Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3561 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 158
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (43).

❊ ❊ ❊

"Quyền dân chủ?" Đối với thái độ cự tuyệt chán ghét của bé con, Feyrld vô cùng mặt dày tỏ ra tò mò hỏi: "Là cái gì thế?"

Tịnh Hề:"..." Hình như vừa rồi nói lộn.

Nhận được lời nhắc nhở của Rubik trong đại não, nàng nhanh chóng sửa lại lời nói: "Ý ta là quyền lựa chọn. Chàng dựa vào cái gì mà ngày ngày đòi nhốt ta một chỗ thế này chứ?"

Đúng!

Ý tứ bảo bảo muốn truyền đạt chính là thế này!

"Ta sợ lắm." Tha thiết nhẹ giọng nỉ non, Feyrld nhoài người ôm trọn cô gái nhỏ vào lòng mình. Vỗ về cái lưng của bé con, hôn nhẹ lên cái trán trơn bóng mịn màng. Chàng ta thật thâm tình mà nói: "Nàng sẽ bỏ đi."

Tịnh Hề nhăn mặt, cố gắng nghiêng đầu né tránh sự thân mật cá nước mà nam phụ đại nhân đòi trao cho mình. Nàng chán ngán lắm rồi. Kể cả cho dù bây giờ, Tịnh Hề có thề thốt rằng sẽ không dời đi đâu hết, Feyrld tuyệt đối sẽ không nghe.

Tính tình của chàng ta, nàng còn không rõ sao?

Bệnh nặng như vậy, sao giờ chưa đi chữa?

"Ở bên cạnh ta đi..."

...

Cuộc nói chuyện hôm đó với Feyrld về vấn đề sự lựa chọn tự do rất không thành công. Cuối cùng, Tịnh Hề vẫn bị cưỡng chế ăn một đống cơm...

Ừm, điều đáng kinh ngạc ở đây là, chỗ cơm đó...

Không có trộn thuốc mê...

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

\[ Hề Hề ơi, ngài có muốn đi khỏi đây không?\] Rubik trước giờ vốn luôn nhắc nhở Tịnh Hề về mối nguy hiểm khi từ bỏ nhiệm vụ thu thập độ hảo cảm. Nay, tự dưng nó ngoi lên, mở kế sách dụ dỗ kí chủ bỏ trốn. Khiến cho con tim bé bỏng của Tịnh Hề nảy bắn, trong lòng nàng đầy vẻ nghi hoặc: "Đi được sao? Còn nhiệm vụ?"

\[ Nhiệm vụ à...\] Khung chat gõ lại ba chữ kèm ba dấu chấm đen dài không hồi kết. Dường như Rubik đang suy ngẫm về một thứ gì đó. Ngay khi Tịnh Hề không hiểu ý tứ mà Rubik muốn nói là gì. Thì chợt, trong đầu nàng vang lên một âm thanh lạ hoắc không quen biết: \[ Nhiệm vụ nhánh liên kết 2: Đi để trở về. Đạt thành giao dịch với một trăm vị khách hàng. Mục đích nhiệm vụ: Tìm kiếm thẻ cảm ơn.\]

Tịnh Hề:"???"

Rubik biết nói rồi à?

Không phải chuột béo còn chưa thiết lập giọng nói cho nó sao?

\[ Kí chủ...\] Khung chat vừa biến mất bèn hiện hữu trở lại trước mắt Tịnh Hề. \[ Đó là nhiệm vụ nhánh đấy ạ. Kì hạn hoàn thành là nửa năm nữa.\]

"Ngươi biết nói sao?" Đưa tay tiếp đón tờ danh sách khách hàng, nàng thu hồi tờ giấy đó vào không gian riêng.

\[ Đó không phải giọng nói của ta. Kí chủ, cứ xem qua nhiệm vụ trước đi. Ta có chút việc.\] Nhắn tin đến đây thôi, bảng khung chat liền tắt phụt ngay lập tức. Tịnh Hề còn chưa kịp hỏi hết những câu mà nàng muốn hỏi...

Rubik sao gấp gáp thế nhỉ?

...

Tại một thời không khác...

"Hình như chúng ta hơi vội vã quá thì phải? Tiến độ còn chưa ổn định cơ mà." Thanh niên da ngăm đứng trước hàng đống màn hình máy tính không ngừng nhảy múa vạn số liệu. Hắn ta đặt kính ảo ảnh 3D xuống mặt bàn. Thân hình cao gầy khoác chiếc áo quân đội màu đỏ. Chân đi bốt da. Mái tóc đỏ rượu dài ngang vai có chút rối tung. Đưa tay vuốt vuốt lại mái tóc, hắn ta khẽ đặt mông ngồi lên cái ghế sô pha gần đó. Biểu cảm hơi hơi quái dị mà nói với đứa bé đang ngồi bên cạnh mình: "Thúc nói chứ. Mẹ cháu đến lúc này mà còn chịu được ba cháu quả là đáng khen đấy."

"Thúc bớt châm biếm đi." Đứa bé bên cạnh cậu thanh niên này lùn lùn, nhỏ nhỏ. Trông cực kỳ cute! Làn da trắng trắng mềm mềm. Ngấn tay có chút mỡ béo nộn. Một đầu tóc quăn tít, nhún nhún. Mặc trên người bộ yếm trẻ con, chỉ là điều khiến người ta há hốc mồm. Trong cái túi giữa áo, xuất hiện một khẩu súng ló ra. Cậu bé miệng ngậm kẹo mút, bàn tay thao tác cực nhanh trên laptop. Xong xuôi, cậu ta cất laptop vào balo, buồn bực nói: "Khó chơi hơn cháu tưởng! Cái ông già này, chỉ toàn làm khổ mẹ cháu không hà."

"Chắc tên đó có dự tính trước rồi nhỉ." Mỉm cười đầy hứng thú, thanh niên giang hai tay với đứa bé: "Để thúc bế cháu trai nào. Chúng ta còn phải nhanh chân dời đi nữa. Để người phát hiện thì khó sống."

"Chỉ thúc khó sống thôi." Không nề hà gì mà mở miệng đá xéo thanh niên: "Dẫu gì cháu cũng là con của ông ta. Ông ta mà dám giết cháu, mẹ cháu chả hận ông ta chết à."

Nhìn vào cặp mắt đào hoa cùng hai má bánh bao xinh xẻo của thằng bé, người thanh niên đau lòng mà ôm ngực, tỏ ra thật thống khổ nói: "Ôi, sao tôi lại khổ thế chứ! Có cái thằng cháu thế này thật tội nghiệp mà."

"Nghiệp đấy." Vác balo lên vai, đứa bé nhanh chân chạy ra mở cửa, còn liếc cậu thanh niên sau lưng mình, ngốc ngốc manh manh cười. Chỉ là ý cười này thoạt nhìn có vẻ hơi hung ác: "Thúc không mau chạy à?"

Thằng bé nói như kiểu nếu hắn ta không chạy thì sẽ nhốt người ở đây ấy...

"Rồi, rồi. Chúng ta đi thôi." Người thanh niên bĩu môi. Nhanh lẹ sắp xếp lại mọi thứ trong phòng máy chủ, nhẹ nhàng xoá bớt vết dấu vân tay lưu lại. Sau khi hoàn thành mọi công đoạn cần thiết, hắn ta mới bế thằng nhóc chạy đi.

Chạy, chạy, chạy thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »