Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3853 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 104
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (38).

❊ ❊ ❊

"Anh vừa làm gì em?" Tịnh Hề lui lui ra xa, đề phòng nhìn Lạc Cẩm Tu, lòng bàn tay cô dinh dính ít máu tươi ở sau lưng...

Vừa rồi, là nam phụ đại nhân cắt cánh cô à???

Anh ta lại phát bệnh gì thế?

Trông bộ dạng cảnh giác, e ngại của Tịnh Hề, cánh tay định vươn lên đỡ lấy cô khựng lại, Lạc Cẩm Tu không có trả lời cô...

Quả thực vừa rồi, anh có ý định tổn thương em ấy...

Tưởng chừng bản thân không nỡ, ai dè lại khiến bé con đau đến vậy...

"A...a sao đau thế chứ?" Tịnh Hề siết chặt tay lại, cúi gập người xuống, nỉ non vì quá đau đớn...Hàng lông mày xinh đẹp nhíu chặt, đôi cánh quẫy quẫy vài cái...

Oa oa oa! Khóc mất thôi!

Lạc Cẩm Tu vội vội vàng vàng chạy đến, anh ôm chặt lấy người Tịnh Hề, gấp gáp nói: "Để anh xem xem."

Lần trước, Radwan chỉ bị nhiễm nhẹ hơi thở của quỷ, là phải nghỉ ngơi tận mấy tháng rồi...

Trường hợp này của Tịnh Hề, chỉ sợ ngủ luôn mấy năm á.

Sức lực trong cơ thể như bị rút cạn, hai cánh tê dại, mất đi khả năng cử động. Sau lưng truyền đến nỗi đau nóng rực lửa. Mồ hôi chảy ướt đẫm lưng áo, nước mắt cứ thế trào ra, lăn xuống gò má trắng mềm. Quá khó chịu, Tịnh Hề cứ thế hoa hoa lệ lệ ngất đi.

Ừm...

Quả nhiên ngất đi dễ chịu hơn...

Chuột nhỏ trông Tịnh Hề khổ sở vậy, thương tâm...

Ô ô ô! Kí chủ, người ta xót cho ngài quá!

Khóc bảy bảy bốn chín dòng sông.

Hic hic, có gớt nước mắt cũng vô dụng.

Lần đầu tiên nó cảm thấy hối hận, nhưng cửa hàng hệ thống làm gì có thuốc, chỉ có xiền.

Kí chủ đại nhân, cố chống đỡ.

Có ta ở đây, ngài không chết đâu...U hu hu hu...

Lạc Cẩm Tu cuống cuồng lật người cô nhóc lại, vén áo Tịnh Hề lên, để lộ ra mảnh lưng nõn nà. Anh hiện giờ không có hứng thú đâu ra để mà trêu chọc bé con, chỉ lo cho vết thương của em ấy...

Bàn tay to khẽ xem xét vết rách từ đôi cánh, đụng tới chỗ ướt đẫm máu, đồng tử Lạc Cẩm Tu chợt co lại một vòng...

Nhiều máu chảy quá...

Rõ ràng anh chỉ cào nhẹ một cái thôi mà...

Lạc Cẩm Tu úp người cô nhóc lên sô pha, bắt đầu quá trình băng bó vết thương. Tại vì về sau định khám phá thử ngành y, nên tay nghề chữa trị tuyệt đối ok. Song chẳng được gì...

Mặc dù vết thương đã hết chảy máu, nhưng sắc mặt Tịnh Hề tái càng thêm tái. Đôi môi béo mập hoàn toàn mất đi huyết sắc. Trông vô cùng yếu ớt, vô cùng bệnh tật.

Đến lúc này, Lạc Cẩm Tu mới nhớ ra...

Lúc anh đâm bé con là đang ở trong trạng thái của quỷ mà..

Vậy là hỏng rồi.

Thiếu niên bế cô nhóc vào lồng ngực, ánh mắt trấn định, mở cánh cửa sổ ra, nhẹ nhàng bước một cái...

Vù...

Rèm cửa sổ tung bay, căn phòng trống rỗng, không một bóng người, gió tuyết lạnh thổi vào nhà. Vài chú chó Milu đang nằm trong chuồng chợt mở mắt, sủa ầm ầm. Sủa được vài tiếng thì ngẩng đầu lên trời, tru tiếng dài đầy buồn bã, thê lương...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Tại nghĩa địa...

Rặng cỏ trong màn đêm nhảy múa theo điệu gió. Cứ cách vài dặm lại nhô lên vài ngôi mộ, rêu xanh phủ mướt lên mặt lát. Tiếng dế kêu, tiếng ếch ộp, tiếng cót két hoà với thanh âm rầm rà rầm rì tạo nên bản nhạc rùng rợn, không khí âm trầm nặng nề.

Tiếng bước chân loạt xoạt đạp lên cỏ, bóng người cao gầy dần hiện lên trong đêm đen. Thiếu niên xuất hiện, tựa như ánh xuân dịu dàng, đối lập với vẻ âm trầm nơi đây. Tóc anh dài vô cùng, được buộc lên, vắt sang bên vai. Hai tay nhẹ tênh ôm người thương, một chân đạp mạnh vào cánh cửa gỗ. Cái cửa ăn một phát đạp, trực tiếp đổ rầm xuống đất...

Lạc Cẩm Tu nhìn cánh cửa lỏng lẻo kia, khẽ nhíu mày...

Lâu rồi chưa tới đây...

Hừm, phải bảo lũ quỷ con thay cửa mới mới được.

Tin không?

Ở giữa nơi nghĩa trang hoang vu này lại xuất hiện một ngôi nhà gỗ đầy mộng mơ đó.

Mộng mơ cái rắm!

Lạc Cẩm Tu nhìn nội thất trang trọng quanh căn phòng, anh trầm ngâm hồi tưởng một lúc. Đi tới giá sách cổ bên góc tường, lần mò trên đống sách dày cộp...

A! Đây nè.

Ngón tay đẩy mạnh một quyển sách màu đỏ, cơ quan giá gỗ đẩy mạnh rầm rầm, hai bên giá sách mở ra, lộ rõ cái cửa màu đen, hoa văn tinh tế, đặc biệt lấy màu đen làm chủ đạo.

Dường như anh ta rất thích màu đen vậy.

Nhưng bé con thích màu hồng...

Nên đổi lại màu hồng công túa và mua thật nhiều kẹo mút...?

Cửa đen mở rộng, lối cầu thang không một ánh đèn, trải dài đi sâu xuống, như thế ở dưới kia, là địa ngục vậy.

Lạc Cẩm Tu rất thích bóng đêm, âm u, bí ẩn. Đặc biệt nhất, ban đêm rất rất thích hợp để đi móc nội tạng người khác. Nhưng do đang ôm Tịnh Hề, anh đành phải bật đuốc lửa lên...

Nhỡ đâu, vô tình trượt chân ngã làm hư bé con thì...

Ngọn đuốc được thắp làm bừng sáng cả dãy cầu thang, Lạc Cẩm Tu nhấc chân đi xuống tầng. Anh giơ tay lên, cửa mật thất êm ru đóng lại, không phát ra một tiếng động nào cả...

Thi thoảng xung quanh lại vang lên tiếng òng ọc, còn lại thì tất cả mọi vật đều im lặng đến ghê người...

Ngoài kia phong vũ huyết tinh không ngừng nổi lên, hàng vạn ác quỷ tắm máu người trong địa ngục. Nơi đây lại bình yên lạ kì...

Mọi tội lỗi ma quỷ, mọi sự nguy hiểm trên thế gian, tôi đều vì em mà hi sinh...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

\*\*Mình cũng mún bão chương nhắm, nhưng bận quá, năm nay lớp 11 rồi. Lịch học sẽ dày hơn.????.

Nhưng mỗi ngày đều có chương nha. Hôm nào không ra được sẽ bù :333.

I love everyone. ❤️❤️❤️❤️❤️❤️. Cảm ơn các bạn đã trao cho mình động lực viết truyện và cuồng nhiệt ủng hộ. Các bạn đem lại cho mình niềm vui rất lớn ó\*\*.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »