Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3541 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 180
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (10)

❊ ❊ ❊

Thẳng thừng buông lời chối từ, Hi Hoa không có bận tâm đến vẻ mặt lúc bấy giờ của Giai Tuệ nữa, bèn đạp khinh công dời đi. Nam nhân bạch y mới đây còn đứng trước mặt nay chỉ còn cơn gió lạnh thoảng qua, Giai Tuệ không kìm được tức giận mà cắn môi. Nhớ đến ả nữ nhân Hoàng di nương kia, nàng ta liền quay đầu dời đi.

Nhẹ nhàng tiếp chân lên mái ngói, khi mà Hi Hoa chuẩn bị nhảy thêm bước nữa thì chàng đã vội vàng khựng lại. Khoảnh khắc mà trông thấy bóng hình quen thuộc kia không khỏi khiến chàng ta ngớ cả người...

Sao tiểu ma nữ lại ở đây?

...

"Này, lão già kia! Ta tìm lão cả nửa ngày rồi đấy!" Cơn mưa cánh hoa lê trắng tạo nên khung cảnh đầy mộng mơ ngọt ngào nơi sân vườn. Vắt chân ngồi trên hòn non bộ nhìn xuống lão già khoác áo màu nâu mộc mạc. Lão ta sở hữu một làn da nhăn nheo, chảy xệ xấu xí đầy doạ người. Cặp mắt già ti hí đầy lươn lẹo, giả dối đạo mạo. Nghe thấy giọng nói nữ nhân tươi cười giữa không khí. Lão ta bèn ngước đôi đồng tử lên. Chớp chớp vài cái, mới thấy được thiếu nữ mặc bạch y đang cười cười đầy cổ quái kia.

"Ra là Tịnh Hề cô nương, xin thứ lỗi cho. Bữa nay bần đạo nhận một mối làm ăn mới. Không có thời gian đâu để tâm sự cùng cô nương nha." Nhìn rõ được mặt mũi của con ma này, lão già chẳng thèm quan tâm nữa mà chậm rãi bước qua. Mồm nói những lời lẽ vô cùng hững hờ, đạm nhiên...

Bước được vài bước chân nữa. Cánh hoa lê đang nằm trên nền đất trước mặt lão ta bỗng nhiên chuyển động xoay vòng vòng. Khẽ dừng bước chân lại, Tịnh Hề khoanh tay bay trên không trung cao ngạo liếc xuống lão già. Khoé mắt đuôi mày đều tràn ngập sự ngọt ngào chết người. Lùi lùi ra sau vài mét, nàng mở miệng châm biếm: "Có cái quần què ấy! Hôm nay ngươi đến đây đơn thuần chỉ là vì vài lạng bạc thì có. Ta dạo chơi cả cái phủ này có thấy con ma nào đâu."

Nói đúng hơn thì, Tịnh Hề chưa bao giờ gặp con ma nào cả từ khi đến đây mới đúng.

Nhưng nàng không hề ngờ tới, ngoại trừ Hi Hoa ra thì vẫn còn một người nữa có thể nhìn thấy mình...

"Cô nương, bần đạo đây cũng chỉ vì miếng cơm manh áo thôi." Lão già phản bác. Cái con ma mất dạy! Hiếm khi mới có một mối làm ăn ngon nghẻ dễ lừa đến vậy. Sao lão có thể để nó vuột mất đây?

Tịnh Hề đương nhiên biết bản lĩnh của cái lão già này. Nhưng lần này nàng đến chỉ để đòi lại bức tranh lần trước mà bị lão cướp đi. Lời ít ý nhiều, Tịnh Hề trực tiếp nhảy thẳng vào vấn đề chính: "Ta đến đây để lấy lại bức tranh."

"À ờ, bức tranh...bức tranh nào nhỉ? Ta thấy hôm nay trời xanh đẹp ghê!"

Tịnh Hề:"..." Được rồi!

Không nói chuyện nổi nữa!

Với trường hợp đây dùng nắm đấm để giải quyết là ổn áp nhất.

Trời cao hỡi, này là lần thứ hai con dùng phương thức bạo lực với người già.

Xin ngài đừng trách con không kính già yêu trẻ nha!

Điều đáng cáu giận là khi mà Tịnh Hề còn chưa kịp vận pháp thuật để quật chết lão già này. Thì bỗng dưng từ trên trời rơi xuống một tên Trình Giảo Kim khác. Hi Hoa nhẹ chân bước đến gần trận đấu, liếc sang lão già áo nâu tay chống gậy còng lưng. Rồi đôi mắt hoa đào diễm liệm đầy khó hiểu nhìn sang tiểu ma nữ.

Tịnh Hề tiếp đất đến gần chàng, không vui hỏi: "Sao ngươi lại ở đây?"

Hi Hoa:"..." Câu này đáng lẽ ra chàng phải nói mới đúng.

Một người một ma còn mải "liếc mắt đưa tình", Hi Hoa nắm lấy cổ tay không có nhiệt độ của Tịnh Hề. Nhíu mày nhăn mặt không hài lòng mở miệng. Giọng điệu như thể phu quân đang bất mãn khi thê tử nhà mình trốn đi chơi. Một giọng điệu mà đến cả chính bản thân chàng ta còn không nhận ra: "Ngươi dám dời khỏi Y Tiên Sơn?"

"Đương nhiên là ta phải đi chứ!" Cố giằng tay khỏi sự gông cùm của người đàn ông nhưng không thành. Tịnh Hề càng thêm cáu kỉnh gắt gỏng: "Ngươi buông ta ra đã nào. Ta dời đi hay không thì liên quan gì tới ngươi chứ?"

Trước đây còn hận mỗi ngày không thể nhìn thấy nàng cơ mà.

Nghe được lời nói này của tiểu ma nữ, lồng ngực của Hi Hoa dâng lên sự sợ hãi không lối thoát. Siết chặt eo nàng kéo vào lòng mình. Mặc cho sự phản kháng của Tịnh Hề...

Đến lúc này, lão đạo sĩ nãy giờ đang đứng hóng kịch mới hứng thú nhếch môi cười. Gương mặt già nua đó toát lên vẻ xảo trá không thể nói thành lời: "Thật thú vị đó, Tịnh Hề cô nương. Hoá ra đây là người trong lòng của cô nương..." Đoạn, lão ta nhấc tay vuốt vuốt bộ râu dài mọc dưới cằm. Mồm lẩm bẩm những lời nói đầy chế giễu. Song Hi Hoa lại là người học võ, từng câu từng chữ mà lão già nói chàng đều nghe được: "Nực cười, quá nực cười. Không lẽ nghiệp quật giờ đã đến rồi sao?"

Hi Hoa mơ hồ không hiểu cho lắm. Ánh nhìn kì dị cổ quái của lão già khiến cho chàng cảm thấy không thoải mái tí nào...

Giãy dụa vô lực, Tịnh Hề trợn tròn mắt nhìn sang góc nghiêng nam tính của người đàn ông, véo véo cánh tay hữu lực của chàng ta mà chửi: "Cmn! Ngươi buông ta ra nhanh!"

Tất nhiên là Hi Hoa không có thả tay. Ngược lại càng ôm chặt hơn.

"Cô nương! Tình cảm của cô thật là một mối bi kịch đầy hài hước." Quăng ánh mắt đầy cảm thông thương tiếc cho Tịnh Hề, lão già nhét tay vào vạt áo móc ra một cuộn tranh. Đặt cuộn tranh lên mặt đất rải rác đống cánh hoa lê, lão ta từ ái nở nụ cười. Chỉ là nụ cười này mà đi kèm với bản mặt kia thật là đầy mưu mô xảo quyệt: "Ta để bức tranh ở đây, cô nương tự lấy nha."

Hi Hoa biết lão đạo sĩ này...

Và lão ta cũng biết chàng là ai...

"Y Quân, trời xanh có mắt. Ta rất mong chờ vào báo ứng của ngài."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »