Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 173
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (3)

❊ ❊ ❊

Thời gian thấm thoát thoi đưa...

Xuân qua, hạ tới...

Thu sớm sang, mùa đông sắp sửa tàn...

Giữa cái tuyết đông cuối mùa lạnh lẽo, kinh thành dường như càng thêm náo nhiệt, vui tươi. Năm nay tuy có dịch bệnh hoành hành, nhưng đều nhờ phúc ân mà triều đình ban xuống cho dân chúng. Nên hầu như không có quá nhiều thiệt hại quá nặng nề về người và của. Giờ sắp sửa hết năm rồi, mọi người đồng thời cùng nhau chắp tay cầu nguyện về một năm mới an khang, thiện lành. Bốn mùa hạnh phúc, thiên hạ thái bình...

Thẫn thờ ngồi trên cành cây lê đã sớm lụi tàn, xuyên suốt qua hàng đống bông hoa tuyết xinh đẹp mà ngắm nhìn cảnh tượng đầy ấm no sum vầy của người người nhà nhà...Nỗi buồn trong lòng Tịnh Hề vô thức dâng lên...

Nàng đã ở đây được hơn năm trời...

Đã sớm phiêu lưu gần hết thế giới này...

Nhưng vẫn chưa thể trở về...

Khó tin lắm đúng không?

Nhưng cả cái vị diện này, dù cho Tịnh Hề có gặp qua hàng vạn người đi nữa. Thì trong mắt bọn họ, vẫn không có nàng...

Không có một ai để nói chuyện cả...

Ban đầu, Tịnh Hề còn không tin. Khắp cả thiên hạ này chẳng lẽ không có tên đạo sĩ nào sử dụng thành thạo phép thuật hay sao? Nên nàng đã bay đi nơi này nơi nọ, gặp từ người người nghèo đến người giàu, từ nam sang nữ, từ kẻ tri thức cho đến tên ngu dốt...v...v...

Và chẳng ai thấy một con ma là ta...

Thật cmn muốn hất bàn ăn!

Cái lỗi hệ thống kiểu gì mà khiến bảo bảo khổ thế?

Thực ra mà nói, Tịnh Hề cảm thấy phi thường buồn bã. Bay xuống mặt đất, chán nản cầm nhành cây vẽ vẽ vòng tròn trên nền tuyết trắng. Tuy không nhớ rõ qua mỗi thế giới trước như thế nào, nhưng có lẽ nàng không có cô đơn đến đáng thương như này đâu...

Ít nhất khi đó vẫn còn con Bếu để mà tán phét cùng...

Tuy đôi lúc, chê nó hơi nhiều chuyện... Nhưng Tịnh Hề tuyệt đối chưa bao giờ có ý ghét bỏ nó đâu...

Giờ thì hay rồi, hệ thống lặn đâu mất tăm mất tích. Đã vậy lại còn trở thành một cô hồn độc cô lai vãng, không nơi nương tựa nữa chứ...

Hu hu hu! Ta khóc tiếng chó mất!

Trời đông dần trở gió lạnh, tiếng gió rít gào tạo thành bản nhạc rùng rợn đầy u oán. Bông tuyết càng ngày càng rơi nhiều, bóng hình áo trắng gầy gò, mảnh mai của thiếu nữ càng thêm nhạt nhòa...

"Cô nương, nàng ở đây làm gì thế?" Chợt, một giọng nói nam lạ hoắc vang lên sau lưng. Không biết có phải do hoàn cảnh quá ư lạnh lẽo và cô đơn không, mà Tịnh Hề nghe chỉ cảm thấy giọng điệu này ấm áp đến lạ thường...

Nhưng nàng biết...người này căn bản là không có nói chuyện với mình...

Hờ hững vẽ hình con rùa trên nền tuyết, chấm chấm thêm hai con mắt. Tịnh Hề gật đầu tự tán thưởng chính bản thân. Đây là lần thứ sáu trăm bảy mươi tám nàng vẽ rùa trong năm...Quả nhiên là có công mài sắt, có ngày nên kim...

"Ồ, con rùa cô nương vẽ thực đẹp. Sống động y như thật vậy." ?

"Đương nhiên rồi." Giơ tay ném văng nhành cây đi. Tịnh Hề phủi mông đứng dậy, vỗ vỗ hai tay, cong môi cười ngọt ngào đáp: "Không uổng công...Hả?"

Kinh hô một tiếng, nàng gấp gáp quay đầu lại. Không kìm được sự thất thố mà lấy tay che miệng, nhìn nam nhân thân mặc áo dày cộp. Đầu đội đấu lạp đứng đằng sau mình. Gió thổi khiến cho tấm mạng che mặt của đấu lạp rủ xuống, che đi gương mặt thần bí của người đó. Nàng ngó ngó xung quanh mới thấy không còn ai khác ngoại trừ hai người họ. Vẻ mặt Tịnh Hề tỏ ra không thể tin tưởng được. Tự chỉ chỉ ngón tay vào mặt mình, rồi lại chỉ chỉ ngón tay vào kẻ đó. Khoé môi mấp máy: "Huynh đệ! Ngươi cũng là ma à?"

Trời ạ!

Ở nơi này một năm mà Tịnh Hề chưa gặp một con ma nào giống nàng cả.

Dù cho nàng có chạy đến tang lễ của nhà người ta, song cũng chẳng gặp được linh hồn ai hết á!

Do trời đông nhiều tuyết, nên người trước mặt ăn mặt thật ấm cúng. Nhìn lại thân mình khoác mỗi tấm vải trắng mỏng manh...

Ừm, có chút hoài nghi...

Kẻ này có phải là một con ma không đấy?

Sao ăn mặc nhiều vải thế?

Tịnh Hề hoài nghi định mở miệng hỏi người đàn ông này thêm vài câu nữa. Không ngờ chưa để nàng phun ra câu nào. Chàng ta đã vội vã quay lưng chạy đi rồi...

Tịnh Hề:"..." Nàng thề, kẻ bí ẩn đây có năng lực nhìn thấy nàng...

Mặc kệ chàng ta là ma hay người, trước tiên bám theo cái đã.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Thế là từ ngày đó, cuộc sống của ma nữ Tịnh Hề bỗng nhiên xuất hiện một niềm vui nho nhỏ mới...

Đó là làm cái đuôi theo sau người này...

Đúng vậy, chàng ta là người...

Tịnh Hề có nghe qua người khác gọi...Tên chàng ta là Hi Hoa đi...

Ồ, (\*) cái mặt cũng hợp với cái tên đó chứ.

(\*) Trong tiếng Trung, Hi Hoa có nghĩa là sáng sủa.

...

"Hình như chúng ta gặp mặt nhau trước đó rồi đúng không?"

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

\*\***Có lẽ vị diện này sẽ ngắn hơn vị diện trước đó**.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »