Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3508 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 191
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (21)

❊ ❊ ❊

Sâu trong sơn cốc đầy âm u, xuất hiện vài bóng dáng lặng lẽ đạp bước khinh công, tựa những kẻ đi săn. Dẫm qua từng ngọn cỏ, thanh âm lạo xạo vang lên giữa màn đêm. Bóng tối bao trùm vạn vật, tiếng cú đêm kiếm ăn lác đác đập vào tai. Không khí phủ sương thật lạnh lẽo, thật ẩm ướt...

Người đi trước bước đi như thể gió lướt, nhanh vô cùng. Thoắt ẩn thoắt hiện giữa hàng cây xanh u uất, rậm rạp. Một số kẻ đi sau gắng gượng đạp theo, áo choàng đen tung theo gió, song lại không hề gây cản trở bước chân. Bọn họ đi tới đâu, cơn gió thoảng lướt qua tới đó. Khinh công cao cường đến vậy, chỉ sợ năng lực, xuất thân của những người này không tầm thường...

Tầm nửa nén nhang sau đó...

Ánh lửa chợt bập bùng giữa đêm...

"Đến nơi rồi đó. Các người cùng vào với ta." Người cầm đầu khẽ giơ cao ngọn đuốc, nhẹ giọng nói với đám người sau lưng mình. Lửa sáng chiếu rọi vào gương mặt ẩn dưới lớp mũ trùm, hiển hiện rõ đôi mắt đen đục già nua đầy mưu mô. Đuôi mắt, khoé miệng lộ rõ nếp nhăn xấu xí. Lão ta khẽ nghiêng người, ngọn đuốc trên tay tắt phụt. Chợt năm sáu ngọn đuốc khác đồng thời bùng lửa, cả hốc hang động sáng như ban ngày...

Đạo sĩ dẫn đám hắc y nhân đi sâu vô hang đá, nấm rêu xanh mọc lởm chởm toả ra hương vị kì dị. Không ai nói một lời nào cả, cho đến khi bọn họ đồng thời thấy được người thiếu nữ đang nằm yên giấc trên giường đá. Một kẻ trong số đó khựng thân mình lại, quỳ mạnh xuống nền đất. Thân mình gầy gò run rẩy: "Công chúa, công chúa điện hạ..."

Số tên còn lại chỉ cúi gằm mặt, không nói gì. Không khí áp bức đè nén chợt len lỏi giữa họ. Cuối cùng, vẫn là lão đạo sĩ thờ ơ mở miệng trước: "Được rồi, được rồi. Việc khóc này để sau đi. Mộc Trản cô nương, khó khăn lắm ta mới khiến cho Thái hậu đồng ý tin tưởng ta. Giờ các ngươi hãy nhanh chóng mang công chúa điện hạ của nhà ngươi về đi."

Cô nàng được gọi là Mộc Trản cô nương đưa tay ra vỗ vai an ủi người gầy gò đang phủ gục dưới đất khóc lóc đầy kìm nén. Thu hồi tay về, nàng ta thở dài thườn thượt một hơi. Chủ động bước đến gần thân xác thiếu nữ xinh đẹp đang ngủ kia. Khi nhìn thấy một nửa bên mặt còn lại của người đó, mặt nạ cao lãnh của Mộc Trản có chút dấu vết rạn nứt. Mở to mắt nhìn lại, hoang mang hỏi: "Gì thế này? Sao bên má phải công chúa lại có...sẹo?"

Lão đạo sĩ chưa kịp há mồm đáp, thì tên hắc y nãy giờ còn khóc kia bỗng bật dậy, lao đến bên giường. Giọng rít đau đớn của hắn khiến người nghe cảm thấy nhức cả hai tai: "Ngươi bảo cái quái gì cơ? Công chúa...mặt công chúa bị sẹo?"

Không thể thế này được!

Điện hạ vốn yêu gương mặt của người như mạng sống. Nếu khi tỉnh lại biết mặt mình có sẹo, nàng ấy sẽ đau lòng đến mức nào đây...

"Ta đã cố gắng hết sức, còn giữ được hơi thở coi như là may mắn lắm rồi. Vết sẹo này có lẽ là do độc dược phát tác mà thành." Bất dưng, âm điệu lão ta trở nên cổ quái: "Ta không chắc có chữa lành được không? Ngươi có thể mời người về chữa. Ví dụ như..."

"Ví dụ như?"

"Y Quân đại nhân - thiên hạ đệ nhất thần y trong giang hồ."

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Hi Hoa đi rồi. Chàng ta xuống núi một mình...

À quên, còn đi cùng với cựu hồng nhan tri kỷ năm xưa nữa.

Không có gã đàn ông này trong cuộc sống, Tịnh Hề bày tỏ hơi hơi nhàm chán. Tại vì chàng ta là người duy nhất có thể nhìn thấy nàng, nói chuyện cùng nàng...

Ngồi mái nhà tranh gặm quả táo, nhớ lại tất cả sự việc diễn ra hôm qua. Quả thật...khi đấy trong lòng Tịnh Hề có chút sờ sợ với dáng vẻ điên cuồng đó của Hi Hoa. Vẻ mặt đấy, như thể hận không đem nàng nuốt vào bụng vậy...

Không được đi sao?

Ta đi đâu thì mắc mớ gì với chàng ta chứ?

Ném phăng chiếc lõi táo còn ăn thừa ra xa, Tịnh Hề mỉm cười ngọt ngào đứng lên. Phủi phủi vạt áo, sâu trong cặp mắt hạnh kia là tia cười đầy ranh mãnh...

Đã lâu lắm rồi nàng dời khỏi Y Tiên Sơn nhể? Ai bảo tên tên đàn ông thần kinh không bình thường kia đều bám sát Tịnh Hề, y như cái keo da chó. Hại nàng nhiều khi muốn chạy đi chơi mà không được...

Nào, nào...Hôm nay phải đi ăn chơi đú đởn một lần...

Pay nóc nhà luôn.

Hứng khởi chạy ra ngoài đi chơi, nghĩ đến cảnh phồn hoa lấp lánh ánh đèn của kinh đô về đêm, tiếng người náo nhiệt, các lễ hội cùng bài ca hí khúc đặc trưng, hay thanh âm cười duyên dáng của các mỹ nhân trong lầu xanh...

Ừm, ta tới đây!

Chỉ là khi Tịnh Hề sắp sửa dời khỏi địa phận của Y Tiên Sơn, sung sướng bay nhảy cho thế giới bên ngoài. Thì hai chân nàng bỗng tê dại đến kì lạ, cơn tê lan khắp thân thể. Một lực đạo cường đại đánh văng linh hồn nàng vào. Sau cơn mê man, Tịnh Hề gãi gãi đầu đứng dậy. Ánh mắt mờ mịt nhìn quanh...

Cái gì thế này?

Nàng vẫn chưa ra khỏi núi à?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »