Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3827 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 103
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (37).

❊ ❊ ❊

"Em phải đi cùng anh sao?" Tịnh Hề ngước mắt lên nhìn, đặt thìa cháo xuống. Liếm liếm khoé môi.

Lạc Cẩm Tu cầm khăn ăn chùi hộ cô, rũ rũ mi mắt nhìn tiểu thiên sứ: "Em không muốn đi cùng anh?"

Tịnh Hề trầm ngâm suy nghĩ, đi với anh ta à...

Nói thật chứ, đôi khi cô cảm thấy hơi sờ sợ Lạc Cẩm Tu ấy. Dường như có cái gì đó...

Đang dần thay đổi.

Càng ở bên anh ta lâu, bản chất của anh càng lộ rõ.

Dính người, điên điên và đặc biệt cực kì biến thái.

Cô còn nhỏ tuổi như vậy, thế mà có mấy lần anh ta định lau súng cướp cò rồi đấy.

Nếu không phải bảo bảo thông minh thì sớm đã bị hấp diêm.

Sang chấn tâm lý!

Chỉ sợ hai ba năm nữa, anh ta không nhịn được mà ấy ấy thì chớt.

Da đầu không khỏi tê dại hết cả lên bởi cái nhìn dịu dịu dàng dàng của Lac Cẩm Tu. Tịnh Hề không biết phải nói thế nào để biểu đạt lời từ chối của mình. Cô cầu cứu sự trợ giúp từ cậu chuột...

Bếu ơi, cứu bảo bảo với!

\[...\] Cô vừa gọi ta là gì?

Bếu???

Gì thế?

Tên ta là Chuột mà. \(Tên của nó đấy. Đặc biệt chưa????\)

"..." Ngươi vốn là một con chuột, đặt tên là Chuột???

Lag à?

Ngươi béo phì phì nộn nộn, ta sẽ gọi ngươi là Bếu.

Bếu bếu bếu.

\[ Không, phải gọi Chuột, Chuột, Chuột!\] Nó béo khi nào chứ!

Phi phi, tuy nó ăn rất nhiều đồ ăn, nhưng chưa có tăng cân lần nào hết.

Kí chủ, cô không để ý, từ lúc gặp mặt tới giờ, nó vẫn duy trì vóc dáng tròn tròn này à?

Chuột bếu cùng Tịnh Hề cãi nhau loạn cả lên, hoàn toàn bỏ quên ai kia đang ngồi cạnh. Lạc Cẩm Tu chờ cả nửa ngày cũng không thấy câu trả lời, nhìn vào đỉnh đầu đáng yêu của cô nhóc, ánh mắt u ám hẳn đi.

Không, bằng mọi giá phải đưa em ấy đi cùng.

Anh ghét ở một mình.

"Ớ..." Tịnh Hề chưa nghĩ ra câu nào thật hay để diss lại chuột nhỏ, thân thể chợt bị ôm lấy. Hương thơm bạc hà nam tính vẩn vờn quanh sống mũi.

Chuột béo định nói thêm vài câu gì đó. Ai ngờ nó đảo mắt, vô tình thấy được gương mặt tà ác của nam phụ đại nhân...

Nuốt nuốt lấy nước bọt...

Ừng ực...

Ôm lấy cặp mông to...

Chạy thôi! Kí chủ, ngài tự cầu phúc đi.

Bái bai.

"Anh Cẩm Tu, anh định làm gì?" Tịnh Hề hoảng cả người. Anh ta...anh ta thế mà...

Dám ôm ngang cô.

Đã bảo là ta "nhớn" rồi mà!

Buông tay!!!

"Hôn em." Lạc Cẩm Tu lời ít ý nhiều, rất soái khí, rất ngầu lòi mà đè đầu Tịnh Hề ra, cúi người chụt chụt.

"Em mà không đồng ý, anh sẽ hôn em tới khi nào em gật đầu thì thôi." Tịnh Hề nghe lời Lạc Cẩm Tu nói mà trợn ngược cả hai mắt lên.

Hả hả hả, cái gì cơ?

Thế quỷ nào là hôn cho tới khi ta đồng ý chứ?

Phương thức ép buộc kiểu mới à?

Cô cố lui lại cũng không thể, bắp đùi rắn chắc của thiếu niên chặn lại hai chân thon dài đang giãy nảy của thiếu nữ. Lạc Cẩm Tu năm nay vừa đủ mười tám, huyết khí phương cương. Trước giờ, chỉ khi bé con ngủ, anh mới dám làm mấy cái trò đồi bại này. Nay được hôn trực tiếp như vậy, máu nóng trong người không khỏi gào thét, sôi sục.

Ôi mẹ nó, bé con đừng phản kháng mà, anh sẽ càng có thêm tình thú đấy.

Tịnh Hề nếu biết được trong não anh ta chứa gì, đảm bảo cô ấy sẽ đòi đi chết ngay cho xem.

A a a! Nam nhân điên!

Tịnh Hề khép hờ mắt lại, đôi môi đỏ xinh, lấp lánh ánh bọt. Mái tóc hoàng kim lất phất trên trán, hơi thở có chút khó khăn. Ngạc nhiên nhất là sau lưng cô, đôi cánh trắng thánh khiết, mềm mại xoè mở rộng ra. Hai má ửng hồng, thật mê tình. Tràng cảnh này, có khác gì với hình ảnh thiên thần sa ngã đâu...

Bị ác quỷ kéo sâu vào cánh cửa địa ngục, vẫy tay vĩnh biệt nơi thiên đàng.

Lạc Cẩm Tu hít một hơi sâu, gương mặt tuấn tú chôn ở hõm cổ cô nhóc. Cả cơ thể anh run rẩy mãnh liệt. Thiếu niên ác độc nhìn chòng chọc hai chiếc cánh trắng hào quang vạn trượng, tròng mắt ngâm máu híp lại...

Chỉ cần bẻ gãy...

Chỉ cần bẻ gãy nó thôi...

Là bé con sẽ không dời đi được nữa...

Em ấy không muốn cùng anh rơi xuống vực tối địa ngục, anh tình nguyện vì em sinh sống ở trần gian.

Nhưng nếu em ấy đòi về thiên đường, anh biết làm sao giờ?

Ác quỷ vốn không thuộc về thiên đàng.

Mà thiên sứ, lại rất dễ dàng...

Móng vuốt sắc lạnh lướt qua từng sợi lông vũ tinh xảo, sờ tới phần lưng của Tịnh Hề, động tác của Lạc Cẩm Tu bèn bất động...

"Anh Cẩm Tu..." Tịnh Hề giật bắn người, co rụt hai chân lại, đẩy mạnh cục thịt to đùng đang đè trên người cô ra, ánh mắt phủ lên một tầng hơi nước...

Nhưng vô dụng...

Lạc Cẩm Tu ghìm chặt cô nhóc lại, trông biểu cảm bé con đau đớn đến thế. Tim anh bất giác ngừng đập, bàn tay to che lại vết xước nhỏ đang rỉ máu...

Vừa rồi lỡ tay...

Con mắt đỏ biến mất, trở về tròng đen nguyên dạng. Tịnh Hề đau tới mức cắn rách cả môi dưới, tay nhỏ cố rờ rờ tới phần lưng cánh, song không hề dễ dàng gì...

Sao đau thế trời???

Như kiểu có ai đó xiên nhát dao vào lưng ấy.

Đau, đau, đau, đau, đau.

Cánh của ta!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »