Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3531 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 199
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (29)

❊ ❊ ❊

Vẫn là tư thế đó, thẳng tắp đầy quy củ. Do chìm vào hôn mê quá lâu, nên thần sắc Tịnh Hề đã vương chút mệt mỏi, uể oải. Mái tóc nuôi dưỡng trong hai năm trời đã sớm dài vô cùng, các ma ma đành phải đem đi cắt tỉa cho gọn lại. Gội chung với dầu thảo dược hương hoa và bồ kết. Cả chăn lẫn (*)nhung chẩm đều nhiễm lên hương thơm ngọt ngào của nàng ấy. Sợ công chúa ngủ bị lạnh, trong phòng đã sớm đóng hết cửa chắn gió. A hoàn cận thân năm xưa của nàng ấy - Vũ Lăng không dám chợp mắt dù chỉ một khắc. Nàng ta tuổi so với Điện hạ còn lớn hơn hai tuổi, lại chăm sóc Tịnh Hề như một người chị tốt. Giờ Điện hạ trở thành người thực vật như thế, ngoại trừ Tiêu Lỗi ra thì không ai đau lòng cho công chúa hơn Vũ Lăng.

(*) nhung chẩm: gối nhung.

Thấy chiếc chăn đang an vị trên người Tịnh Hề bỗng dưng tuột xuống một đoạn, Vũ Lăng khẽ nhíu mày bước chân đến gần. Cẩn thận tỉ mỉ đắp lại chăn cho Điện hạ. Ôi! Xem cái động tác nhẹ nhàng đó kia kìa, cứ như thể công chúa của nàng ta là thủy tinh mong manh dễ vỡ ấy.

Thì nó đúng là như vậy thiệt ==.

Khe khẽ nắm lấy bàn tay âm ấm của Tịnh Hề, Vũ Lăng nhắm mắt, giọt lệ bỗng tràn khỏi khoé mắt, lăn lăn xuống gò má...

Điện hạ, thần cầu nguyện cho người...

...

Đèn cầy trong điện vẫn bập bùng nho nhỏ. Vũ Lăng chỉ ngồi đơ người bên bệ giường. Không ngủ cũng không nghỉ, tựa một vị thần đang canh gác cho giấc ngủ của công chúa. Bỗng dưng, ngoài cửa vang lên tiếng rên rỉ của nam nhân nhè nhẹ. Được hai ba tiếng đứt quãng thì biết mất hoàn toàn.

Không khí tĩnh lặng như tờ, âm thanh ngã phịch vang lên rõ rệt, đập thẳng vào tai Vũ Lăng. Nàng ta cảnh giác đứng dậy, móc trong vạt áo cây dao ngắn. Nhẹ nhàng nhón chân đến gần, đến gần từng bước cánh cửa. Ngay khi Vũ Lăng đang phân vân xem có lên mở cửa hay không, thì người ngoài cửa đã mở rồi.

Đừng có hỏi nàng ta vì sao đêm hôm khuya khoắt không ánh lửa lại biết cửa là do người lạ mở. Ai đời đi đột kích trong đêm lại mặc áo trắng chứ? Bộ muốn giả ma hù chết người ta hay gì?

Trong cung không chỉ lắm thị phi, còn nhiều hơn thế là các câu chuyện li kì đầy bí ẩn từ tiền triều.

Vũ Lăng mới chỉ thấy được truớc vạt áo kẻ này thêu hoạ tiết tường vân trắng. Nàng ta còn chưa kịp nhìn rõ mặt người thì đã bị ngất mất rồi...

Trực tiếp ngất thật rồi...

Người đàn ông giơ cao đôi giày vải trắng tinh, đạp nhẹ cái xác Vũ Lăng nằm chắn giữa cửa. Xung quanh chàng ta chỉ toàn bóng tối và hơi thở lạnh lẽo. Dù trên gương mặt điển trai kia hiện hữu ý cười nồng đậm ôn nhu cũng không đủ để người nhìn hết lạnh sống lưng được.

Hi Hoa phi chân như lướt gió đi thẳng vào phòng, dừng bước ngay trước giường ngủ. Bàn tay chàng dần dần siết lại, hô hấp trở nên rối loạn bất thường. Cố gắng kiềm chế nước mắt vào trong, Hi Hoa tỏ ra thật bình tĩnh vén màn trướng lên...

Khoảnh khắc này, trái tim như thể vỡ oà...

Là nàng ấy.

Quả nhiên vẫn là nàng ấy.

Chàng không có quá nhiều thời gian để lưu lại trong cung, một khi ám vệ mà phát hiện ra đống chuyện này ắt hẳn sẽ rất khó giải quyết. Ôm chặt thân thể mềm mại kia vào lòng, Hi Hoa còn rất yêu thương cuộn thêm một lớp chăn nữa cho nàng đỡ lạnh nữa chứ. Sau đó tức khắc đạp khinh công dời đi, lưu lại giữa màn đêm một tàn ảnh bạch y.

______

"Ây, ta luôn có dự cảm không ổn về thái độ của sư phụ sáng nay." Trong thư phòng cao tầng của Thanh An Các, Quất Hoa hai tay chắp sau lưng, đi đi đi lại quanh phòng nãy giờ. Bộ dạng phi thường rầu rĩ cáu kỉnh, chỉ thiếu điều ôm đầu gào ầm lên thôi.

Cuộc sống về đêm của dân chơi cổ đại có chút gò bó. Để phòng lính tuần tra đêm đi loanh quanh xong bắt phạt tiền bọn họ, các lầu xanh, kĩ viện đều phải ngầm hoạt động. Nghe tiếng đàn ông cười hô hố ở lầu dưới càng khiến Quất Hoa thêm phiền não.

"Lão Trương." Cậu liền đạp cửa đi ra ngoài, gọi to tên một người. Lão Trương đấy là một ông bác thân hình hơi béo béo, tròn tròn. Ông ta đi đến gần, chắp hai tay hướng về Quất Hoa. Vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, khẩn thiết nói: "Tiểu Các chủ, để ta chạy xuống tầng bảo quan khách chơi nhè nhẹ tí. Xin lỗi vì đã ảnh hưởng đến thái độ của ngài."

Lão Trương tỏ ra vậy rồi, nếu còn gắt gỏng quá thì chẳng phải Quất Hoa cậu cứ làm quá mọi chuyện lên sao.

Nhìn theo bóng dáng to béo xa dần nơi cầu thang của lão Trương song cũng không đủ để Quất Hoa cảm thấy dễ chịu hơn. Ngay khi cậu ta tự hỏi không biết có nên đi chơi đêm không? Làm vài bầu rượu đêm cho tinh thần tỉnh táo thì điều không may đã đến...

Cậu ta lại tự hỏi tiếp, rốt cuộc sư phụ làm thế nào để có thể leo lên cao tầng của Thanh An Các đấy nhỉ?

Trong khi ngài ấy không đi cửa chính???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »