnh Hề cũng không tin tưởng vào khả năng này lắm. Nhưng lão đạo sĩ kia...dường như bản lĩnh siêu cấp trâu bò, siêu cấp lợi hại. Nàng đâu có quên trước đây mình bị lão ta quật cho tơi tả thế nào...

Cơ mà lão già này thật đáng ghét.

Ném quả bom to đùng ở đây sau đó trực tiếp đạp khinh công trốn luôn. Uổng công Tịnh Hề lần mò tới mấy ngày liền cũng không thấy hơi người đâu...

Sâu trong đáy mắt của người đàn ông, mọi cảm xúc không ngừng quay cuồng, điên đảo. Song khi bắt gặp ánh mắt nghi vấn của Tịnh Hề, Hi Hoa mới cố gắng ép bản thân phải trấn tĩnh lại. Chàng mở miệng giải thích cho sự thất thố của mình ban nãy: "Ý của ta là...nàng đã là ma rồi. Sao có thể sống đây?"

"Ta sao biết được?" Tay chống cằm, ống tay áo Tịnh Hề trễ xuống để lộ ra vùng da thịt trắng nõn. Gò má bánh bao mềm mềm tròn tròn. Nàng chớp chớp mi mắt hạnh, chán chường nói: "Ta không tin ta từng là người đấy. Đã vậy lại còn chết trẻ nữa chứ!"

Nhưng sao nàng không có kí ức tí nào nhể?

"Nàng thật kì quái." Cố tỏ ra mình đang rất bình thường, vẻ dịu dàng bên khoé môi chàng ta bắt đầu hiện hữu lại: "Con người sau khi chết đi không phải sẽ thành ma à?"

Ngày xưa, Hi Hoa đương nhiên sẽ không có cái suy nghĩ này...

Thậm chí ngoại trừ một chút chuyện về Giai Tuệ ra, thì chàng ta rất hiếm khi quan tâm xem xung quanh mình chuyện gì xảy ra...

Song từ khi gặp Tịnh Hề, cuộc sống lẫn tâm trí của chàng dần dần chệch hướng khỏi quỹ đạo vốn có.

Hi Hoa thích điều này...

Không phải chỉ đơn thuần là một chữ "thích", chàng ta gần như chìm đắm vào cái hố sâu hoắm do chính tay mình đào lên rồi...

Bất chợt thân tâm Hi Hoa dâng lên một nỗi sợ hãi không tên...

Nếu như tiểu ma nữ là người...

Nếu như nàng ấy trở lại thành một con người, biết kẻ khốn khiếp gây ra bao sự đau khổ cho mình là chàng thì sao?

Thì sao giờ?

Sao bây giờ?

"Hi Hoa, Hi Hoa! Ngươi có nghiêm túc nghe ta nói không đấy?" Giọng điệu cáu kỉnh của nữ nhân đập thẳng vào tai. Hi Hoa trong cơn khủng hoảng bỗng hồi thần lại. Bàn tay khuất dưới ống tay áo đã sớm siết chặt, từng khớp xương mu nổi rõ. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của con ma bên cạnh. Đôi đồng tử đen láy lấp lánh ánh quang lung linh. Cặp mắt nàng ấy ngọt ngào tựa làn thu thủy ngày xuân vậy. Hi Hoa tự hỏi rằng liệu khi phát hiện ra sự thật, tiểu ma nữ có còn đối xử với chàng với vẻ rạng ngời như thế này không?

Tất nhiên không rồi...

Không tính trường hợp ngươi bị thần kinh. Thì trên đời này có ai lại đi tha thứ cho kẻ đã từng giết chết mình đâu?

Tịnh Hề nhíu mày khó hiểu quan sát biểu cảm đầy bất ổn của nam nhân. Tay nàng chợt bị chàng ta siết chặt chẽ. Cả thân thể được Hi Hoa bế lên ôm vào lòng. Đến lúc này nàng mới phát hiện, lòng bàn tay của chàng ta nhơm nhớp mồ hôi đến dị thường...

Không biết có phải ảo tưởng quá hay không, nhưng Tịnh Hề mơ hồ có thể cảm nhận được sự run rẩy của chàng...

"Hi Hoa, ngươi bị sao thế?" Gì vậy? Chàng trai, tâm lý của ngươi hình như có chút không ổn.

Vốn dĩ muốn đẩy người ra, nhưng trông dáng vẻ hoang mang, đầy lo sợ một cách khó hiểu này của Hi Hoa. Trong lòng Tịnh Hề mềm hẳn đi, để mặc cho chàng ta ôm mình mà hít hít ngửi ngửi...

Vùi đầu vào mái tóc đen dài mượt mà của tiểu ma nữ, tham lam cảm thụ mùi hương ngọt ngào đến chết người của nàng ấy. Hi Hoa cũng không có vội buông nàng ra mà chỉ thả lỏng tay. Sau khi trái tim dần bình ổn lại cảm xúc, chàng ta tựa cằm lên vai nàng thầm thì nhỏ nhẹ...

Động tác bấy giờ của hai bọn họ, tựa đôi tình nhân đang yêu nhau thắm thiết.

"Không biết nữa. Ta nghĩ ta cần ôm nàng."

Đoạn, bàn tay chàng ta vuốt ve má thiếu nữ. Đối diện với đôi mắt dịu dàng đong đầy tình cảm kia, Tịnh Hề như thể bị trúng tà. Chìm đắm trong sự dịu dàng mê hồn này. Vòng tay ôm lấy cái eo tráng kiện của người đàn ông, nàng khẽ lẩm bẩm. Nước mắt vô thức chảy ra, vương trên gò má: "Em xin lỗi."

Tịnh Hề nói nhỏ vô cùng, song Hi Hoa vẫn nghe thấy được...

"Sao thế?" Cảm nhận thấy giọt lệ nóng hổi thấm ướt tay mình, người đang ông mới hoảng loạn lui ra đằng sau. Cầm ống tay áo lau lau nước mắt dùm thiếu nữ: "Nàng đừng khóc."

Chàng rất sợ, khi thấy nàng ấy khóc.

Không, đừng khóc mà.

Tịnh Hề rất tự nhiên coi ống tay áo của Hi Hoa là khăn lau mặt, lau sạch sành sanh đống nước mắt. Nàng nghèn nghẹn hít sâu một hơi, chiếc mũi xinh xắn đã sớm đỏ ửng. Hàng mi dày đẫm nước đầy yếu đuối. Bộ dạng nhu nhược dễ dàng khiến người ta tan nát cõi lòng...

"Ta không sao." Thành công thoát ra khỏi vòng tay rắn chắc, hữu lực của nam nhân. Tịnh Hề bay lơ lửng giữa không trung. Gương mặt trở về vẻ lạnh nhạt thường lệ. Cánh tay Hi Hoa cứ thế cứng đờ ra. Sau cùng chàng ta cũng đành thu hồi tay về.

"Ngươi giúp ta chuyện này được không? Ta muốn xem thân xác con người ta giờ đang ở đâu?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »