Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 106
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (40).

❊ ❊ ❊

Sân trường Đại học Lập Y.

"Thầy Lạc, em thích thầy." Thiếu nữ cúi nhẹ đầu xuống, không dám nhìn thẳng người đàn ông đối diện. Hai gò má đỏ bừng lên, ánh mắt trẻ non ngại ngùng, hồi hộp chờ đợi.

Vài ba người bạn của cô sinh viên đó đứng ở góc bên, nín thở cùng nhau đợi chờ câu trả lời của giáo sư...

Thầy Lạc luôn tươi cười, thái độ mềm mỏng, đặc biệt là đối với các nữ sinh. Chắc thầy ấy sẽ đồng ý thôi nhỉ...( Mặt người dạ thú cả thôi ????. Không tin vào đờn ông được.)

Mười giây...

Hai mươi giây...

Ba mươi giây...

Một phút đã trôi qua...

Tay cầm bức thư của nữ sinh đã cứng ngắc, cô ta gắt gao bặm môi, trong lòng dấy lên một nỗi thất vọng...

Giáo sư đây là không đồng ý?

Người đàn ông nhấc ngón tay thon dài, tháo nhẹ gọng kính đen ra, lộ rõ mắt hoa đào diễm liễm. Động tác của anh thực cao quý, ưu nhã, tựa vị vương tử ôn nhu, dịu dàng sống trong cung đình. Thân hình cao lớn, đẹp trai. Người đàn ông cười khẽ một tiếng, nhàn nhạt đáp lại: "Thứ lỗi cho. Tôi chỉ coi em là học sinh của mình. Với lại..." Giọng điệu của Lạc Cẩm Tu chất chứa bao cảm tình: "Tôi có vợ rồi."

Những người đứng ngoài:"..."

Nữ sinh đi tỏ tình:"..."

Hở hở...

Lạc giáo sư trông trẻ như vậy mà đã có vợ rồi ư?

"Thầy Lạc, thầy nói dối!" Vãn Nguyên phang thẳng câu nói cực gắt. Cô ta thích thầy Lạc tính đến bây giờ đã là hơn năm, chưa bao giờ thấy thầy ấy gần gũi với nữ nhân nào khác cả.

Người đàn ông này thoạt nhìn thì dễ gần, song lại thuộc loại người khó tiếp cận nhất. Đối với tất cả mọi người, anh ta luôn trưng ra nụ cười...

Nụ cười xa cách...

Vãn Nguyên chỉ mong...Một ngày nào đó, giáo sư Lạc sẽ cười thực lòng với mình.

Cô ta muốn có được tình yêu của người đàn ông này...

Thế mà hôm nay, lấy hết dũng khí để nói lời yêu, đổi lại một câu là "Tôi đã có vợ." của thầy ư?

Thầy Lạc, thầy chán ghét em đến mức phải bịa đặt lí do này?

"Xin lỗi em. Lời tôi vừa nói hoàn toàn là sự thật." Lạc Cẩm Tu trông bộ dạng khóc hoa lê đái vũ của Vãn Nguyên, tàn nhẫn bổ thêm một đao: " Tôi phải về đây, vợ tôi đang đợi ở nhà."

Anh để mất hơi nhiều thời gian để chơi cùng bé con rồi...

Dạo này cố gắng nhiều như thế, liệu em ấy đã tỉnh dậy chưa?

"Thầy Lạc!" Vãn Nguyên kêu to, túm lấy một cánh tay của Lạc Cẩm Tu, không cam lòng đi kèm với phẫn hận: "Thầy đừng nói điêu. Thầy chưa có vợ đúng không?"

Bị Vãn Nguyên tóm tay níu lại, đáy mắt anh xẹt qua một đạo huyết quang...

Khốn khiếp...

Nữ nhân này dám cả gan đụng vào tay anh?

Cơ thể của anh, đến cả bé con còn chưa nhìn hết cơ mà...

A! Cái tay kia của ả ta nên chặt đi!

Cả chiếc áo này nữa...

Bẩn rồi, vẫn là ném vô thùng rác thì tốt hơn...

"Em không nên tùy tiện kéo tay người khác vậy. Rất vô duyên." Lạc Cẩm Tu mặt không đổi sắc, giựt tay ra, quay đầu bỏ đi...

Thân thể này cần bé con thanh tẩy cho sạch.

Người đàn ông mới nhấc chân đi được vài bước, sau lưng bỗng vang lên giọng nói quen thuộc kinh ngạc...

Giọng nói mà anh đã nhung nhớ tỉ lần trong mơ...

"Anh Cẩm Tu?"

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Theo bản đồ thông minh mà cậu chuột đưa cho, Tịnh Hề rất rất thành công để bay tới Đại học Lập Y. Trong khi tới đây, cô đã bị ép bổ não nhiều lần...

Khoảnh khắc mà Tịnh Hề thấy bộ dạng "người phụ nữ rù quến, sệch xy" của mình, cô đã tự đưa ra suy đoán là...

Chắc phải trôi qua vài năm rồi nhể?

Vài năm...

Vài...

Có cái bíp ấy!!!

Ngẩng đầu lên, nhìn chăm chăm vào màn hình quảng cáo lập thể, cô chỉ biết thở dài...

Nhanh thật...

Quả nhiên, thời gian không đợi chờ một ai...

Ngủ một giấc, tỉnh mộng cái đã qua 100 năm..

Ha ha ha, là một trăm năm đó.

Ghê chưa? Ghê chưa?

Nhanh trí về ngủ thêm vài giấc nữa là thành bất tử luôn.

\[...\] Kí chủ, dù cho cô muốn cũng không ngủ được lâu vậy nữa.

Phi phi, đợi đi. Sự thật đằng sau sẽ khiến kí chủ há hốc mồm cho mà coi.

Đến lúc đấy, mong quý ngài sẽ cố gắng sống tốt.

Ngày 27 tháng 8 năm 2135...

Thế mà nam phụ đại nhân còn sống...

Ngồi trong rặng mây, thấy được bóng hình hao hao giống Lạc Cẩm Tu, xém nữa làm cô lộn cổ xuống trần gian...

Một trăm năm...

Là một trăm năm đó...

Anh ta sống sót thế quái nào được?

Tịnh Hề ban đầu còn cảm thấy nghi nghi ngờ ngờ, song khi nhận được sự xác nhận của chuột nhỏ, cô đơ cmn người luôn rồi.

\[ Kí chủ, anh ta mong nhớ ngài lắm đó. Ngài ra gọi người ta vài câu đi.\] Chuột nhỏ đạm nhiên phun ra câu này. Nhưng trong lòng nó âm thầm sợ hãi...

Hic hic, nam phụ là nhớ ngài đến phát điên á.

Lâu năm không gặp...

Nhầm...

Qua một giấc ngủ chưa gặp, điều khác lạ nhất chính là...

Lạc Cẩm Tu nuôi tóc dài...

Không hẳn là dài như cô đâu, chỉ là để tóc tới vai sau đó cột lên thôi.

Trời ạ! Đúng kiểu ngầu lòi, soái ca lãng tử luôn.

Anh ta lớn rồi, rất trưởng thành, rất có mị lực, rất có phong thái của một người đàn ông.

Đứa con ta nuôi năm đó đã nhớn.

\[...\]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »