Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3516 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 185
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (15)

❊ ❊ ❊

Rầm!

Ánh nắng ban mai nhạt nhoà chiếu rọi vô ngọn đồi nhỏ. Nắp quan tài bị Hi Hoa dùng nội công trâu bò lâu năm của mình đánh bay, chia năm xẻ bảy thành đống mảnh vụn tơi bời lơ lửng rơi rớt trên không trung. Nội lực mãnh mẹ đến nỗi tạo thành cả một cơn gió nhỏ, cuốn bay đống vụn ra xa. Khi mọi thứ trở nên ổn định hơn, Hi Hoa bèn ngó đầu xuống nhìn vào bên trong quan tài...

Trống rỗng...

Quan tài trống rỗng...

Trong đó...không có một ai cả.

Hi Hoa...đã lường trước kết quả như vậy, song nội tâm vẫn không kìm nén được sự kinh ngạc. Nắm tay run rẩy đưa lên vạt áo vuốt vuốt vài cái...Chàng cố trấn áp cảm xúc bản thân. Sau rồi tự hỏi...

Nếu trong quan tài không thấy xác...

Thì xác người hiện giờ đang ở đâu chứ?

...

"Thiệt tình, tiểu tử này...tốc độ làm việc nhanh hơn ta tưởng." Lão già đạo sĩ áo nâu lầm bà lầm bầm, tự độc thoại trên con đường mòn nãy giờ. Cuối cùng, lão ta cũng trở về hang ổ của mình...

Nơi hoang sơn cùng cốc không một bóng người. Cây hoè to lớn sừng sững mọc lá sum xuê, cùng từng khóm nhành mây đan bện thành một chiếc dù khổng lồ chắn nắng. Tuy bấy giờ đang là ban ngày, song nơi đây không khí lại âm trầm, quạnh quẽ tới dị thường. Thi thoảng đằng xa có vài ba tiếng côn trùng kêu lác đác, càng khiến cho mọi vật trở nên buồn thiu đầy rợn người. Tên nào mà yếu bóng vía không may chạy lạc vô nơi này, chỉ sợ không kìm được mà vắt chân lên cổ chạy luôn mất.

Nói đây là hang ổ...đúng theo nghĩa đen. Lão đạo sĩ chậm rãi lê cái thân già nua bước vào hang đá. Sâu bên trong do không có đốm lửa thắp sáng nên chỉ toàn một màu tối đen như mực. Vách đá bên ngoài được chút ánh sáng hắt vào, lộ rõ một đống rêu lá mọc lởm chởm xanh ngắt. Thậm chí còn có vài cây nấm nhỏ nhắn đáng yêu đòi lòi ra bầu bạn chung với đám rêu. Phất nhẹ tay áo, lão ta đã khiến cả cái hang động vốn đang tối om bỗng chốc trở nên sáng bừng.

Cái hang đá này...rất thích hợp cho mấy con vượn thời nguyên thủy ở.

Ngoại trừ đá, rêu xanh, nấm và bụi bặm ra thì không gian cái hang này chẳng có thứ quái gì là minh chứng cho rằng đã từng có một con người ở đây...

Chỉ khi đốm lửa thắp sáng đến góc cuối hang, có lẽ chúng ta mới phát hiện ra còn thứ khác ở nơi đây nữa...

Trong hang còn có một chiếc giường...làm bằng đá.

Đây chỉ là một điều bình thường thôi nhỉ?

Nếu không tính đến có một người khác đang ngủ trên đó.

Thiếu nữ xinh đẹp chắp tay trước ngực, nằm ngủ ngon giữa giường đá. Mái tóc mượt mà theo năm tháng đã dài vô cùng, được hứng bởi chiếc rổ mây nhỏ bên chân giường. Bộ bạch y mỏng manh mà nàng đang khoác, càng tô vẽ thêm vẻ yếu đuối dễ vỡ của nàng. Gương mặt hồng nhuận mềm mềm. Đôi môi béo mập tràn ngập huyết sắc mê người, tựa quả đào tiên chín mọng nước dụ người tới cắn một ngụm...

Chỉ là...nhịp thở của thiếu nữ yếu đến doạ người...

Thoi thóp từng hơi...từng hơi một...Có cảm tưởng chỉ cần lơ là phút chốc thôi, thì nàng ấy sẽ mãi mãi ngưng thở vậy...

Không biết kéo đâu ra cái ghế đá,lão đạo sĩ đặt gậy gỗ dựa bên vách đá, ngồi vào ghế đá. Lão ta khẽ nhăn mày lại. Mặt mũi thập phần cáu kỉnh. Lật vạt áo móc đâu ra tấm phù vàng, lão đạo sĩ cắn mạnh ngón tay mình. Khi thấy máu chảy ra rồi thì lão ta khẽ nhỏ một giọt lên tấm phù đó. Ấn thuật cắn nuốt giọt máu tươi, lập loè ánh huyết quang quỷ mị. Ngay khi huyết quang tàn dần, thì hơi thở của nữ nhân cũng trở nên đều đặn, rõ nhịp hơn...

Cầm máu cho ngón tay, lão đạo sĩ giựt phăng tấm phù vàng ra, bóp nát nó. Không có cơ hội để nán lại lâu, lão ta cần phải dời đi ngay lập tức...

Ánh đuốc tắt phụt...

Mọi thứ lại trả về với bóng tối...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Tịnh Hề đang gác chân ngả người ngủ trên cành cây tắm nắng. Ai dè lúc hé mắt ra một tí xíu thì vô tình trông thấy bóng hình nam nhân bạch y đang đứng dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn mình chằm chặp. Ánh mắt đen đặc, tựa giếng cổ u sầu không gợn sóng của chàng ta hù con tim bé nhỏ của nàng một phát. Xém tí khiến Hề Hề đáng thương lộn cổ khỏi cành cây.

Chỉnh sửa lại sắc mặt, Tịnh Hề mới bay xuống mặt đất, mỉm cười nhìn chàng ta với giọng điệu đầy thân thiện: "Hi Hoa, ngươi về rồi. Mấy bữa nay ngươi đi đâu vậy? Sao ta chẳng thấy đâu?"

"Ta đi tìm nàng." Hi Hoa không hề giấu giếm, trực tiếp nói ra lí do mấy ngày liền. Cảm nhận được ánh mắt cổ quái mà tiểu ma nữ hướng về phía mình, chàng bồi thêm một câu: "Tìm thể xác nàng. Nhưng không thành."

Đây quả là một câu hỏi khó giải thích...

Nhắc đến chuyện này, Tịnh Hề mới nhớ ra là trước đây mình có nhờ Hi Hoa một việc...Đó là giúp nàng tìm xác. Nhưng cô nàng không có đặt quá nhiều hy vọng về anh chàng này, cộng với cuộc sống an nhàn dạo chơi trên Y Tiên Sơn như mọi năm...

Nên tiểu ma nữ đã sớm quăng việc này ra sau đầu...

Nhưng nàng hơi khó tin đó, Hi Hoa thế mà lại nghiêm túc đi giúp đỡ nàng ư?

Nếu chàng ta đã có lòng, đứa ngu mới từ chối.

"Thế sao ngươi tìm được ta." Kéo Hi Hoa đến bên gốc cây, ép chàng ngồi xuống. Tịnh Hề cũng nhanh chóng đặt mông ngồi cạnh và tò mò hỏi. Nắng chiều điểm xuyết qua tầng tầng lá mỏng, rơi trên mặt cỏ. Gió thổi tóc nàng bay nhẹ, có chút vài sợi vướng bên gò má bánh bao. Hi Hoa chìm đắm vào trong nhan sắc câu hồn của người trước mặt. Bàn tay vô thức đưa ra, nắm lấy mấy sợi tóc đó vuốt ve...

Tịnh Hề:"..."

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

**Thực sự xin lỗi các bạn vì dạo này mình ra chương muộn và ít hơn trước. Mình cũng cố gắng lắm rồi nhưng hàng đống đề cương cùng bài ktra cứ hùa nhau chạy tới đập vô mặt mình :))))). Với cả tháng này thi ròi**, **học thêm \+ xyoz....các thứ nữa**...

**Nhưng mình vẫn cố gắng mà. Mỗi ngày vẫn cố cập nhật một chương cho các bạn mừ ???**.

**Tối ròi, chúc m.n mơ đẹp ????**.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »