Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4

Lượt đọc: 15203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »
Chương 255
ta là chiến cơ khiêu khích

❊ ❊ ❊

Chủ pháo đánh vào khối thiên thạch liền nổ tung, mảng lớn khối vụn thiên thạch hung hăng mà trùng kích lên chiến cơ địch đang quay cuồng, lực trùng kích khổng lồ đó không chỉ đánh vòng bảo hộ chấn động kịch liệt, cũng làm cả chiến cơ lập tức rơi vào trạng thái mất khống chế mà văng ra.

Đúng lúc này, một đạo hỏa lực bất chợt giáng xuống từ trên trời. “Rắn hổ mang” lộn ngược ra sau, chủ pháo bắn ra. Một chuỗi biến hóa này chỉ diễn ra trong vài chục lần hô hấp. Dưới tình huống Lam Hiên Vũ bị hai chiếc chiến cơ địch truy kích. Vậy mà hắn đã biến điều không thể thành có thể, quả thực đã đánh tan chiến cơ yểm trợ cỉa quân địch.

Mà lúc này, chủ chiến cơ của quân địch cũng đã lập tức phóng đến sát vụ nổ, thêm việc thấy được một chuỗi thao tác kinh khủng của Lam Hiên Vũ lúc trước, chủ chiến cơ liền lập tức quay đầu bỏ chạy. Hai chọi một mà vẫn bị đối phương đánh nổ một cái, nếu còn một đối một thì hắn lại càng không có bất kỳ chút nắm chắc nào. Đây là chiến trường mô phỏng chứ không phải nơi để liều mạng. Đồng đội đã bỏ mạng, lúc này phải bảo toàn bản thân mới là điều trọng yếu nhất.

Kẻ địch cũng không biết một điều, lúc này Lam Hiên Vũ ngồi trong buồng lái đang thở hồng hộc từng hơi, đủ loại tiếng cảnh báo cũng vang lên ầm ĩ trong chiến cơ. Những thao tác vừa rồi hắn làm đều là kỹ thuật cực hạn, dưới sự duy trì võ hồn của hắn, mặc dù chiến cơ không trực tiếp vỡ tan những cũng đã tới sát giới hạn, làm gì còn chút lực tái chiến nào nữa!

Lúc trước Lam Hiên Vũ đã ôm tâm thái phải cho một tên chôn cùng mình, hắn thực sự không nghĩ việc này lại hù chủ chiến cơ của đối phương sợ tới mức bỏ chạy mất dạng thế này.

Lam Hiên Vũ một bên thở hổn hển, một bên nhấn xuống cái nút, hai chuôi nắm hình tròn lập tức nhô lên, hắn vội vàng nắm lấy mà chậm rãi rót hồn lực bản thân vào trong đó. Chiến cơ không gian cũng là dùng hồn lực làm năng lượng cơ sở. Hoàn toàn có thể dùng hồn lực để khôi phục vòng bảo hộ cùng hỗ trợ tự chữa trị cho chiến cơ. Mà sự tiêu hao lớn nhất của hắn lúc này là tại phương diện thân thể chịu lực trùng kích, hồn lực vẫn còn khá tốt, trước mắt thì ít nhất phải làm chiến cơ khôi phục toàn diện năng lực điều khiển rồi nói.

Huyết mạch chi lực trong người hắn phun trào, tốc độ khôi phục hồn lực tăng cao. Dù dao hắn cũng là song sinh võ hồn, luận mức hồn lực cũng đã tiếp cận trình độ của một gã hồn sư cấp ba mươi.

Phá huỷ hai chiếc chiến cơ, tài nghệ này cũng coi là không tệ nhỉ! Lam Hiên Vũ nhịn không được có chút đắc ý.

"Chiến cơ yểm trợ, chiến cơ yểm trợ, báo cáo phương vị. Ta đã đánh tan chiến cơ yểm trợ địch, chủ chiến cơ đã bỏ trốn."

Giọng nói của gã trung niên lôi thôi cũng lập tức vang lên: "Chủ chiến cơ xin chú ý, ta đang phóng tới hướng ngươi. Thỉnh cầu trợ giúp."

Nghe thấy chiến cơ yểm trợ nói đang phóng tới hướng mình, Lam Hiên Vũ không khỏi thở dài một hơi, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng thì hắn lại không khỏi trợn to hai mắt. Trợ giúp? Cái gì nữa vậy?

Sau một khắc hắn liền hiểu rõ vấn đề, tại sao chiến cơ yểm trợ lại nói thỉnh cầu trợ giúp, bởi vì đằng sau chiến cơ yểm trợ phe mình đang có tới mười mấy chiến cơ đuổi theo. Ánh mắt Lam Hiên Vũ lập tức trở nên ngẩn ra: “Cái gì thế này? Hắn đi chọc vào tổ ong vò vẽ sao?”

Sau đó hắn liền thấy chiến cơ yểm trợ phe mình tiến hành một chuỗi kỹ thuật làm người hoa cả mắt, dưới sự công kích của mười mấy chiến cơ địch mà vẫn có thể né tránh dễ dàng như cá bơi, đúng là hoàn toàn không bị khóa mục tiêu. Mà lúc này chiến cơ yểm trợ đang phóng tới đây với tốc độ cao nhất.

Tại sao lại có thể như vậy? Ta không chơi nữa có được không...

Lam Hiên Vũ căn bản không có nửa điểm lưỡng lự, lập tức khống chế chiến cơ không gian quay đầu chạy. Đây cũng không còn đơn giản là đồng đội heo, mà đơn giản chính là mưu sát rồi!

Trợ giúp hắn? Đừng đùa. Tới đó là chết chắc!

Nhưng hiện tại Lam Hiên Vũ có muốn chạy cũng không dễ dàng, bởi vì hệ thống động lực vừa mới khôi phục được một chút. Sau khi chiến cơ không gian quay đầu, tên lửa đẩy mới chỉ mở được một bộ phận thì hắn đã thấy chiến cơ yểm trợ phe mình lướt vèo qua bên cạnh. Sau đó hắn chỉ thấy ánh sáng lửa đạn ngập trời...

Lam Hiên Vũ mang bộ mặt xám xịt mà bước ra khỏi khoang thuyền mô phỏng. Hắn không thể không xám mặt thế này. Vốn là muốn biểu hiện cho thật tốt, dưới tình huống có chiến cơ yểm trợ, hắn hoàn toàn tin mình sẽ có thể sinh tồn lâu hơn. Nhưng cuối cùng thì hắn chỉ miễn cưỡng phá huỷ được hai chiếc chiến cơ địch, sau đó tất cả liền kết thúc. Hắn thật sự là lòng đầy căm phẫn, cho nên, khi vừa liếc thấy gã trung niên lôi thôi, hắn liền không nhẫn được mà tức giận nói: "Tên phải bội! ngươi chính là tên phản bội, trên chiến trường ngươi làm chiến cơ yểm trợ như thế đấy hả?"

Gã trung niên lôi thôi thản nhiên nói: "Đúng rồi, chiến cơ khiêu khích mà."

Lam Hiên Vũ trợn mắt hốc mồm.

Gã trung niên lôi thôi làm ra một bộ dáng đương nhiên: "Chính ngươi không nhận định rõ ràng được vấn đề thì còn có thể trách ai? Vốn dĩ ta đã là kẻ địch của ngươi, ngươi báo cáo phương vị cho ta, đã vậy còn ra lệnh cho ta, đó không phải muốn chết sao? Chút trình độ vớ vẩn này mà còn muốn vào học viện Sử Lai Khắc? Tranh thủ về tắm rửa mà ngỉ đi cho rồi."

"Ta..." Lam Hiên Vũ đột nhiên cảm thấy gã lôi thôi trước mặt đã không chỉ là lôi thôi, hơn nữa còn hết sức hèn mọn, vô cùng hèn mọn. Lúc này hắn mới nhớ tới một vấn đề, đối phương là lão sư giám khảo đó! Vậy mà vừa rồi mình nói cái gì trong hồn đạo thông tin..?

Lam Hiên Vũ hít sâu một hơi, cố gắng bình phục tâm tình của mình mà nói một cách nghiêm túc: "Lão sư, ta sai rồi."

Gã trung niên lôi thôi sửng sốt một chút, hai tay khoanh lại trước ngực mình: "Ồ? Ngươi sai ở đâu?"

Lam Hiên Vũ cũng không có nói mình sai là mắng hắn, chỉ mang một bộ dáng rất thành khẩn mà nói: "Ta sai vì không hiểu sự vất vả tâm sức của lão sư. Ngài là muốn cho ta một chút áp lực, để cho ta hiện ra chính mình tốt hơn, nhưng ta lại hiểu lầm ý ngài, lại không nhận định được vấn đề, không biết lão sư không phải chiến cơ yểm trợ, mà là chiến cơ chuyên đi khiêu khích, đây là do ta chủ quan. Do ta khinh thường mà không thể phát huy ra trình độ tốt nhất của mình, phụ lòng kỳ vọng của ngài.”

“Lão sư, ta sai rồi, ta thật sự đã nhận thức được sai lầm của mình, xin ngài cho ta thêm một cơ hội, ta cam đoan sẽ lĩnh hội ngài dạy bảo thật tốt. Có một câu là biết chỗ sai có thể thay đổi thì không gì tốt hơn. Xin ngài lại cho ta một cơ hội nữa." Nói xong lời cuối cùng, ánh mắt Lam Hiên Vũ dần ửng đỏ, nước mắt đã trực chờ trào ra.

Khóe miệng gã trung niên lôi thôi khẽ co giật một thoáng, đột nhiên giơ tay lên mà cho một vỗ vào ót Lam Hiên Vũ, đập hắn một cái lảo đảo.

"Đáng tiếc là học viện Sử Lai Khắc không có hệ biểu diễn, nếu không thì ngươi nhất định sẽ có thể thi đậu. Nếu không phải ta biết ngươi là đệ tử của Ngân Thiên Phàm thì vó lẽ ta sẽ phải tin. Ngươi được mấy tuổi đầu mà đã gian xảo như vậy, Ngân Thiên Phàm thật đúng là dạy được một gã “đồ đệ tốt” nhỉ!"

"A?" Lam Hiên Vũ ngơ ngác nhìn hắn, tầng nước mắt lập tức liền biến mất, không để ý tới cái ót đau mà nói: "Ngài, ngài biết Ngân lão sư?"

Gã trung niên lôi thôi hừ một tiếng: "Nào chỉ là biết? Tên mập mạp chết bầm không có tiền đồ đó, ngươi hỏi hắn xem có dám vác mặt tới cho ta nhìn hay không. Cũng may là tiểu tử ngươi còn chút lương tâm, biết lựa chọn hệ chỉ huy không gian làm chủ tu. Xem việc này... miễn cưỡng cũng nhận được ngươi. Cút ngay! Sau khi sát hạch tổng hợp kết thúc, chỉ cần ngươi không chết thì đến đây tìm ta báo danh."

Nói xong, hắn lập tức quay người bước đi. Lam Hiên Vũ nuốt xuống một hớp nước miếng, không biết vì cái gì, hắn cảm thấy hình như mình bị Ngân lão sư lừa cho một vố rồi! Đi theo vị trung niên lôi thôi này học tập thật sự chính xác sao? Còn nữa, vừa rồi hắn nói vậy hình như là mình đã trúng tuyển? Sau khi sát hạch tổng hợp, chỉ cần không chết là có thể trở về báo danh? Sát hạch tổng hợp là cái gì? Không chết? Chẳng lẽ còn có nguy hiểm tới tính mạng? Hay là hắn chỉ thuận miệng nói như vậy?

Lam Hiên Vũ suy nghĩ phân loạn. Nhưng rất nhanh hắn liền quyết định không đoán nữa, nhanh chóng sử dụng hồn đạo thông tin mà gọi cho Quý Hồng Bân.

"Về đã rồi nói." Nghe Lam Hiên Vũ, Quý Hồng Bân chỉ nói một câu như vậy.

Không xe, cũng không ai đưa đón, Lam Hiên Vũ chỉ có thể đi bộ trở về. Cứ việc trong học viện Sử Lai Khắc có cột mốc đường, cũng có thể hỏi thăm, nhưng hắn vẫn phải đi mất một giờ mới về đến khách sạn Sử Lai Khắc. Khi Lam Hiên Vũ nhìn thấy Quý Hồng Bân, hắn phát hiện ánh mắt Quý lão sư nhìn mình có chút quái lạ.

"Quý lão sư, ngài làm sao vậy?" Lam Hiên Vũ nghi ngờ hỏi.

Quý Hồng Bân lắc đầu nói: "Không có gì. Ngươi thi đậu học viện Sử Lai Khắc cũng không thành vấn đề." Lam Hiên Vũ nói: "Mập mạp cùng Phong Tử còn chưa có trở lại sao?".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »