Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3536 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 178
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (8).

❊ ❊ ❊

Nhíu mày thật sâu, trông vẻ mặt nhăn nhó đầy khó chịu của tiểu ma nữ, Hi Hoa chỉ đành mím môi không khỏi thêm câu nào nữa. Ngoại trừ ngồi yên ngắm sự xinh đẹp của nàng trong tĩnh lặng, chàng cũng chẳng biết làm gì nữa...

Thân là một vị thần y, chàng chỉ có thể chữa trị cho con người...

Nhưng Tịnh Hề cớ sao lại là một con ma.

Chàng không thể chữa thương cho nàng ấy được.

Đảo mắt theo dõi từng vết bỏng cháy đen trên chân, trên cánh tay rải rác khắp mọi nơi. Cùng bộ bạch y đã sớm rách rưới tả tơi. Hi Hoa vô tình liếc ánh mắt qua vùng ngực bị xé quá nửa kia. Sâu trong đáy mắt đào hoa xẹt qua một đạo huyết quang. Trầm mặc hồi lâu, chàng ta tỏ vẻ quân tử cất lời: "Y phục của ngươi bị rách rồi kìa."

Cái con ma này, cho dù kẻ khác không trông thấy ngươi thì cũng không nên vác cái áo rách này bay long nhong chứ?

Tịnh Hề hiện giờ đang rất cáu kỉnh, nàng vẫn chưa thể tin được là lúc này mình yếu còn hơn con gà. Hệ thống mất đi, không có thể xác đi cùng. Tịnh Hề dù cho cố gắng đến mấy cũng không thể triệu hồi Xích Hồng từ không gian được...

Bảo bảo thật cmn thê thảm.

Mi mắt hạnh rung rung hé mở, hướng về phía nam nhân mặt mày đầy ôn hoà ngồi cạnh bên. Sau đó nghe theo lời nói của chàng ta, nàng lại liếc xuống ngực mình. Đập vào tầm mắt là đôi gò bồng đảo trắng nõn căng tròn hở hang quá đà kia. Tịnh Hề chỉ hừ lạnh khép mắt lại nghỉ ngơi, đôi môi béo mập phun ra hai chữ: "Kệ đi."

Hi Hoa:"..."

Tịnh Hề mang tư tưởng của người hiện đại mà tới đây. Tuy cảm thấy hở ngực thế này là có chút lộ song ma thì lấy đâu ra quần áo để mặc???

Chỉ có thể dùng tạm.

Nhưng Hi Hoa thì không.

Con gái đất Trung Nguyên để lộ mắt cá chân đã không được rồi, huống chi đây lại là bộ phận nhạy cảm nữa chứ? Thân là một nam nhân mang tư tưởng phong kiến, chàng ta quả thực quá ư bảo thủ.

"Ngươi nên ăn mặc hẳn hoi chút. Dẫu gì ta cũng là nam nhân, bộ ngươi không thấy ngại sao?" Hi Hoa cố gắng kiềm nén cảm xúc bản thân không phải tỏ ra thái độ tức giận với Tịnh Hề, dùng giọng điệu đầy dịu dàng mà dỗ dành. Đây là lần đầu tiên chàng dùng cái giọng mềm mại này nói chuyện với nàng. Tịnh Hề lại ngước mắt lên nhìn một lần nữa, ánh mắt có chút mơ hồ. Tiếp đó nàng đáp...

Lúc này trông còn ngoan ngoãn hơn trước nhiều.

" Ta chỉ còn mỗi bộ này thôi." Sống ở thế giới này hai năm lận, quanh năm bốn mùa nàng chỉ mặc duy nhất bộ y phục này.

"Hay là để ta mua y phục mới cho ngươi?" Vô tình buột miệng nói ra câu này, Hi Hoa cũng không cảm thấy có gì không đúng lắm...

Cứ như kiểu đó là thói quen ấy.

Tịnh Hề quăng ánh mắt cổ quái nhìn Hi Hoa: "Sao ngươi hôm nay tốt thế?"

Trước đây cho dù bảo bảo có lượn lờ lòng vòng mỗi ngày bên con hàng này, chàng ta còn chẳng thèm quan tâm hay không cơ?

Lần đầu gặp gỡ một con ma của thần y đại nhân...rất thờ ơ, rất kiểu ông đây méo sợ nhà ngươi nhé.

Thật kì dị! Nếu là một con người bình thường, gặp phải con ma khác chắc Tịnh Hề chết lâm sàng mất.

Sao Hi Hoa không sợ cơ chứ?

Vắt hai chân ngồi thật hẳn hoi, xoã mái tóc che đi phần da thịt bị lộ kia. Nàng đối diện với cặp mắt sóng sánh ánh nước dịu dàng của người đàn ông, nhíu mày hỏi: "Ngoài ta ra, ngươi đã gặp con ma nào khác chưa?"

"Chưa."

"Thế sao ngươi không sợ ta?" Tịnh Hề bày tỏ không thể tin nổi mà chỉ tay vào chính mình: "Ta cũng là ma mà."

"Tại vì ta..." Hi Hoa gắng nuốt ba chữ "từng giết ngươi" vào bụng. Chàng biết tiểu ma nữ vốn đánh mất đi kí ức mà hoá thành cô hồn dã quỷ. Tự dưng cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nàng không rõ về cái chết của mình: "Thấy ngươi rất đáng yêu."

Tịnh Hề:"..."

Cảm ơn ạ.

Tiếp tục ngồi thiền nghỉ ngơi nào. Bảo bảo nghĩ mình phải hồi sức để đi quật chết con heo ngoài kia.

...

"Y Quân ơi, đã qua một canh giờ rồi ạ. Thế chúng ta còn cần xuất sơn nữa không?" Dược đồng đã chuẩn bị sẵn đồ dùng bên ngoài. Nhưng mãi không thấy chủ nhân ra cửa, bèn cảm thấy phi thường khó hiểu. Y Quân là một người đàn ông cực kì quy củ về mọi mặt. Thế mà hôm nay ngài ấy cư nhiên định thay đổi ý định hay sao?

Đúng là không ngoài sự suy nghĩ của tiểu đồng. Khoảnh khắc khi mà nhóc ló đầu vào hỏi, Y Quân chỉ hững hờ ném một câu và đuổi người: "Gác lại việc này đi."

...

Hi Hoa mấy ngày sau động tí là gặng hỏi Tịnh Hề xem rốt cuộc tên nào đã đả thương nàng. Hỏi nhiều đến mức suýt thì chọc cho tiểu ma nữ phát khùng xông lên đánh người.

Mỗi ngày Tịnh Hề sẽ ngồi trên Y Tiên Sơn dưỡng bệnh. Thực ra mà nói, trạng thái của nàng vẫn rất bình thường chỉ là đôi lúc hồn thể sẽ suy yếu đi thôi...

"Hôm nay ta có việc phải xuất sơn rồi." Gói ghém đồ đạc vào tay nải để lên đường xuất phát, Hi Hoa quay đầu nhìn sang bóng hình người áo trắng đang ngồi phác họa một bức tranh. Đối với thông tin chàng vừa nói, dường như nàng ấy chẳng có phản ứng gì cả.

Rất muốn phun ra câu "Ở nhà đợi ta" song cuối cùng Hi Hoa vẫn không nói gì thêm nữa. Xách đồ xuống núi...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »