Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3670 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 123
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (8).

❊ ❊ ❊

Xích Hồng chỉ có thể đập vào mấy chỗ vớ vẩn trên cơ thể chàng ta mà thôi...

Chưa kể, Feyrld lại là một tay kiếm tài giỏi, kĩ năng cộng với vòng hào quang của nam phụ đã giúp chàng thừa sức mà đánh lộn với Xích Hồng. Tuy không kiếm được miếng ngon nào từ thanh kiếm ma quỷ này, chàng cũng không để mình bị thương.

Xích Hồng:"..." Bảo bối tức rồi nha!

Không chơi nữa.

Giết không giết được, cứ ngồi đấu nhau hoài đến bao giờ...

Nghỉ đê, nghỉ đê!

Feyrld trầm mặc nhìn kiếm bạc bị sứt mẻ của mình, rồi lại nhìn sang thanh kiếm đen đang lắc lắc đi đến chỗ Tịnh Hề...

Cây kiếm đó...

Là đang khinh bỉ chàng à?

Thái độ chiến đấu kiểu gì kì vậy?

"Sao thế?" Cảm nhận được tâm tình cáu bẩn, bực dọc của Xích Hồng. Tịnh Hề bèn giơ tay đỡ lấy nó, "quan tâm" hỏi han: "Không phải ngươi thăng cấp rồi à?"

Sao trông có vẻ còn yếu hơn ngày trước vậy?

Không giết được người thì cũng phải lột da tên đó ra chứ?

Xích Hồng:"..." Ô ô ô! Đến cả chủ nhân cũng chê bổn kiếm...

Dỗi rồi.

Tại ta đâu chứ!

Tên đó chắc chắn đã bật hack.

Bảo sao ta đánh mãi cũng không xong.

Chủ nhân ra mà đánh đi.

Xích Hồng bay đến, tự đặt chuôi kiếm vào lòng bàn tay Tịnh Hề, bất động tại chỗ. Nghe được tiếng lòng chửi rủa của kiếm đen, nàng đã hiểu hết mọi chuyện...

Nguyên lai là tại vòng hào quang của nam phụ...

Hào quang nam phụ...

Hào quang...

Lật bàn!

Thế là hôm nay ta phải ngoan ngoãn chịu trói ở đây à?

Không chịu đâu.

Lão thị vệ trưởng từ trong cơn chấn kinh nhổm dậy, tay vuốt vuốt ngực. Nhìn sang thanh kiếm sắc bén mà nữ hoàng đang nắm trong tay...

Thật kì quái...

Quả không hổ danh là thanh kiếm của lệnh bà mà...

Chất liệu làm nên cây kiếm này...

"Thứ lỗi cho. Không biết đám tặc nhân các người có ý đồ gì mà lại chặn lối đi của chúng ta?" Việc chính vẫn quan trọng hơn. Lão thị vệ già cảnh giác nhìn Feyrld: "Các ngươi không biết rằng bản thân mình đang đắc tội với ai sao?"

Người đàn ông dời tầm mắt từ người Tịnh Hề, liếc sang lão thị vệ cả quần áo dính đầy cát. Mở miệng nói, giọng điệu trầm khàn, gợi cảm vô cùng: "Ta biết các người là ai chứ..."

"Ý ngươi là sao? Ngươi cố tình chạy ra đây..." Thị vệ trưởng tức đến đỏ cả cái mặt già. Lão kích động cãi lại, song chưa kịp dứt câu, Feyrld đã vung kiếm bạc phi đến mặt lão ta. Giọng điệu chàng tràn đầy ý cười khiêu khích: "Ta chính là cố tình."

Đến đây để bắt cóc nữ hoàng Cleopatra chứ sao.

Tuy không có nói hết câu, nhưng tất cả những người có mặt ở đây đều biết ý đồ của tên tặc nhân này.

Thế là hai phe lại lao vào uýnh lộn tiếp. Cát văng mịt mù, tiếng ngựa hí hí cao vút. Âm thanh va chạm chói tai của đao kiếm vang lên. Các binh sĩ tận lực chiến đấu đến cùng. Có nữ hoàng đồng hành cùng bọn họ, tên nào tên nấy cứ như tiêm thêm một liều máu gà vậy, hăng hái hẳn.

Nhưng vẫn thua.

Đây là một câu chuyện buồn.

Tịnh Hề thề, nếu hôm nay nàng mà đi một mình. Cho dù có hàng trăm tên tặc nàng vẫn dư sức chạy thoát...

Chứ không có bị vướng chân ở đây.

Xích Hồng có thể lấy mạng mấy tên tặc khác. Nhưng với nam phụ đại nhân thì rất khó khăn. Quýnh đi quýnh lại, cuối cùng người bị đè lại là Tịnh Hề.

Xích Hồng đã chạy đi đâu mất rồi...

Cây kiếm này! Cho ngươi đi chơi nhiều, ngươi liền vứt chủ nhân ở đây à.

Không như tưởng tượng của nàng, ngay khi đã khống chế được nữ hoàng rồi. Feyrld ngay lập tức bế nàng lên ngựa của chàng, hô một tiếng, quất roi chạy đi.

Để lại đám người đằng sau còn ngẩn tò te.

"Lệnh bà!" Varu hoảng hốt gào, hai chân chạy nhanh theo. Hòng chặn lại hướng đi của Feyrld, người đàn ông khẽ nhíu mày. Bàn tay siết chặt eo người trong ngực, tay còn lại vung mạnh roi, quất thẳng mặt nàng thị nữ đáng thương.

Sợ cho Varu vì nàng mà hủy dung thật sự. Hai tay Tịnh Hề giữ chặt bàn tay đang vung roi của Feyrld. Không biết có tác dụng gì hay không, cơ mà động tác của chàng ta có lẽ nhẹ đi nhiều...

May là chỉ quất vào bãi cát thôi.

Cát bị quật mạnh, hất thẳng vào mặt Varu. Ánh mắt Feyrld không vui nhìn xuống đỉnh đầu Tịnh Hề. Chàng thu hồi roi lại, dí đầu nàng vào lồng ngực mình. Đạp mạnh vào bụng ngựa cái, chú ngựa vươn đầu hí dài, phóng nhanh. Bị mất thăng bằng, sợ bị văng khỏi yên ngựa, Tịnh Hề túm thật chặt áo Feyrld. Cảm thụ được mùi hương thơm ngọt cùng với độ mềm mại nơi cơ thể nàng, thân mình người đàn ông không khỏi cứng đờ ra...

Thấy lão đại đã thành công bắt cóc nữ hoàng Ai Cập, đám tiểu đệ còn lại đành tốc chiến tốc thắng. Hạ gục đám vệ binh Ai Cập xong xuôi, bọn chúng cũng cắp đít chạy đi.

Chạy thôi, chạy thôi.

Việc đã thành rồi.

"Lệnh bà!"

"Nữ hoàng!"

Tiếng gọi hớt hải gấp gáp giữa nơi sa mạc đầy cát nóng. Song, bốn bề chỉ là một mảnh tĩnh lặng, đám vệ binh gục xuống nền cát, thở phì phò. Mặt ai cũng căng lên vì quá sợ hãi...

Trong sa mạc Ai Cập, từ khi nào xuất hiện đám người lợi hại vậy chứ?

"Chúng ta đưa tin báo tới hoàng thượng, người sẽ điều động nhân lực để tìm nữ hoàng." Thị vệ trưởng cực nhọc đứng thẳng, ánh mắt khổ sở nhìn mấy con ngựa của bọn họ bị kiếm xiên chết, nói với các anh em: "Chúng ta đành đi bộ đến trạm nghỉ thôi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »