Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4

Lượt đọc: 15099 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »
Chương 202
cứu viện

❊ ❊ ❊

Rõ ràng Đống Thiên Thu đã phải chịu ảnh hưởng không nhỏ, động tác của nàng đã có chút trì trệ, chỉ có thể miễn cưỡng ném trở lại một cây Băng Mâu. Ám Hắc Ma Hổ một đập đánh bay Băng Mâu, trong con mắt nó là tử quang lập loè, ánh sáng chung quanh lập tức lại trở tối, chung quanh thân thể Đống Thiên Thu lập tức vờn quanh từng đạo hào quang màu tím đen, làm nàng không chỗ né tránh, chỏ mộ chút nữa nàng sẽ bị cắn nuốt.

Đống Thiên Thu sợ tới mức mặt mày biến sắc, nhưng dù nàng có giãy giụa thế nào thì tu vi bản thân cũng chỉ có như vậy. Lúc trước nàng lại đã toàn lực ứng phó mới miễn cưỡng đào thoát, nhưng chỉ trong nháy mắt lại bị đuổi kịp rồi.

Đã xong! Nàng vô thức mà nhắm hai mắt lại.

Trước mặt cường giả tuyệt đối thì dù nàng có thiên phú thế nào cũng không làm nên chuyện gì. Mà giờ này khắc này, nơi Ám Hắc Ma Hổ tấn công Đống Thiên Thu lại chính là dưới gốc cây Lam Hiên Vũ đang ẩn nấp. Đống Thiên Thu đã cảm nhận được một làn gió tanh đập vào mặt, nàng ngừng thở mà cau mày. nhưng vào đúng lúc này, nàng chỉ cảm thấy bên hông đột nhiên xiết chặt, tựa hồ bị vật gì quấn lấy, chỉ sau một khắc, đám băng thứ của nàng đã mãnh liệt hướng ra phía ngoài mà bắn, thử cho đối phương bị thương một chút tại thời khắc cuối cùng.

Mà trọng yếu hơn là trong nháy mắt eo nàng bị quấn lên đó, một loại cảm giác quen thuộc từ sâu trong cơ thể lập tức bị kéo lên như đằng vân giá vũ. Huyết mạch chấn động bỗng nhiên bắn ra, lực lượng trở về, hồn lực mãnh liệt, huyết mạch sôi trào.

Nàng giật mình mà mở lớn đôi mắt to xinh đẹp, thứ nàng thấy là một dây leo kim văn thẳng tắp hiện ra tại trước mắt mình. Nháy mắt sau đó, Đống Thiên Thu đã bị kéo vào tán cây, bốn mắt nhìn nhau, nàng mang vẻ mặt khó tin mà nói: "Tại sao lại là ngươi?"

Lam Hiên Vũ cười khổ: "Kỳ thật ta cũng rất muốn biết đáp án của vấn đề này."

Trong lúc nói chuyện, bọn hắn đồng thời cảm nhận được một cỗ khí tức lạnh lẽo đến cực điểm đột nhiên bay lên từ phía dưới. Gốc cây đại thụ này cũng theo đó mà biến thành ám tử sắc, hơn nữa còn đang nhanh chóng hòa tan, luồng khí lưu ám tử sắc cũng theo đó mà cuộn tất cả lên.

Lam Hiên Vũ kéo mạnh Kim văn Lam Ngân Thảo, liền đem Đống Thiên Thu kéo vào ngực mình, mũi chân khẽ điểm trên cành cây, cả người đột nhiên hướng ra phía ngoài mà nhảy lên. Đồng thời, tay trái ngân văn Lam Ngân Thảo cũng vung tới một nhánh cây đại thụ cách đó mười mét, lại kéo một phát, hai người liền bay tới như nhảy dây vậy.

Đống Thiên Thu bị hắn ôm chặt. hai thân thể kề cùng một chỗ, một cỗ khí tức nàng chưa bao giờ cảm thụ qua lập tức đập vào mặt, nhẹ nhàng khoan khoái mà mang theo chút khí tức của ánh mặt trời, làm khuôn mặt nàng không khỏi đỏ lên. Ngay khi bọn hắn phi thân mà đi đó, gốc đại thụ sau lưng đã nhanh chóng tan rã như băng tuyết mà biến mất, Ám Hắc Ma Hổ khổng lồ đột nhiên ngẩng đầu lên, hai con ngươi lạnh như băng nhìn về phía hai người đang "đu cây", nó ngửa mặt lên trời gầm một tiếng điếc tai nhức óc.

Trong phạm vi phạm vi trăm thước, tất cả côn trùng kêu vang hay chim hót đều biến mất toàn bộ trong nháy mắt này, Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu đều cảm nhận được một cảm giác sợ hãi phát từ đáy lòng một cách rõ ràng.

Khủng Cụ Bào Hao! Đây chính là một trong những hồn kỹ thiên phú của Ám Hắc Ma Hổ.

Nhưng đúng lúc này, đám Lam Ngân Thảo được Lam Hiên Vũ phóng thích ra lại như nhận được cái gì kích thích, tản mát ra ánh sáng rực rỡ.

Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy ngay khi trong nội tâm hắn sinh ra cảm giác sợ hãi, điểm hào quang bảy màu ở trung tâm vàng bạc vòng xoáy đột nhiên phát sáng lên, chỉ trong chốc lát đã đem trọn cả vàng bạc vòng xoáy nhuộm thành màu sắc rực rỡ.

Một cỗ tâm tình phẫn nộ đột nhiên xuất hiện trong lòng Lam Hiên Vũ, giống như thượng vị lại bị hạ vị khiêu khích mà sinh ra nổi giận vậy, hắn hoàn toàn không khống chế được mà ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng Long ngâm kéo dài.

Trong tiếng Long ngâm, hai mắt Lam Hiên Vũ liền biến thành màu vàng cùng màu bạc. Ám Hắc Ma Hổ đang chuẩn bị bay nhào mà lên, nhưng khi nó nghe được tiếng Long Ngâm này lại lập tức lảo đảo như bị sét đánh, suýt nữa té nhào. Nguyên bản hai tròng mắt lạnh như băng lập tức toát ra một tia sợ hãi, lại không dám lập tức đuổi theo.

Lúc này, cảm nhận của Đống Thiên Thu lại hoàn toàn là một loại cảm giác khác, nàng chỉ cảm thấy ngay khi nội tâm mình sinh ra sợ hãi đó, một tiếng Long ngâm vang lên kích thích toàn thân nàng nhiệt huyết sôi trào. Mà cái tên vẫn đang ôm mình này, lúc trước trên người hắn cũng chỉ là tản mát ra một khí tức như ánh mặt trời nhàn nhạt dễ chịu, mà lúc này, cái khí tức kia lại đột nhiên trở nên vô cùng mãnh liệt, làm bản thân huyết mạch của nàng đã bị kích thích, đồng thời cũng có một loại cảm giác hỗn loạn.

Lam Hiên Vũ nhanh chóng thu hồi ngân văn Lam Ngân Thảo, lại đem một nhánh ngân văn Lam Ngân Thảo khác ném tới phía trước, một lần nữa quấn lấy một nhánh cây nơi xa, mang theo hai người bay xẹt qua. Một tiếng long ngâm kia đã làm hắn có một loại cảm giác sướng gần đầm đìa, vàng bạc vòng xoáy trong cơ thể cũng theo đòa xoay tròn tốc độ cao. Khí tức huyết mạch bị suy yếu vì một lần sử dụng Võ Hồn dung hợp kỹ trước đó cũng tiếp theo đó mà khôi phục. Nhưng hắn biết rõ, cái âm thanh long ngâm mình vẫn bị động phát ra này, lúc trước có thể hoàn toàn chấn nhiếp Lữ Thiên Tầm giúp mình chiến thắng, nhưngchưa chắc sẽ có hiệu quả tốt như vậy đối với Ám Hắc Ma Hổ, dù sao song phương chênh lệch thật sự là quá lớn, chỉ có chạy trước rồi nói.

"Chúng ta không có biện pháp chạy cùng một chỗ, sau đó phải tách ra, ta dẫn nó đi, ngươi chạy về hướng bên kia." Lam Hiên Vũ vội vàng thấp giọng nói ra. Đống Thiên Thu nghe được thanh âm của hắn mới từ từ tỉnh táo lại từ trong cảm giác hỗn loạn, nhưng còn không có đợi nàng mở miệng, Lam Hiên Vũ đã đột nhiên dùng sức mà quẳng nàng về một phương hướng khác, đồng thời quấn quanh vào hông nàng thêm Kim văn Lam Ngân Thảo, khí tức huyết mạch toàn lực truyền qua, rót vào cho nàng một cỗ khí tức mãnh liệt mà nóng bỏng, kích thích khí tức bản thân nàng phóng đại gấp bội.

"Đi mau!" Lam Hiên Vũ khẽ quát một tiếng, Kim văn Lam Ngân Thảo buông ra khi chiều dài đã sắp thông suốt đến cực hạn.

Ám Hắc Ma Hổ quá mạnh mẽ, chỉ có tách ra chạy mới có một đường cơ hội, hơn nữa hắn cũng rất rõ ràng, cái âm thanh Long ngâm vừa rồi tuyệt đối rất hấp dẫn, nên khả năng nó đuổi theo mình lại càng lớn.

Ban đầu, khi đối mặt với Tam Nhãn Ma Viên hắn cũng đã từng làm như vậy, chính hắn dẫn dắt Tam Nhãn Ma Viên rời đi, sáng tạo ra cho Diệp Linh Đồng một cơ hội sống sót, sau đó chính mình liền rọng thương.

Có lẽ Diệp Linh Đồng đối với hắn là là có ý cảm kích đấy.

Về sau, Lam Hiên Vũ thật vất vả mới tỉnh táo lại từ trong hôn mê, khi hắn gặp Diệp Linh Đồng lần nữat. Khi hắn một mình kêu Diệp Linh Đồng ra ngoài là vì muốn thử xem Lam Ngân Thảo có thể tiến hành tăng phúc cho võ hồn Thiên Cương Long của nàng hay không, nàng lại bị Lữ Thiên Tầm kéo ra, sau đó nàng lại lựa chọn đi cùng Lữ Thiên Tầm, cũng không có nghe Lam Hiên Vũ giảng thuật.

Chính là từ lần kia về sau, quan hệ của Lam Hiên Vũ cùng nàng trở nên triệt để xa cách, thậm chí ngay cả một tia đồng học trước kia cũng theo đó mà biến mất. Mà thứ làm Lam Hiên Vũ thất vọng cực độ đối với nàng vẫn là lần thi đấu tuyển chọn này. Lúc đó, hắn vẫn như trước là lựa chọn mang theo đồng bạn cứu nàng nhưng nàng lại lấy oán trả ơn. Tuy nói mọi người tuổi cũng còn nhỏ, nhưng thật sự là Lam Hiên Vũ vô cùng chán ghét cái tính ích kỷ đó của nàng, thậm chí hắn còn có chút xúc động phẫn nộ trong khoảnh khắc đó.

Diệp Linh Đồng là mộ cô bé rất đẹp, cũng có thể nói là hai người cùng nhau lớn lên, dù nhiều dù ít thì trong nội tâm Lam Hiên Vũ vẫn có một loại tình nghĩa giữa những đứa bạn đối với nàng. Nhưng cũng chính vì vậy nên khi Diệp Linh Đồng hết một lần lại một lần làm hắn thất vọng, thậm chí là phản bội, sao hắn còn có thể nhẫn nại được? Hắn cũng chỉ là một đứa nhỏ mười một tuổi thôi a!

Khi Lam Hiên Vũ đánh Diệp Linh Đồng ra khỏi trận thi đấu đó, trong nội tâm hắn có hối hận không? Thật ra là vẫn có một chút, hắn vẫn cảm thấy có chút muốn xin lỗi Diệp Linh Đồng. Dù sao thì vô luận nàng đã làm sai điều gì nàng cũng vẫn chỉ là một cô bé.

Nhưng sau khi hắn bị đưa vào nơi đây để tham gia lần khảo thí thêm này, khi bên tai hắn lại vang vọng âm thanh Diệp Linh Đồng sĩ diện cãi láo đó thì một chút áy náy cũng đã theo đó mà biến mất.

Thậm chí vì phát sinh những thứ này cùng Diệp Linh Đồng đã làm thái độ của Lam Hiên Vũ đối với nữ hài tử trở nên khác đi rất nhiều. Nhưng khi hắn nhìn thấy Đống Thiên Thu gặp nạn lại vẫn không do dự chút nào mà xuất thủ. Đó là một loại cảm giác muốn bảo vệ đối phương, huống chi, trong lòng hắn thì Đống Thiên Thu cùng Diệp Linh Đồng là hoàn toàn bất đồng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »