Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 140
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (25).

❊ ❊ ❊

"Uysu, đêm hôm ngươi đột nhập vào thần điện làm gì?" Sau khi xác nhận được tên thích khách là vị anh họ si tình. Tịnh Hề khẽ vuốt vuốt ngực, thở phào một hơi...

Tốt quá rồi!

Chỉ cần không phải là Feyrld là tốt rồi...

"Cleopatra..." Thấy vẻ mặt như thể "trút được gánh nặng" của nữ vương, Uysu nhấc chân bước lại gần. Định giơ tay ôm nàng vào lòng, cho thoả mãn nỗi nhớ trào sôi trong tim. Song, tay còn chưa kịp chạm tới vạt áo, liền bị một vật sắc nhọn, lành lạnh cứa vào, máu tươi phun ra. Đớn đau hơn cả, giọng nói lãnh đạm của nữ nhân vang lên giữa đêm đen, như găm thẳng vào tim hắn: "Sao ngươi hồ đồ thế hả, Uysu? Anh họ lí nào lại quên rằng thân phận giữa ta và ngươi?" Dường như cảm nhận được lưỡi kiếm đâm nhẹ vào da thịt Uysu, Tịnh Hề rút Xích Hồng ra. Đứng vững tại chỗ, tươi cười gợi đòn: "Ối chết, anh họ! Ta lỡ làm người bị thương mất rồi."

"Không sao đâu." Cố bỏ qua cơn nhức nhối nơi lồng ngực, Uysu cầm vải cuộn lại vết thương, dung thứ cười: "Ta dẫu gì cũng là tướng quân đại danh đỉnh đỉnh. Cái vết thương nhỏ này nhằm nhò không có sao đâu."

Có đau...

Cũng là đau nơi trái tim cơ mà...

"Ừ." Một chút hối lỗi cũng ném đâu mất, Tịnh Hề tìm cái ghế thật xịn xò, đặt mông lên đó. Nàng bá khí vắt hai chân lại, tay chống cằm. Tóc đen dài mềm mượt xoã tung ra, lớt phớt chỗ bầu ngực mềm mại, căng tròn. Làn váy mỏng để lộ đôi bàn chân nhỏ xinh, mười ngón chân trắng trắng nõn nõn. Chỉ cần Uysu nhìn kĩ chút, chỉ sợ hắn mất máu mà chết.

Ừm, không mất máu chết chắc cũng bị nam phụ đại nhân móc mắt mà chết.

"Anh họ, trả lời câu hỏi của ta nào. Đêm hôm ngươi chạy tới đây làm gì?" Còn biết mở mồm bảo "ta là tướng quân đại danh đỉnh đỉnh" sao? Trong lịch sử, có vị tướng quân nào nửa đêm lén lút bay vào thần điện đòi léng phéng với nữ hoàng chưa hả?

"Dạ, thần đưa tin tức từ chỗ quan tư tế Pýth đến ạ." Mục đích chính là do quá nhớ nàng, song câu này hắn ta vẫn không dám nói ra nốt.

Sợ doạ nàng ấy chạy mất...( Nói như giờ nhà ngươi chưa đủ doạ người ấy ???)

"Tin tức truyền từ Pýth sao?" Khó hiểu liếc tư thế quỳ gối của Uysu, Tịnh Hề sờ sờ cái cằm non mềm, nghiền ngẫm: "Quan tư tế Pýth nhờ ngươi đưa tin? Bên lão ta thiếu người à?"

Một chút cũng không muốn che giấu tình cảm của mình, Uysu cực kì thẳng thắn, nghiêm túc đáp: "Không có, thưa nữ hoàng. Chủ yếu là do thần quá nhớ ngài thôi." Ngay khi nói ra câu này, hắn bèn ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen như mực kia đong đầy tình cảm khó diễn tả thành lời, còn có gì đó thật hứng khởi, vui mừng và mong chờ...

Uysu, ngươi! Cái đồ ngu dốt này!

Nàng ấy...vĩnh viễn sẽ không yêu ngươi đâu...

Tịnh Hề rùng mình bởi ánh nhìn quá nồng nhiệt của hắn ta, dù cho nàng bị mù, nhưng không khỏi cảm thấy sởn gai ốc. Chống tay ho một tiếng, Tịnh Hề cố lảng tránh đôi mắt kia: "Giao tin tức, sau đó ngươi đi đi."

"Vâng thưa lệnh bà." Mục đích chính của Uysu chỉ là đến đây nhìn mặt Tịnh Hề một lần, cho lòng đỡ nhớ nhung thôi. Hắn ta ít nhất còn hiểu, khoảng cách giữa nàng và hắn xa tới mức nào...

Đợi...

Đợi một ngày hắn không ngừng phấn đấu thật nhiều...

Đến khi đó, hắn có thể sánh vai cạnh nàng được rồi...

Cung kính dâng cuộn giấy cho nữ hoàng, Uysu liền dời đi, không quay đầu, không ngó lại. Y hệt cách đến, phương pháp dời đi của hắn ta cũng nhanh chóng như vậy....

Cơ mà vẫn chưa đến trình độ xuất quỷ nhập thần đâu...

Nội điện tức khắc trở nên yên tĩnh lạ kì, chỉ còn mỗi thanh âm sóng nước vỗ về, rào rạt...Tịnh Hề ôm cuộn giấy đặt lên trên mặt bàn. Xách kiếm bước đến thềm điện, nàng còng lưng xuống, rửa sạch lưỡi kiếm dính máu bằng nước sông Nile...

Không một ai phát hiện ra...vẫn còn một kẻ khác còn đang ẩn náu ở đây...

Đu mình trên cột đình, cậu thanh niên đưa mắt liếc xuống bóng hình nhỏ bé đang ngồi trên thềm điện kia. Nở nụ cười không rõ ý vị, cậu ta khẽ thả hai tay ra, nhún người biến mất. Tựa một màn ảo thuật lạ kì, không một tiếng động, thần không biết quỷ không hay...

Tịnh Hề lại càng ngờ tới rằng...vì sự đột nhập ngày hôm nay của Uysu, sẽ khiến hắn ta phải trả cái giá cực đắt...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Hoàng cung Arasyland. Tử khí âm trầm, lạnh lẽo đến bức người.

Nơi cung điện đây vốn mang vẻ tươi mát, thanh lịch, song cũng không kém phần xa hoa. Hiện nay, chỉ còn một mảnh điêu tàn, mùi máu tanh lòm nồng nặc bao trùm, tượng vị thần May Mắn - Arayti giờ dính đầy máu tươi. Cứ đi được ba bước, là lại bắt gặp một cái xác nằm gục trên nền đất. Trang phục binh sĩ của Arasyland đế quốc nhuộm đỏ màu máu. Tên nào tên nấy cũng trợn lòi con mắt ra, há hốc mồm, chết không nhắm mắt. Thủ pháp giết người cực kỳ ma quỷ, cứa cổ còn không xong, lại còn phải mổ bụng moi nội tạng ra nữa chứ. Ruột người vương vãi khắp nơi...

Trên ngai vàng hoàng kim cao quý, tượng trưng cho đấng chí tôn cửu ngũ, người đàn ông già nua ngồi đó, vững chắc như bàn toạ. Khung cảnh xung quanh ông ta tràn đầy tang thương, chết chóc. Nhưng người đàn ông này lại vô cùng uy nghiêm... Giương đôi mắt đục ngầu đã bị phai mờ theo năm tháng, ông ta khàn giọng: "Feyrld, quả nhiên y hệt lời tiên tri từ ba mươi năm trước. Ngươi đúng là một con ác quỷ giáng thế." Đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài già yếu, trầm tĩnh. Càng nói, ông ta càng thêm kích động. Giọt lệ nóng chảy xuống, lăn qua từng đường nếp nhăn trên khuôn mặt: "Nhiều khi ta phân vân, vì sao các vị thần linh còn chưa trừng phạt ngươi?"

"Ồ, sao mấy người không tự hỏi bản thân mình đi? Năm đó, ngươi đã làm gì?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »