Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3685 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 119
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (4).

❊ ❊ ❊

"Lệnh bà, không biết người gọi thần tới là có mệnh lệnh gì ạ?" Tiểu tư tế quỳ lạy, cái đầu hói bóng loáng. Nhìn bề ngoài tuổi chỉ hơn mười, song tư thái nói chuyện cùng với giọng điệu điềm tĩnh kia...Thật không thể không nể phục.

Người đang nói chuyện với cậu ta là một vị Pharaoh đấy.

Nữ hoàng Cleopatra nghiêng người nghỉ ngơi sau màn trướng. Nàng nhấc tay lên, cổ tay đeo vòng con rắn hoàng kim, đưa tấm bia tự cho thị nữ Varu đang đứng quạt bên giường. Varu giơ hai tay đón lấy, đem tấm bia đó cho tiểu tư tế: "Ngài tư tế, nữ hoàng muốn nhờ ngài làm một việc ạ."

"Tiểu nhân không dám nhận để lệnh bà phải nhờ ạ." Tiểu tư tế ôm tấm bia thật cẩn trọng: "Nữ hoàng muốn chúng tiểu nhân làm gì với tấm bia này sao?"

Từng ngón tay xinh đẹp vén màn ra. Một tay Tịnh Hề chống cằm. Hai chân thon dài ẩn sau lớp váy lanh mỏng vắt lên, để lộ cổ chân nõn nà, nhỏ xinh. Nàng rũ mi mắt, cười ngọt ngào tựa kẹo đường: "Ta muốn nhờ các ngươi vẽ kí tự hình nhân nhảy múa. Sao, làm nổi không?"

Hình nhân nhảy múa...

Cấm tự khắc lên, yếu tố chính để tạo ra tà vật...

Tiểu tư tế sắc mặt một chút cũng không có thay đổi, vâng lệnh ôm tấm bia dời đi. Ngay khi một bước chân của cậu ta đã ra khỏi cửa phòng, nàng thị nữ Varu bước tới, chặn người lại: "Xin lỗi ngài tư tế vì sự vô lễ của ta. Nhưng ngài biết đó, chuyện hôm nay nữ hoàng nói..." Varu lén lút đút cho tiểu tư tế một chiếc túi nằng nặng: "Tuyệt đối không được truyền ra ngoài. Việc khắc hình nhân ngươi đưa cho đại tư tế Pýth làm."

Đại tư tế Pýth chính là người đã dẫn dắt nữ hoàng trong việc thờ cúng thần linh khi người còn nhỏ...

Lão già Pýth luôn luôn ủng hộ cho phe nữ hoàng. Năm đó, cũng nhờ có nhiều công lao của vị tư tế này mà công chúa Cleopatra được ban danh nữ hoàng, trao quyền cai trị Hạ Ai Cập...

Tiểu tư tế lẳng lặng cầm túi vàng nặng trịch, gật gật đầu..tiếp tục đi tiếp...

"Xong việc rồi?"

"Vâng, thưa lệnh bà. Người còn gì phân phó không ạ?"

Tay nhỏ bóp bóp cái eo, đói quá...

"Ta đói rồi. Ngươi bảo nhà bếp làm đồ ăn đi..." Ưỡn cao ngực, Tịnh Hề ngạo kiều đệm thêm một câu: "Làm nhiều chút, ngươi biết sức ăn của ta mà."

Varu là thị nữ đi theo nữ hoàng từ mười năm trước.Đương nhiên là biết rõ từng thói quen của Tịnh Hề.

"Lệnh bà, người muốn uống thêm gì không ạ?" Trong bữa ăn, nữ hoàng luôn luôn yêu cầu phải có đồ uống đi kèm...

Hôm thì là sữa...

Hôm thì là nước hoa quả...

Bữa chán thì uống có mỗi nước lọc...

"Cho thêm li sữa đi. Ta thích uống sữa nóng cơ."

"Vâng ạ." Cố nén sự hài hước nhảy trong lòng, Varu gập người xuống, lui ra khỏi điện...

Đến phòng bếp nào.

Nữ hoàng đói rồi...

Tịnh Hề nhíu mày, bắt đầu lẩm nhẩm thời gian nữ chính đại nhân xuyên tới đây...

Bia tự muộn lắm thì ba ngày là ok...

\[ Kí chủ, theo tiến độ ta dự tính. Một tuần nữa nữ chính sẽ xuyên đến đây, vô tình bị nam chính bắt được. Seta nhất thời nảy sinh hứng thú với cô ta, mới cưỡng chế trói về hoàng cung.\]

Gì chứ?

Một tuần nữa sao?

\[ Đúng vậy. Một tuần nữa ạ.\]

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Thời gian đảo mắt cái, là đã trôi qua nửa năm...

Vạn vật sinh sôi nảy nở, hai mùa ấm no, vui vẻ, sa mạc về đêm có chút lạnh lẽo. Nước sông Nile bị gió thổi dào dạt, tạt thẳng vào điện thờ. Các cung nữ ríu rít cười đùa nói chuyện, tay cầm khăn lau lau nền đất. Quy định ở điện thờ Giza rất thoải mái. Ngoại trừ trong khoảng thời gian nữ hoàng cầu nguyện với thần linh ra, thì mọi người muốn chơi đùa thế nào cũng được.

Âu đây cũng là lí do mà nữ hoàng Cleopatra được dân chúng yêu mến.

Nàng không chỉ thông minh, tài giỏi, xinh đẹp mà đặc biệt còn rất thương các con dân. Mấy năm trước đây, ngay khi thừa kế ngôi vị vua cha, lên làm nữ hoàng. Cleopatra đã thay đổi nhiều loại chính sách khác nhau. Cái đáng nói nhất là cải thiện cuộc sống của các nô lệ.

Nô lệ tuy không được hưởng quyền bình đẳng như dân thường, cũng như dân thường không thể so sánh với quý tộc. Song, bọn họ không phải chịu đựng nhiều khổ sai như trước. Uống thì được uống nước sạch, bệnh sẽ được thầy lang dùng thảo dược cứu chữa. Nô lệ không cần làm việc quá nhiều. Mỗi nô lệ chỉ cần làm việc trong nửa ngày thôi. Tới lúc đó, sẽ thay ca khác vào.

Hạ thành Ai Cập nhờ có nữ hoàng Cleopatra mà tươi đẹp hơn bao nhiêu...Thì Thượng Ai Cập hoàn toàn ngược lại...

Cái này, Tịnh Hề bày tỏ...Đứa em trai hờ đó của nàng là để nữ chính đến cứu giúp. Nàng đương nhiên sẽ không nhúng tay vào.

Thoắt cái, thế mà đã tới mùa Thu hoạch... Nông dân thi nhau chạy ra cánh đồng, thu thập các loại cây, loại quả mà bao công sức họ đã gieo trồng. Ngư dân ra thuyền đánh cá, khung cảnh náo nhiệt, rầm rộ.

Tịnh Hề ngồi bên thềm điện hóng gió, tay cầm chùm nho. Đến cả bóc vỏ cũng lười làm, trực tiếp ném thẳng chùm nho vào miệng...

Ở cổ đại thế này, không internet, không Weibo, không YouTube...việc nàng hay làm để giết thời gian chính là ăn no chờ chết...

À, còn nâng cao chất lượng cuộc sống cho nhân dân nữa.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

\*\*Ở mấy chương trước, có một số độc giả phản hồi với tui là nữ hoàng thì không nên dùng "Lệnh bà" mà gọi "Nữ hoàng" sẽ hay hơn.

Thực chất thì cách gọi "Lệnh bà" cũng hợp lý tại tôi có đọc một số truyện hay xem phim về Ai Cập cổ cũng thấy có mà.

Nhưng nếu các cô muốn, tui sẽ cho từ này được hạn chế nhé. Nhưng để tránh một đoạn mà lặp từ "Nữ hoàng" quá nhiều, nghe nó lủng củng. Thì thi thoảng lại đổi thành "Lệnh bà"

Iu các độc giả × 100000❤️❤️❤️❤️\*\*.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »