Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3574 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 136
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (21).

❊ ❊ ❊

"Hoàng thượng, hoàng thượng. Tin tức từ Giza chuyển đến." Chú quạ đen ghé bên nhành cây cảnh, há mỏ gào to: "Chủ nhân đưa tin từ Giza đến cho ngài."

Con quạ thối thây này thét chói tai như vậy, doạ cho Maya đang nằm ngủ trong lòng Seta giật mình tỉnh giấc. Thấy người thương hoảng hồn, Seta ôm nàng ta vào ngực, dịu giọng an ủi: "Không có gì đâu. Chỉ là con súc sinh lắm mồm kia thôi."

Từ khi chị gái hắn bắt từ đâu về cặp chim bồ câu cùng với con quạ đen mỏ vàng này, Seta đã sớm quen thuộc với cái tiếng kêu vịt đực của nó. Bồ câu cao quý, thanh nhã bao nhiêu, thì con quạ này mất dạy bấy nhiêu.

Thật là đáng ghét mà.

Sao chị ta cứ thích để cho quạ thối đến báo tin cho hắn thế?

Bồ câu ngoan ngoãn, xinh đẹp đâu rồi???

Quạ đen cùng với hoàng đế Seta vốn là kẻ địch bao đời nay. Cảm nhận được thái độ ghét bỏ của thằng cha nằm ườn trên giường, quạ đen càng thêm cục súc. Nó chắp cánh lượn lòng vòng, quang quác kêu: "Có tin tức, có tin tức. Chủ nhân bảo có tin tức..." Đã vậy, con quạ này thật láu cá, tỏ ra tha thiết ỉ ôi: "Chủ nhân, thằng cha nội này định uýnh lộn với ngài...A, a, hắn ta là một tên hôn quân nát bét tèn len."

Seta:"..." Mấy lời lẽ đây... con quạ già này học lỏm từ đâu thế?

Khốn khiếp, nó dám khi quân phạm thượng.

Thịt quạ...

Không ngon cũng phải thịt.

"A a a...Chủ nhân, chết quạ rồi. Chim nuôi của người sắp bị thịt!!!" Quạ điên đau đớn gào rú, nó hoảng sợ đậu trên cành cây nọ, nhìn thanh kiếm sắc bén cùng với vài ngọn lông chim đen tả tơi rớt xuống. Rụt rụt hai cánh, quạ đen hoang mang đạp đạp cái chân chim. Nó cúi người móc tờ giấy nhỏ ra, ném xuống nền đất. Trước khi bay đi còn ngạo kiều hất đầu: "Hừ, chủ nhân đưa tin."

Doạ chết quạ rồi!

Bay, bay đi thôi.

Chủ nhân, người ta về với ngài nè.

...

"Seta, thật tuyệt vời! Vậy có nghĩa là nữ hoàng Cleopatra đã trở về rồi ư?" Maya kích động vui mừng ôm chặt một cánh tay của thiếu niên trẻ tuổi. Đôi mắt xanh tròn đầy sự ham mê tò mò: "Thế có nghĩa là em sắp được gặp chị ấy rồi."

Gần một năm trôi nổi ở Ai Cập cổ, trải nghiệm đủ mọi cuộc sống nơi đây, nàng ta đã được khám phá bao nhiêu thứ thú vị.

Có những điều, trong sách cổ đã ghi chép, song lại không chân thực bằng.

Còn có điều thậm chí trong sách còn không có cơ.

Chuyến du hành xuyên thời không này, đối với một cô sinh viên đam mê chuyên ngành khảo cổ như Maya mà nói, quả là...khó tả...

Nàng ta vốn là một nàng công chúa nhỏ, được ba mẹ cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Từ khi nào mà phải tự bươn chải một thân một mình nơi xa hương xứ người đơn độc vậy chứ...

Nhưng...vạn vật nơi đây quá tuyệt vời.

Điều mà Maya không ngờ đến nhất, là nàng lại đem lòng yêu một vị Pharaoh trong lịch sử - hoàng đế Seta.

Cuộc tình này...diễn ra còn đẹp hơn cả tiểu thuyết.

Sau khi suy nghĩ trăm lần về vấn đề này, Maya đã đưa ra quyết định mà nàng ta cho rằng đúng đắn. Nếu như đã không thể quay về với gia đình, Maya sẽ ở lại đây, sống thật hạnh phúc bên người yêu...

"À, không phải nữ hoàng bị bắt cóc sao? Chị ấy trở về như thế nào thế?" Maya sờ sờ cằm, băn khoăn hỏi.

Trông bộ dạng xinh đẹp lạ thường của nàng ta, trong lòng Seta nổi lên từng đợt sóng rung động. Hắn cúi mình, đè nặng lên người nàng, trao một nụ hôn nồng nhiệt. Mảnh thư nhỏ sớm đã bị hắn ta quẳng ra khỏi đầu.

"Á, Seta! Đừng hôn chỗ đó! Nhột, nhột quá!" Gương mặt nhỏ nhắn của Maya đỏ bừng, hờn dỗi đấm đấm vào lồng ngực thiếu niên: "Chàng chưa trả lời câu hỏi của ta."

"Chị gái ta...sớm sẽ tự chạy được thôi. Nàng thật là, sao cứ nói mãi về chuyện này thế." Seta bày tỏ thực bất mãn, chị hắn có gì hay mà nàng cứ nhắc hoài...

"Đợi chúng ta dẹp nốt quân phản loạn, ta thề trước tượng mẹ nữ thần sông Nile là sẽ chính thức đưa nàng lên làm hoàng phi Ai Cập, hoàng phi duy nhất của Seta này."

"Seta, chàng..."

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

"Ngươi rốt cuộc đã đi đâu, hả?" Tịnh Hề gác chân lên bàn, ném thẳng quả táo vào hướng Xích Hồng đang đứng. Giở giọng mẹ thiên hạ ra chất vấn. Quả táo đỏ ngon nghẻ bị lưỡi kiếm cắt xén thành từng miếng nhỏ. Xích Hồng bay đến đĩa đựng đồ ăn, đổ từng miếng táo lên đó...

Không thể lãng phí được.

Chủ nhân làm nữ hoàng ăn ngon mặc đẹp, đâu biết ngoài kia có bao nhiêu nô lệ phải chịu chung cảnh đói ăn, còng lưng cày việc khổ sở chứ...

Ai cho ngài giận chó đánh mèo với quả táo?

"Ngươi còn thương tiếc quả táo?" Nghe được tiếng lòng của Xích Hồng, Tịnh Hề tức đến bật cười. Cứ khi hồi tưởng về hơn tháng chung sống với thằng cha Feyrld biến thái, thiểu năng, thần kinh không ổn định kia là nàng muốn bẻ gãy cái kiếm rồi.

Đồ xấu xa!

Ngươi thương tiếc cho quả táo! Mẹ nó, ai thương tiếc cho bảo bảo giờ?

Xích Hồng tuy đã thăng cấp vù vù, nhưng bản thân nó vẫn rất e ngại chủ nhân nhà mình. Cảm nhận được khí thế muốn xông lên đánh người...

À nhầm! Đánh kiếm của Tịnh Hề là nó lại ước gì mình có thể xách chuôi chạy lần nữa.

Hic hic hic, sợ quá đi à.

Chủ nhân, ngài đừng mắng ta mà. Người ta đã nhảy lên hai cấp bậc nữa rồi. Ngài muốn chém ai, ta chém dùm ngài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »