Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3515 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 157
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (42).

❊ ❊ ❊

Tịnh Hề quẳng hết tất cả việc khác ra sau đầu, mỗi ngày đều chăm chỉ, cố gắng làm việc. Thu thập hảo cảm của nam phụ đại nhân. Đảo mắt vèo vèo, mùa này qua mùa khác tới. Nàng thế mà đã ở bên Feyrld năm tháng rồi...

Độ hảo cảm y như rằng chỉ 95%. Không hơn cũng không kém...

Dù cho Tịnh Hề sài bao kế sách dụ dỗ chàng ta, Feyrld sẽ hệt con hổ đói khát xông ra đè nàng bạch, bạch, bạch. Mấy hôm sau, Tịnh Hề mong chờ tỉnh dậy xem tiến độ hảo cảm...

Lật bàn!

Đến cả 0,01% cũng không thèm tăng.

Bảo bảo cáu rồi nha!!!

Feyrld nuôi nhốt Tịnh Hề trong một dinh thự nhỏ ở Arasyland đế quốc. Đúng vậy, nàng nói không sai đâu. Chính là nuôi nhốt theo nghĩa đen luôn ấy.

Kim ốc tàng kiều à...

Nếu không phải có nhiệm vụ thúc ép, đánh rắm Tịnh Hề mới chịu ở đây. Nhưng, dù nàng có muốn trốn cũng không thể trốn được. Mỗi bữa ăn mà Feyrld đút cho nàng, đều được tẩm thuốc mê vào đó. Chàng ta bám dính nàng như cái keo da chó vậy, một khắc cũng không muốn xa. Chỉ cần Tịnh Hề dời khỏi ánh mắt chàng ba giây thôi, là Feyrld sẽ nổi khùng viện cớ nàng trốn này trốn nọ. Rồi đến tối hôm đó, Tịnh Hề sẽ bị nghiền ép như miếng thịt nát kèm dăm ba lời cảnh cáo đe doạ từ chàng ta...

Bị cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài, hàng ngày chịu đựng cảnh quản chế, trói buộc. Tịnh Hề cảm thấy...

Muốn đánh người.

\[ Kí chủ, ngài không thể đánh.\]

"..." Ta biết.

Mệt mỏi thẫn thờ ngồi trên giường. Tịnh Hề bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Ánh nắng ngoài cửa rọi thẳng vào mắt, khiến trong lòng nàng dấy lên một nỗi khát khao được bước ra khỏi đây...

Được ngửi mùi hương tươi mát của bông sen nơi sông Nile...

Feyrld quả thực quá đáng sợ. Cứ ngỡ khi Tịnh Hề ở bên chàng ta, thì bệnh điên sẽ giảm bớt...Nhưng không...

Phải chăng chàng sợ hãi, có được rồi thì mất đi sao?

Mẹ thằng điên!

"Ta nhịn đủ rồi!" Cáu kỉnh giơ tay vỗ mạnh cái bàn, khiến cho đĩa hoa quả có khả năng rớt xuống. Tịnh Hề thấy vậy, không nói thêm câu gì mà hất tay đánh bay chiếc đĩa. Đĩa thủy tinh bị ném văng vào góc phòng. Âm thanh thanh thúy loảng xoảng kêu vang, hoa quả lăn lăn giữa mọi mảnh thủy tinh trên nền đất...

Tác dụng của thuốc bỗng phát tác, Tịnh Hề ban nãy còn lửa giận hừng hực bỗng trở nên ỉu xìu y quả bóng xì hơi. Nàng khụy cả người trên nệm bông lông ngỗng. Hai tay ôm mặt, chỉ bất lực mà thở dài một mình. Cho đến giờ, Tịnh Hề vẫn không hiểu lắm...

Feyrld rốt cuộc có cố chấp điên cuồng gì với vấn đề nhốt nàng thế?

" Bé con, nàng lại giận hờn với ta à?" Như thường lệ, Feyrld vào thời gian này sẽ ra ngoài lấy cơm về cho con chim hoàng yến trong lồng chàng nuôi ăn. Người đàn ông mặc một thân áo trắng dịu dàng, mái tóc dài sau lưng được chàng ta buộc sau gáy, vắt bên vai. Vài sợi tóc mái thả lớt phớt cạnh gò má nam tính mê người. Mắt hoa đào diễm liễm đảo từ đĩa hoa quả vỡ tan tành cùng người yêu đang giận dỗi trên giường kia. Lắc lắc đầu cười thương tiếc, Feyrld để mâm cơm xuống mặt bàn. Đặt mông ngồi bên cạnh giường, chàng ta gỡ hai bàn tay trắng nõn đang che mặt của thiếu nữ. Phủ bàn tay to lớn của mình lên đó, vuốt ve đầy đau lòng: "Từ lần sau, đừng có phát tiết bằng cách này. Tay nàng đau, nhưng tim ta càng đau hơn."

"Chàng ngậm cái mỏ lại đi." Giựt phăng bàn tay ấm nóng đang bao trùm lấy tay mình, Tịnh Hề mặc xác cái thái độ đầy gian dối của Feyrld: "Feyrld, ta muốn ra ngoài."

"Ở trong này không tốt sao?"

"Không tốt." Tịnh Hề thản nhiên gật đầu, hiển nhiên nói lý: "Một chút cũng không tốt."

"Sao lại không tốt?" Feyrld biết, chàng biết rõ bé con của mình không thích cái gì. Đây cũng không phải lần đầu mà bọn họ cãi nhau về vấn đề này. Nhưng chàng không muốn...

Một chút cũng không muốn...

Cái cảm giác khi Feyrld đang ôm cục cưng vào lòng, sung sướng hưởng thụ bảo vật hiếm có nhất trên thế gian mà thuộc về duy nhất chàng thôi...Chỉ trong nháy mắt, mọi thứ đều tan vào hư vô, tựa bong bóng ảo ảnh vỡ tan... Chàng không muốn phải trải nghiệm điều đó bất kì lần nào nữa...

"Ngày nào ta cũng phải ở trong căn phòng này. Không được đi chơi, không được ra ngoài. Không thể làm điều mình muốn. Feyrld, chàng đừng tưởng ta không biết. Thân thể của ta thế này, không phải do một tay chàng tạo nên sao?"

"Thuốc này không có hại cho nàng. Nó chỉ khiến nàng yếu nhược đi thôi." Chàng ta rũ rũ mi mắt, nhấp môi cười ôn nhu. Giọng điệu đầy nhượng bộ, dỗ dành: "Nếu nàng thích gì, cứ việc nói ta. Ta sẽ tận lực dâng hiến bằng hai tay trước mặt nàng."

Tịnh Hề tức ê ẩm cả đầu, tên Feyrld này có phải đang giả ngu không thế? Nàng nói như thế rồi mà chàng ta còn cười à?

Cười mụ nội ngươi!

Hít sâu một hơi, hai tay nắm chặt lại. Nàng ngẩng đầu lên, mắt đối mắt với chàng, nghiêm túc nói: "Ta cần có quyền dân chủ."

Rubik: \[...\] Hề Hề ơi! Ngài có bảo vậy người ta cũng có hiểu đâu.

Đây là năm bao nhiêu cơ chứ?

Đòi nói quyền dân chủ là sao???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »