Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3570 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 198
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (28)

❊ ❊ ❊

Tiêu Lỗi yêu thương nhè nhẹ hôn lên từng điểm trên gương mặt nàng. Cái trán trơn bóng, sống mũi nhỏ xinh, hai má bánh bao mềm mịn, và cả đôi môi béo mập nhỏ hồng hào kia nữa...Hắn một chút đều không muốn buông tha nàng cả. Chấp niệm cùng người mười mấy năm trời, bảo hắn buông ư...

Hắn làm không được.

Ma cũng không sao, người chả là vấn đề. Miễn là bọn họ ở bên nhau, dù nàng trong dáng vẻ nào hắn cũng cam lòng...

Mấy ai ngờ, một bậc đế vương vốn luôn sát phạt trên chiến trường, lại có một mặt si tình tới vậy...

Đau lòng sờ đến vết bớt xanh trên má nàng, Tiêu Lỗi không nhịn được tiếc thương cho mĩ nhân. Ánh mắt hắn nổi lên một vẻ u ám tận cùng, khép mi che đi cái nhìn tăm tối đó. Lúc nhìn lại người ngủ trong lòng, chỉ còn lại vô hạn yêu chiều, sủng nịnh. Khi đối diện với nàng ấy, Tiêu Lỗi không muốn để lộ ra một chút bản chất xấu xa của mình. Nàng, chỉ nên thấy những điều tốt đẹp từ hắn ta thôi, không phải sao?

Hề nhi, đợi nàng tỉnh dậy rồi...

Chúng ta sẽ...

...

"Thái hậu nương nương, thống lĩnh hội ám vệ đã cầu kiến hoàng thượng gấp. Ngài đã dời đi được một nén hương rồi ạ." Một tên thái giám già tay cầm phất trần ngoan ngoãn tâu đi đến gần, cung kính bẩm với Phạm thị. Đây là nội thị tổng quản của Thọ Hy cung, cũng có tuổi phết rồi. Ông ta có một tên đệ tử nhỏ luôn bám đuôi mình...

Thái hậu đang nhắm mắt ngồi thiền, chỉ ỡm ờ gật đầu cái chứng tỏ bà có lắng nghe. Sau khi quan thái giám dời đi, Phạm thị mới mở mắt ra, hỏi Phùng ma ma đứng sau lưng mình: "Ma ma, hoàng thượng bảo gì khi nghe xong những lời Mộc Trản nói?"

"Dạ, thưa nương nương. Bệ hạ chỉ nói là sẽ chú trọng gấp vào vấn đề này ạ." Vừa nãy khi hoàng thượng dời khỏi Thọ Hy cung, dường như đã sớm biết tin tức mà Mộc Trản báo về.

"Thế thì được rồi. Gọi thêm người vào đây đấm bóp cho ai gia cái. Dạo này thân thể có chút nhức nhối. Hẳn là do ai gia tuổi già rồi."

Phùng Xuyến khẽ mỉm cười: "Thái hậu nương nương, người vẫn trẻ đẹp xuân sắc như năm xưa đấy ạ. Để khi nào thần ra Sắc Hành quán, mua một số thang thuốc bổ dưỡng bồi bổ thêm cho phượng thể người."

Phụ nữ mà, chẳng ai muốn mình phải già đi đầy xấu xí cả.

Tuy điều này chính là lẽ tất nhiên, phương pháp vận hành của thời gian.

...

Dưỡng Tâm điện, bên trong Ngự thư phòng.

Tiêu Lỗi mặc hoàng bào hình vân rồng kim sắc đẹp đến chói mắt. Đây không phải bộ thiết triều buổi sáng. Hắn ta im lặng ngồi trên long án phê duyệt tấu chương. Bao nhiêu chuyện dồn dập vào óc, cộng thêm mấy bản tấu vớ va vớ vẩn này nữa. Quả thật cứ như đang trêu ngươi hắn vậy.

Càng đọc tấu chương, Tiêu Lỗi càng khó thở. Mấy tên quan viên cả ngày lúc nào cũng đi kiếm chuyện. Đều bị hắn giận dữ lần lượt ném từng tên từng tên liệt vào danh sách đen.

Tiền đại tổng quản đứng trong góc phòng, nhận thấy tâm trạng của quân hôm nay đặc biệt không tốt. Gã liền hận không thể nhét đầu vào cổ áo trốn đi, cố gắng giảm thấp sự tồn tại của chính mình.

Khi phê duyệt được một nửa xấp tấu chương trong đống đó rồi, Tiêu Lỗi mới nhắm mắt dưỡng thần một xíu. Hắn nghĩ về gương mặt xinh đẹp của người thiếu nữ nọ đang yên giấc trong Thọ Hy cung, trái tim bỗng chợt trở nên mềm mại hẳn đi.

"Tiền Sửu, giờ là lúc nào rồi?"

Bất chợt bị hoàng thượng đốp cho câu hỏi như vậy, dây thần kinh của Tiền đại tổng quản không khỏi căng ra. Gã ngoan ngoãn trả lời: "Thưa bệ hạ, giờ là (*)giờ Thân rồi ạ."

(*) giờ Thân: từ ba giờ đến năm giờ chiều.

Tiêu Lỗi nghe vậy khẽ nhíu mày, muộn thế rồi sao? Nhìn đống tấu chương còn thừa trên mặt bàn, hắn bỗng cảm thấy cực lực mệt mỏi. Cái đám quan văn này, cả ngày không có việc gì hay sao mà toàn đem tấu vua mấy cái vấn đề cỏn con khủng khiếp. Chết tiệt! Gạch, gạch, gạch! Ta gạch tên từng người vào danh sách đen.

Làm việc cả chiều mệt rồi, nhưng việc thì vẫn chưa xong. Tùy tiện kéo vạt áo bào đứng dậy, Tiêu Lỗi bước chân ra ngoài. Tiền thái giám thấy vua đi cũng vội chạy theo sau Ngài.

"À, Tiền Sửu! Tối nay trẫm ăn cơm và nghỉ ngơi ở Dưỡng Tâm điện. Sự vụ ngập đầu giải quyết không hết. Miễn quá trình lật thẻ bài chọn phi đi."

...

Trời đã hạ màn đêm, cửa cung dần dần đóng lại. Tiếng binh lính canh gác đêm thay ca vang lên đầy nhịp nhàng. Nhìn từ trên cao xuống, có vài ba đốm lửa lập loè giữa nơi cung cấm u tối.

Sau (**)giờ Hợi, ánh nến của Dưỡng Tâm điện cũng tắt. Đám phi tần biết đêm nay hoàng thượng sẽ không triệu ai thị tẩm cả, chỉ đành cắn răng ôm gối đi ngủ.

(**) giờ Hợi: từ 9h đến 11h.

Chính điện Thọ Hy cung, Thái hậu Phạm thị tụng một tràng kinh Địa tạng, chú Đại bi xong xuôi. Cuối cùng thì Người cũng đi nghỉ rồi...

Các ma ma đã chuyển Hoàng Dương công chúa sang Hoa Lan điện. Nơi này cũng thuộc Thọ Hy cung của Hoàng Thái hậu. Nhưng đặc biệt trồng cực kì nhiều hoa lan. Cảnh vệ đứng canh gác ở ngoài, bọn hắn đều cố gắng nghiêm túc thẳng lưng lên thực thi nhiệm vụ được giao phó.

Bất chợt lính Giáp quay sang nhìn lính Ất, ánh lửa hai bên cửa bập bùng sau đầu bọn họ. Hắn mờ mịt hỏi: "Này ngươi vừa thấy gì không? Hình như có tấm vải màu trắng vừa bay qua đây?"

Lính Ất cười xùy, lắc đầu: "Ngươi ngáo à? Nãy giờ có cái gì lướt qua đâu!" Đoạn, hắn còn dùng ánh mắt cổ quái nhìn lính Giáp.

Lính Giáp nghe đồng bạn mình châm biếm vậy, bụng giận lắm. Sau đó hắn tự hỏi bản thân, hình như dạo này uống rượu hơi nhiều khiến hắn sinh ra ảo giác chăng?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »