Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 166
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (51).

❊ ❊ ❊

"Cái quái gì đây?" Khó nhọc mở hé mắt, Tịnh Hề mới phát hiện ra rằng...

Nàng không thể nào mở miệng nói chuyện được!!!

Cái quái gì vậy trời???

Khẽ giơ tay lên, nàng lập tức có thể chạm tới cái ván gỗ ngay trước mặt. Cảm nhận được không gian nhỏ bé bao quanh, Tịnh Hề tức biết được rằng mình đã bị nhốt vào một cái hộp gỗ...

Hộp gỗ...

Đánh rắm ấy.

Này rõ ràng giống cái quan tài...

A a a! Tên nào thất đức đem bảo bảo đi chôn sống!

"Rubik! Chuyện gì đang xảy ra thế?" Trong đầu Tịnh Hề bắt đầu dò hỏi khối lập phương chết tiệt kia. Không phải nó mở trận truyền tống nàng vào quan tài đó chứ?

Đã vậy còn trói ta như cái bánh tét nữa chứ?

Chớp chớp mi chờ đợi bảng khung chat nhảy ra phản hồi. Nhưng thứ Tịnh Hề nhìn thấy ngoại trừ bóng tối ra thì cũng chỉ là bóng tối. Nàng khẽ khàng gọi Rubik hai ba lần nữa....Nhưng, vẫn không có cái gì xảy ra...

Tới lúc này, nàng mới nhận thức được rằng, nàng thực sự mất liên lạc với Rubik...

Hình như trước khi mở trận truyền tống thời không, giọng nói xa lạ kia...không phải của Rubik...

Hệ thống bị lag...

Oke, ta có thể tự thân vận động.

Cố gắng cử động bàn tay đã trở nên tê cứng, Tịnh Hề khẽ lật nhẹ tay một cái, lẩm nhẩm gọi tên Xích Hồng trong thâm tâm. Quả nhiên, không có phụ sự thất vọng của nàng. Chưa đến năm giây sau khi gọi tên nó, thì ván gỗ trước mặt đã bị kiếm đen xiên vỡ nát bét, chia năm xẻ bảy. Điều thú vị ở đây là, không có một miếng gỗ vụn nào rơi vào người Tịnh Hề...

Ừm...

Khả năng làm việc của Xích Hồng cũng ngon nghẻ ra phết đấy chứ.

Thoát khỏi sự trói buộc chặt chẽ đến khó thở, Tịnh Hề vui vẻ muốn nghiêng người ngồi dậy. Song, do cơ thể này của nàng trong trạng thái được "đóng gói" hơn ba nghìn năm nên... Tịnh Hề không thể cử động được...

Cả người vô lực mềm oặt y bãi bùn...

Phi phù vàng bay lên không trung, tiếng phù bập bùng tí tách sau đó tạo thành một con ma trơi nhỏ thắp sáng cả căn hầm. Tịnh Hề lúc này bắt đầu đảo mắt quanh phòng. Da gà da vịt vô thức nổi lên tầng tầng lớp lớp...

Cái quần què gì chứ?

Đây không phải là hầm chứa mộ à?

Nàng sao lại bay vào hoàng lăng rồi?

Ánh lửa vàng chiếu lên hàng đống chữ tượng hình cùng các kí tự hình nhân nhảy múa. Mặt tường mạ sơn màu hoàng kim mới tinh, bóng loáng. Tuy không rõ năm bao nhiêu đã trôi qua, nhưng điều khiến Tịnh Hề chú ý nhất chính là bức tượng đang đứng giữa hàng hoa sen...

Bức tượng đó không phải nàng sao?

Nhưng Tịnh Hề nhớ, trong khi còn tại vị nữ vương, nàng đâu ra lệnh xây tượng mình đâu nhể?

Xích Hồng thấy chủ nhân ứ thèm để tâm tới mình, cứ ném nó ra rồi mắt cứ nhìn đi đâu đâu. Nội tâm âm thầm cáu kỉnh. Trước đây, là cái gã đàn ông yêu ma quỷ quái kia làm cho nó không thể ở bên ngài ấy nhiều. Giờ lại còn một cái bức tượng xấu xí đâu ra...

Này là tượng con mụ phù thủy gì kinh tởm thế?

Chả có nghệ thuật gì sất!

Phi phi, nó không thể đánh tên đàn ông kia, chẳng lẽ nó không thể quật nát cái bức tượng đáng ghét này chắc!

Thế là một phút sau, Tịnh Hề mệt mỏi dựa đầu vào thành quan tài, trông cảnh tượng Xích Hồng đang chém nát bức tượng khắc nàng. Do thiếu nước trầm trọng, nên nàng không thể nào hé môi được cả. Chỉ đành bất lực nhìn bức tượng làm từ vàng ròng bị chém thành mảnh...

Hự, tức đau lồng ngực...

Cơ mà ta còn không có hơi để tức...

Sau một hồi nhắm mắt dưỡng thần, Tịnh Hề liếc xuống một đống băng vải dày cộm quấn quanh người. Kiểu quấn này, tựa mấy con kén trùm mình bằng tơ tự treo trên cành cây. Đến lúc bấy giờ, nàng lại tự hỏi bản thân mình rốt cuộc đã thở bằng cái gì?

Kín mít thế sao ta vẫn chưa bị ngộp chết?

Ra lệnh cho kiếm đen đi xé nốt đống băng quấn giữa hai chân mình. Cô nàng nhếch mày, hướng ánh mắt ra phía cửa chính...

Lập tức chạy ra ngoài thôi...

Đây có lẽ là lần đầu tiên trên đời, có núi núi châu báu, kim cương chất chứa ngay dưới chân mà Tịnh Hề không hề mảy may nổi lên chút lòng tham nào. Ý niệm duy nhất còn tồn tại trong đầu nàng chỉ là muốn ra khỏi đây, ăn một chùm nho và uống thật nhiều nước...

Khổ chết bảo bảo!

Đọc được suy nghĩ chạy trong đầu của chủ nhân, Xích Hồng bèn khựng thân kiếm lại. Thả hết một lô vòng vàng đang định cướp xuống nền đất. Nhanh nhẹn di chuyển để tìm lối thoát...

Chủ nhân bệnh tới mức không thèm tiền luôn rồi kìa...

Trường hợp hiếm đấy...

Ngay lúc Xích Hồng hừng hực khí thế lao nhanh tới cửa đá để phá nát. Nhưng mũi kiếm còn chưa kịp đụng vào lát gạch, thì nó đã bị đánh văng ra...

Xích Hồng:"???" Mẹ ơi, cái thứ kì dị đâu hà?

Không phải bổn kiếm yếu, là do ban nãy bổn kiếm quá chủ quan, sơ xuất mà thôi...

Đúng, chính là như vậy rồi...

Tự an ủi chính mình, Xích Hồng rất nhanh đã lấy lại khí thế hừng hực xông đến hủy diệt mọi thứ. Song phút chốc, nó lại tiếp tục bị đánh bay ra. Khí thế ban nãy trở nên ỉu xìu như quả bóng xì hơi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »