Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3533 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 182
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (12)

❊ ❊ ❊

Hi Hoa đã đuổi theo, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được tiểu ma nữ...

...

Vào một ngày đẹp trời nọ, trên ngọn đồi Y Tiên Sơn. Tịnh Hề đang vắt chéo chân ngả người trên cành cây yên giấc. Làn gió thổi khiến tà áo trắng bay phất phơ. Tóc đen dài loã xoã mọi khi nay đã được nàng dùng dây vải mỏng thắt lên. Mỉm cười nhắm mắt hưởng thụ cảm giác bình yên hiếm hoi này. Thì dưới gốc cây bỗng vang lên tiếng nói già nua đầy đáng ghét: "Tịnh Hề cô nương! Chúng ta lại gặp mặt rồi. Đây cũng có thể coi là duyên phận, phải không?"

Là lão đạo sĩ áo nâu bữa trước.

Tịnh Hề tức khắc bật người bay ra xa. Lơ lửng giữa không trung, nàng hằm hằm liếc lão già xấu xa mưu mô gian trá này: "Lại là ngươi à?"

Hừ, nếu có Xích Hồng ở đây bổn bảo bảo đã sớm đè chết nhà ngươi!

"Cô nương đừng sợ hãi." Ôn hoà cười, lão đạo sĩ chậm rãi bước đến gần gốc cây đó. Kéo vạt áo ngồi trên nền cỏ, lão ta tươi cười: "Bần đạo không có ý xấu."

"Có quỷ mới tin ngươi." Nhanh mồm phản bác, Tịnh Hề còn tỏ ra là mình đúng bồi thêm một câu: "Ta là ma, không phải quỷ."

"Cô nương à!" Lão già khoanh hai chân lại ngồi thật nghiêm chỉnh, đặt cây gậy gỗ cạnh mình. Ngẩng đầu lên, lão ta nhìn chằm chằm Tịnh Hề với ánh mắt đầy kì dị, mở miệng không rõ ý tứ: "Cô đã chết đâu, sao cứ kêu mình là ma hoài thế?"

Ban đầu Tịnh Hề còn chưa nghe rõ câu mà lão già vừa nói. Còn đang mải mê thao thao bất tuyệt rằng mình đã chết, mình là ma là điều đương nhiên. Cơ mà sau khi nhíu mày load lại, nàng bèn khó hiểu cùng kinh hãi nhìn lão ta, mở miệng lắp bắp: "Ngươi...ngươi...mới bảo gì cơ?"

Ngoài dự đoán của Tịnh Hề, lão đạo sĩ không có lúng túng tí nào mà thản nhiên nhắc lại từng câu từng chữ: "Bần đạo vừa nói cô nương đã chết đâu nha. Nên sao cô cứ kêu mình là ma hoài?"

"Không thể nào. Ta..."

Nàng chỉ là một cô hồn dã quỷ mà thôi...

Này là do lỗi hệ thống hết!

Chứ lấy đâu ra thân xác chứ?

...

Sắp sang mùa hạ rồi...

Nắng vàng trên đỉnh Y Tiên Sơn hiện nay chói hơn so với mọi ngày. Hàng hàng chiếc cây cao lớn mọc đầy lá tạo thành mái che bóng mát. Trong căn nhà tranh nhỏ, Hi Hoa ngồi tĩnh tâm luyện thư pháp trên mặt bàn. Sống lưng thẳng tắp cực kì quy củ. Tay áo dài đã được chàng ta vén lên, ngón tay thon hạ xuống chiếc bút lông. Khắc hoạ tỉ mỉ đường nét chân dung xinh đẹp đầy ngọt ngào đáng yêu của thiếu nữ. Bức hoạ chỉ tồn tại duy nhất hai màu trắng và đen, nhưng tâm huyết của vị nghệ sĩ này thật không thể khinh thường được.

Có nói đây là một kiệt tác cũng không quá mồm.

Chấm nốt nét mực cuối cùng. Hi Hoa hài lòng mỉm cười thực ôn nhu. Tia sáng sâu hiện hữu trong đáy mắt đào hoa kia quả là mê người. Si ngốc ngắm đi ngắm lại kiệt tác thứ n mà mình vừa vẽ lên, chàng mới gật gù đem ra một tấm vải khác. Vẩy mực tiếp tục vẽ ra tác phẩm thứ n\+1.

Bốn bề mặt tường gỗ của nhà tranh treo rất rất nhiều bức hoạ. Song người mẫu trong đó được tô vẽ lên chỉ có mỗi một người mà thôi...

Đang chăm chú vẽ đôi mắt hạnh tròn xoe đen láy của người đó. Chợt, động tác của Hi Hoa khẽ khựng lại. Nghiêng đầu ngó quanh khắp căn phòng. Vẻ dịu dàng trên gương mặt chàng ta lúc này đủ để đốn ngã bất cứ trái tim cô gái nào...

"Tiểu ma nữ, nàng... đến đây phải không?" Dè dặt mở giọng, đảo mắt nhìn mọi ngóc ngách nơi đây. Hi Hoa có lẽ cảm nhận được hơi thở quen thuộc nọ...

Không phụ sự kì vọng của chàng ta, bóng hình áo trắng đấy lại xuất hiện lần nữa. Quần áo đơn giản, vải trơn vô hoạ tiết càng làm nổi bật rõ ràng vẻ đẹp thanh thuần dễ thương của nàng ấy. Vẫn như năm đó bọn họ lần đầu gặp mặt, bạch y trắng như tuyết. Tóc đen dài tựa thác nước mượt mà. Chỉ là hình như tâm trạng của tiểu ma nữ có chút... không ổn.

Tịnh Hề rầu rĩ bực bội bay vô nhà tranh. Nếu theo lẽ thường, thì đáng ra nàng đã sớm bị đống bức tranh này hù cho hoảng hồn rồi. Cơ mà...

Lơ lửng trên đỉnh đầu Hi Hoa, nhìn xuống cái vẻ mặt tươi cười như thể gió xuân tràn về của chàng ta. Tịnh Hề càng cảm thấy cáu kỉnh hơn. Nhưng nàng cũng hết cách rồi...

Cả cái thiên hạ này, ngoại trừ Hi Hoa và lão đạo sĩ già kia ra thì chẳng ai có thể nhìn thấy nàng nữa...

Kệ đi.

"Hi Hoa à, ta có việc muốn nhờ ngươi." Bay trên đầu người ta mà nói chuyện thật sự khá là vô lễ, nên nàng chỉ đành hạ mình ngồi đối diện với chàng ta. Tịnh Hề mới chỉ dứt câu, Hi Hoa đã cực kì thâm tình đáp: "Chỉ cần là việc nàng nhờ. Dù cho núi đao biển lửa ta cũng tình nguyện xông vào."

Tịnh Hề:"..." Mẹ nó! Bảo bảo mới nói một câu mà sao đã bị nhét cả rổ thính thế này?

Không thích ứng tí nào cả...

Ai đó trả cho ta chàng ta của ngày xưa đi!!!

Dùng nắm đấm tay đưa lên miệng tằng hắng ho tiếng. Mất tự nhiên tránh né ánh mắt nóng rực của người đàn ông, Tịnh Hề cúi đầu hỏi chàng: "Ngươi có nhớ lão đạo sĩ mà bữa trước chúng ta gặp không?"

"Có." Hi Hoa tức khắc trả lời. Chàng chỉ thấy hai chữ "chúng ta" nghe thật êm tai làm sao!

Nếu Tịnh Hề biết trọng tâm của tên này không phải điều nàng muốn nói đến. Chắc nàng sẽ giận dỗi bỏ đi quá.

"Ta vừa gặp lại lão ta tuần trước. Lão bảo ta chưa chết, ta vẫn là con người."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »