Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3513 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 174
kẻ thù từng giết ta sao lại là nam phụ chứ? (4)

❊ ❊ ❊

Trong căn nhà tranh trên ngọn đồi nhỏ...

Từng hàng cây cao lớn đã sớm trụi lá, chỉ còn những chiếc cành khô xơ, cứng cáp chìm trong tuyết trắng. Con suối gần đó đã sớm bị nước đóng băng mất rồi. Những con vật đi chìm vào giấc ngủ đông tự khi nào. Bên căn bếp tràn ngập mùi hương thảo dược, bỗng xuất hiện một đứa trẻ con chạy ra. Hai chiếc tay đen đen, bẩn bẩn xách một chiếc rổ chất đầy gỗ. Nó đặt cái rổ xuống, thả gỗ vào bếp lửa...Ngọn lửa như thể được tiếp thêm năng lượng, bập bùng kêu tí tách, phát sáng rực rỡ...

Đứa trẻ vui vẻ cảm thụ hơi ấm của ngọn lửa. Vào một ngày đông lạnh như muốn đông cứng người khác như vậy, thì điều này quả nhiên quá ư tuyệt vời...

Híp híp mắt hưởng thụ, ai dè bên kia cánh tường nhảy ra giọng điệu đầy hứng khởi của nữ nhân. Nghĩ đến lời cảnh cáo mà vài bữa trước Y Quân khuyên nhủ. Sắc màu ửng đỏ bên hai má đứa bé trở nên tái nhợt hẳn đi. Dưới đáy mắt thơ ngây hiện rõ sự hoảng sợ...

Nó không dám vào nhà đâu...

Y Quân bảo, trong nhà hiện đang có một ả ma nữ...

...

"Hình như chúng ta gặp mặt nhau trước đó rồi phải không?" Tịnh Hề vắt chân leo lên bệ cửa sổ ngồi, bạch y bay phất phơ giữa không trung. Tay nàng đùa nghịch cây bút lông, hướng ánh mắt tươi cười đầy ngọt ngào về phía nam nhân đang tịnh tâm luyện thư pháp. Sống lưng chàng ta thẳng tắp. Tóc dài được thắt cao một nửa bởi sợi vải trắng lụa. Mặt mày đẹp tựa tranh vẽ. Lông mi dài tinh tế rũ xuống. Ngón tay thon cầm cây bút khắc hoạ từng nét chữ hoa mĩ đầy thanh nhã...

Hi Hoa không thèm trả lời câu hỏi mà tiểu ma nữ đưa ra cho chàng. Cẩn thận tỉ mỉ nhấc bút ra, hai chữ "Giai Tuệ" thanh thoát hiện rõ trên mặt (\*)giấy xuyến. Mỉm cười đầy dịu dàng, chàng bỗng cảm thấy đây là một tác phẩm tuyệt nghệ đẹp nhất trên đời. (Cmn! Lão tử nhất định ngược chết cả họ nhà ngươi ಠ ͜ʖ ಠ)

(\*) Đại khái đây là thứ mà các cổ nhân xưa thường dùng để luyện chữ, thư pháp \=\=.

"Giai Tuệ sao? Ồ, quả là một cái tên hay. Nhất định đây là người mà ngươi thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay, đúng không nào?" Không biết từ khi nào, Tịnh Hề đã bay lơ lửng trên trần nhà rồi. Nàng cúi đầu ngắm bức thư pháp vẽ hai chữ "Giai Tuệ" kia. Hứng thú sờ sờ cằm bình phẩm...

Bị vạch trần tâm tư của bản thân, Hi Hoa mặt dày không đổi sắc mang tờ giấy đi hong khô mực. Sau đó cất giấu vào chiếc hộp gỗ đàn mà chàng đặt đầu giường. Bị bơ đẹp, Tịnh Hề khinh thường bĩu môi...

Thằng cha này!

Gì mà kiêu ngạo vậy!

Trông bóng dáng cao lớn của nam nhân đang ngồi bên đầu giường loay hoay hí húi. Tịnh Hề nhìn đến đống giấy bút nằm rải rác trên mặt bàn. Máu tò mò ham chơi của nàng nổi lên. Đặt mông xuống chỗ ngồi bên cạnh, rút ra một tờ giấy xuyến mỏng. Bắt đầu khai triển nội công múa bút...

Hít hà...

Cúi gằm mặt khắc hoạ từng đường nét cong cong, mảnh mảnh. Đôi mắt hoa đào diễm liễm của người đó sinh động như có hồn, từng đường nét dịu dàng được vẽ lên quá đỗi chân thực. Mái tóc dài chỉ tùy tiện bằng vài nét bút là đã hiển hiện rõ ràng. Sống mũi cao thẳng, khoé miệng ôn nhu luôn treo nụ cười đầy dung túng, cưng chiều...

Nụ cười này đáng lẽ ra phải thuộc về nàng chứ nhỉ?

Thời gian chẳng biết đã trôi qua bao lâu. Tịnh Hề nhấc hết bút lông lấy bao lần mực để cố hoàn thành bức tranh thủy mặc này. Vốn dĩ ban đầu chỉ là ngồi vẽ chơi vài nét. Không hiểu sao càng vẽ, tâm trí càng nhớ về một người...

Người này...sao giống Hi Hoa thế?

Tịnh Hề tự hỏi bản thân...sao người này lại giống Hi Hoa...Nhưng cớ gì mà nàng không hỏi, người này sao không phải là Hi Hoa?

Không, chàng ấy sẽ không lạnh nhạt với nàng như vậy...

Mờ mịt đặt bút lông xuống, nhìn chòng chọc ánh mắt của người nọ trong bức tranh...Cảm giác quen thuộc đến tan nát cõi lòng. Nhưng đầu óc Tịnh Hề không hề có một màu sắc nào cả...

Không có một tí kí ức nào cả...

...

Trời đã xâm xẩm tối dần. Hi Hoa nhảy khinh công từ trong rừng, tiếp đất một cách thật hoàn mỹ. Bông tuyết xung quanh chàng ta vần vần chuyển động. Tuy những cơn mưa tuyết vẫn cứ diễn ra, song trên người Hi Hoa không vương tí tuyết sương nào. Thanh y tao nhã đầy mê người khẽ chuyển động theo từng bước đi. Tay chàng cầm túi đựng thảo dược, nhấc chân đi tới căn bếp gần đó.

"Y Quân, ngài về rồi." Đứa trẻ trông chủ nhân đã về. Dừng động tác đốt lửa lại, cung kính đứng dậy cúi đầu chào Hi Hoa. Mỉm cười gật đầu đáp qua loa, chàng nhét túi thảo dược cùng một tờ giấy nhắn cho đứa bé. Ôn tồn cười: "Đun cho ta ngần này liều lượng thuốc nhé. Công thức được ghi sẵn trong đó rồi."

Vui mừng ngoan ngoãn nhận túi đựng, gương mặt đen nhẻm của đứa bé đầy sự vâng lời, ngoan ngoãn: "Y Quân, ta chắc chắn sẽ làm tốt."

"Ừ."

Giao phó nhiệm vụ xong cho tiểu đồng nấu thuốc. Hi Hoa quay người dạo bước vào nhà tranh. Từng ngọn đèn dầu bé nhỏ nhảy nhót thắp sáng từng vị trí, cả ngôi nhà tràn ngập trong sự ấm cúng yên bình. Nhưng có một vị khách...

Một vị khách không mời mà đến...

Một vị khách mà Hi Hoa không hề muốn gặp tí nào...

Tịnh Hề, cô ả ma nữ này vẫn chưa đi à?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »