Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3544 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 186
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (16)

❊ ❊ ❊

"Ta đi tìm mộ của nàng." Cầm lọn tóc dài gẩy gẩy, Hi Hoa mở miệng đáp lại. Đối với hành vi có chút không bình thường này của chàng ta, Tịnh Hề đành để mặc không quan tâm. Dẫu gì chàng cũng vì giúp nàng mà mất tích nhiều ngày vậy, thái độ mình mà tỏ ra gắt quá cũng không hay.

Biểu cảm của Tịnh Hề vốn cổ quái nay lại cộng thêm một tia khó hiểu, nghiêng đầu nhìn Hi Hoa, hỏi: "Ta sao lại có mộ được? Ngươi nói như vậy thì không phải là ta đi đời nhà ma rồi sao?"

Chỉ người chết mới có mộ thôi mà?

Nếu như đúng theo lời lão đạo sĩ kia từng nói, thì đáng lẽ ra...

"Thế ngươi có tìm được mộ ta không?" Tịnh Hề quên hỏi Hi Hoa vấn đề này, chàng ta mà bảo không tìm được thì chứng tỏ nàng vẫn chưa đi tong. Nhưng...nhỡ đâu chàng bảo tìm được thì...

Bị cặp mắt hạnh xinh đẹp chiếu thẳng, đôi con ngươi trong veo không nhuốm bụi bẩn của Tịnh Hề bỗng dưng khiến nội tâm Hi Hoa nhột nhột. Mất tự nhiên né tránh ánh mắt đó, bàn tay to của chàng mò đến chiếc tay bé nhỏ của nàng ấy, thản nhiên nắm chặt. Mắt không chớp mà nói dối: "Ta tìm được mộ nàng rồi."

Đoạn, Hi Hoa cúi đầu, mân mê làn da nõn nà mềm mịn của Tịnh Hề, khẽ khàng tiếp: " Ta nhờ thế lực tin tức của bốn phương trong giang hồ, mới tìm được mộ của nàng. Đúng là...nàng đã chết rồi."

Tịnh Hề chỉ cảm thấy...chẳng có cảm xúc gì cả...

Làm ma mấy năm trên đời, nàng cũng không mong chờ đâu ra có một phép thuật nào đó bất ngờ ập tới...Dù có hy vọng nhưng cũng không kì vọng nhiều cho lắm...

Chỉ là điều khiến Tịnh Hề giật mình, đó là nàng cư nhiên từng có một cuộc sống ở thế giới này...

Có nhầm lẫn gì không đây?

Không phải hệ thống tự dưng biệt tích biệt tăm sao?

Hi Hoa vừa bóp bóp tay Tịnh Hề, vừa lén lút quan sát biểu cảm của nàng. Trông nàng ấy không hỏi thêm câu nào nữa, chàng mới âm thầm thở phào một hơi...

Không hỏi thì tốt...

Tuy rất muốn tiểu ma nữ làm người...song chàng lại không dám nói ra sự thật...

Thôi thì đôi ta cứ như thế này đi...

Cũng không sao mà nhỉ?

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Hi Hoa cứ ngỡ mọi chuyện đã qua rồi, tựa như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ phẳng lặng. Chỉ đơn giản tạo nên một cơn sóng nhỏ rồi trả về khung cảnh bình yên. Nhưng bỗng dưng sau hai, ba ngày im lặng không nói gì, thì Tịnh Hề chợt nhảy ra và yêu cầu được đi xem mộ mình...

...

Trở về Y Tiên Sơn, nếu không có việc gì làm sinh ra rảnh rỗi, Y Quân của chúng ta sẽ thẳng lưng tĩnh tâm ngồi vẽ hoạ. Vẫn căn phòng đó, vẫn dáng vẻ đó, nhưng niềm hạnh phúc trên gương mặt chàng ta tăng thêm nhiều phần so với mấy năm trước...

Tịnh Hề từ bên ngoài bay xuyên tường vào nhà. Trông bức hoạ đẹp đến mức chân thật mà chàng ta vẽ ra, trong lòng nàng cũng nổi lên một chút rung động bé nhỏ. Cơ mà bức nào cũng y hệt bức nào...luôn luôn là mái tóc đen dài, luôn luôn là bạch y trắng tuyết...

Có mỗi vẻ mặt là phong phú hơn...

Tự dưng Tịnh Hề muốn biết được dáng vẻ mình khi mặc những bộ y phục khác như thế nào...

Chắc sẽ ngọt ngào lắm, phải không?

Bay đến ngồi trước mặt Hi Hoa, nàng không vội vào vấn đề chính luôn mà chăm chú nhìn bức hoạ đen trắng đã hoàn thành được nửa: "Ngươi vẽ ta nhiều vậy không thấy ngán à?"

"Không ngán." Hi Hoa đã sớm buông bút tự khi Tịnh Hề đến. Với chàng mà nói, thì bất kì công việc gì quan trọng đều không bằng một sợi tóc của tiểu ma nữ...

Nàng ấy là nhất.

Mỉm cười dịu dàng đặt bức tranh sang cạnh, Hi Hoa bắt đầu mở hình thức cua gái thâm tình: "Ta có thể hoạ nàng cả đời."

Tịnh Hề:"..." Hey stop it!

Cha nội này dạo đây mắc bệnh gì kì quặc!

Tịnh Hề có chút mất tự nhiên dời ánh mắt, chuyển chủ đề: "Hi Hoa à, ta muốn đi thăm mộ mình. Ngươi có thể đưa ta đi được không?"

Hễ nhắc tới chuyện này, là trong tim Hi Hoa như thể bị dao đâm. Chàng chợt nổi lên tâm tư đi tìm lão đạo sĩ kia tính sổ một phen. Nếu như lão ta không xuất hiện...có lẽ nàng ấy sẽ không ngày ngày nghĩ về chuyện này...

Hi Hoa im lặng, chàng không biết phải trả lời như thế nào...

Thấy chàng ta không có nói gì, mà chỉ dùng đôi mắt phức tạp nhìn mình. Tịnh Hề ngớ người một lúc, sờ sờ cằm suy nghĩ...

Hình như do bảo bảo nhờ vả chàng ta hơi nhiều thì phải...

Tịnh Hề không rõ cho lắm, rốt cuộc Hi Hoa đối với mình là tình cảm gì?

Thích sao?

Có thằng điên nào lại nuôi dưỡng tình cảm với một con ma?

Nhưng biểu hiện của chàng ta, nhiều khi suýt nữa làm nàng sa ngã vào vũng đầm lầy ôn nhu đó...

"Ta xin ngươi giúp đỡ ta nốt lần này thôi. Lần sau không phiền tới ngươi đâu nha, Hi Hoa!" Tịnh Hề dán người lại gần, kéo kéo ống tay áo Hi Hoa xin xỏ. Bộ dạng cô nàng hiện giờ, trông như tiểu kiều thê đang làm nũng phu quân của mình vậy. Đừng nói là Hi Hoa vốn có tình cảm với mình, đến cả một tên đàn ông bình thường mà phải đối diện với nhan sắc này chắc cũng rung động mất.

"Mai ta đưa nàng đi." Thân tâm chàng, sóng ngầm vỗ về mãnh liệt. Ngoài mặt Hi Hoa gấp gáp trả lời, lại còn phun thêm một chút thính: "Nàng làm phiền ta cả đời cũng được."

Nhưng vào tai Tịnh Hề chỉ có duy nhất câu đầu.

Trời ạ! Quả nhiên là đàn ông, không sao thoát nổi chiêu trò làm nũng của mĩ nhân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »