Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 197
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (27)

❊ ❊ ❊

Tiêu Lỗi vốn rất mong chờ, hắn khó khăn lắm, dày bao công tốn bao sức mới có thể nhặt được mạng sống về cho biểu muội. Lại càng không ngại chi ra bao nhiêu bạc vàng để giữ lại một hơi thở cho nàng ấy. Ai dè, đập thẳng vào mặt hắn ta chính là cái lắc đầu đầy tiếc nuối của mẫu hậu, Người từ tốn kể lại: "Hoàng nhi, mấy canh giờ trước ta đã triệu Lư lão thái y đến khám cho con bé. Y thuật của lão ta, con biết rồi đấy. Vậy mà lão chỉ bất lực lắc đầu, nói bệnh này cần phải tìm hiểu thêm thật kĩ càng. Đã vậy, lão còn đặc biệt nhấn mạnh xuất thân của thứ độc này không bình thường. Nếu mà để lang y khác đến khám, hắn ta sẽ không phát hiện ra điều dị thường đó mà chỉ chẩn đoán con bé bị bệnh thường thôi. Một người mà có thể dối gạt chúng ta lâu đến vậy, lại còn có thâm cừu đại hận gì với Hề nhi. Chắc hắn hận lắm mới ra tay ác vậy đó."

Thái hậu nói một tràng dài các câu chữ mang đầy ý tứ ngầm. Không trách được, con bé chính là cháu gái ruột của gia chủ phủ Xương Đức công. Ngay thuở lọt lòng đã được định làm hoàng hậu, làm thê tử tương lai của đương kim hoàng đế thời bấy giờ. Xương Đức công chính là nhà mẹ đẻ của Thái hậu, nay lại có một vị tiểu thư trong tộc được chọn làm mẫu nghi thiên hạ. Nếu là trong các triều đại khác sẽ dễ dàng khiến hoàng đế sinh lòng nghị kị, gia tộc (*)công cao cái chủ. Cũng thật may, năm đó Tiêu Lỗi thuận lợi kế thừa ngôi vị một phần cũng nhờ sự trợ giúp của Xương Đức công phủ. Sau khi giúp cháu trai lên ngôi, Thái hậu đã khuyên cha mình là Công gia hiến dâng binh quyền để tránh bị hiềm nghi. Tuổi ông cũng đã già, có một nàng còn gái cùng một cô cháu gái làm hoàng hậu. Mấy đứa con trai trong tộc coi như cũng có chỗ đứng vững chốn quan trường. Coi như ước nguyện cả đời đã được thỏa mãn.

(*) công cao cái chủ: danh dự uy thế to lớn hơn nhà vua.

Thái tử điện hạ mới lên ngôi, chiến loạn liền trỗi dậy. Công gia một lần nữa đành phải vì dân vì nước ra trận đuổi giặc. Thành công dẹp loạn nốt cuộc chiến ở Thiểm Tây, Công gia bèn mang binh quyền lên hiến dâng cho cháu trai. Cáo lão hồi hương, mỗi ngày đi ngâm thơ câu cá nhàn nhã nghỉ ngơi. Dù cho triều đình lên mai có ra sao cũng không phải là chuyện của ông nữa rồi.

Nước cờ này của Công gia cũng coi như thật thông thái. Dù cho không có binh quyền chống đỡ, thì riêng việc là dòng họ ngoại của hoàng đế đã đủ để phủ Xương Đức công chống đỡ đến mấy đời sau rồi.

...

Trở lại với chuyện hoàng đế cùng Thái hậu lúc này, hoàng thượng chỉ cảm thấy vụ án lần này của biểu muội không có đơn giản đến vậy. Hình bộ cùng ám vệ được hắn giao phó đi tra án mấy bữa nay cũng không sao tìm được hung thủ. Hễ đến nửa chừng bỗng manh mối bay đâu mất...

Bỏ qua đi.

Tiêu Lỗi nghiêng mình chắp tay, nói với Thái hậu: "Mẫu hậu, nhi thần xin được vào thăm biểu muội một chút. Con nhớ nàng ấy quá rồi."

Nghe con trai mình nói vậy, cộng với vẻ mặt đầy nôn nóng kia của hắn. Thái hậu từ ái cười một tiếng, phất tay: "Nàng đang ngủ trong kia kìa. Hoàng nhi cứ vào xem đi thôi."

"Vâng, thưa mẫu hậu." Dứt lời, Tiêu Lỗi liền quay người bước đi. Nhìn bóng dáng gấp gáp của con trai mình, Thái hậu còn rất bỡn cợt nhắc: "Bình tĩnh chút, hoàng nhi ơi."

...

Nắng vàng khẽ len lỏi qua màn trướng, chiếu lên một vệt nắng nhỏ vào gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của thiếu nữ. Nàng ấy tựa như cô công chúa ngủ trong rừng vậy, chỉ là bộ dạng say giấc thôi mà cũng mê người đến đòi mạng. Hương hoa ngào ngạt ngất ngây từ cửa sổ lan vào căn phòng. Phảng phất giữa mũi người ta. Tiếng bước chân nhịp nhàng dần tiến đến gần, đôi long ủng màu sáng đứng ngay bên chân giường. Màn trướng khẽ được rèm ra, nam nhân tình cúi đầu nhìn người con gái đang yên giấc. Bàn tay kịch liệt run rẩy đưa lên, xoa xoa chiếc má bánh bao...có chút gầy đi của ái nhân. Bậc đế vương vốn không thể rơi nước mắt, nay lệ đã tràn khoé mi từ khi nào. Hốc mắt dần trở nên đỏ ửng, hắn khó khăn mở miệng: "Hề nhi...Hề nhi...Thê tử của trẫm...Nàng gầy hơn trước rồi."

Năm tháng ở bên ngoài, không đủ để nuôi dưỡng cái miệng nàng. Thân xác Tịnh Hề gầy hẳn đi một vòng. Tiêu Lỗi trực tiếp cởi long ủng, nằm lên giường cùng người thương. Ôm trọn thân thể còn chút hơi ấm của nàng...Hắn hận không thể một ngụm nuốt nàng vào tim mình...

Đáng chết! Thật đáng chết.

Nàng ấy chính là hoàng hậu tương lai của hắn, là người con gái duy nhất cùng hắn thực hiện lễ nghi bái đường thiên hạ Trong đêm động phòng, bọn họ sẽ cùng nhau trao rượu giao bôi, trải qua đêm hạnh phúc mặn nồng...Ai ngờ lễ thành thân còn chưa kịp cử hành, thì tân nương đã "chết"...

Nhưng thật tốt, nàng ấy còn chưa...

Nàng vẫn còn, vẫn còn...

Vẫn còn một hơi thở...

Hắn tình nguyện hi sinh đời đế vương để chăm sóc cô nàng biểu muội này hết kiếp...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »