Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4

Lượt đọc: 15109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »
Chương 281
song đầu viên hầu vương

❊ ❊ ❊

Tiếng gầm kinh khủng gây ảnh hưởng trực tiếp tới tốc độ chạy của đám người Lam Hiên Vũ. Tinh thần lực mạnh như vậy, chỉ đơn giản là mấy tiếng rống giận mà lại có thể đáng sợ như thế. Cuối cùng nó là loại quái thú như thế nào vậy?

Rất nhanh bọn hắn liền biết, bởi vì trên bầu trời đột nhiên trở nên tối đen. Bọn hắn vô thức mà ngẩng đầu nhìn lên, thứ thấy được là một đôi cánh khổng lồ đang dang rộng, một đạo thân ảnh khổng lồ. Đó là một con quái thú trông như viên hầu. Nó cũng có hai cái đầu, nhưng điểm khác đám trước đó là sau lưng nó có một đôi cánh lớn.

Đám song đầu viên hầu lúc trước chỉ cao chừng hai mét, nhưng con trước mắt này lại cao quá bốn mét, hai cánh sau lưng dang rộng, lập loè hai luồng sáng màu tím cùng màu lam, dường như có thể trực tiếp hấp thu lực lượng từ hai vầng mặt trời Tử Dương cùng Lam Dương. Hai cái đầu với bốn con mắt, mỗi đầu đều lóe một màu lam hoặc tím riêng biệt, răng nanh dữ tợn nhô ra từ miệng, dưới ngực có một khỏa tinh hạch hình thoi. Tinh hạch một nửa là màu lam, một nửa màu tím, óng ánh sáng tỏa quang mang chói mắt.

Không cần hỏi thì tất cả mọi người cũng đều hiểu rõ, con song đầu viên hầu này chính là cường giả trong nhất mạch song đầu viên hầu, mà thực lực lại càng tuyệt đối mạnh hơn cấp bậc quái thú thủ lĩnh. Đây mới chỉ là ven rừng thôi mà! Làm sao lại trêu chọc vào thứ khủng bố như vậy chứ? Lam Hiên Vũ đã hiểu rõ hoàn toàn, có lẽ thứ kinh khủng này có thể cảm nhận trực tiếp được khí tức của đám song đầu viên hầu lúc trước, cho nên hiện tại nó mới có thể mò tới đây.

Trong một cái chớp mắt này, Lam Hiên Vũ đã hối hận cực độ. Hắn còn quá chủ quan. Bởi vì những quái thú bọn hắn gặp lúc trước đều yếu hơn mình, do đó nên hắn đã quên mất tập tính của chúng. Chỉ cần có quái thú tử vong thì nhất định con cầm đầu của chúng sẽ tìm tới. Tại khu vực đồi núi trước đó là như thế, tại rừng rậm này cũng vẫn là như thế. Nhưng giờ có hối hận cũng chẳng còn chút ý nghĩa nào, cường địch đã tới, hơn nữa còn là một cường địch biết bay, muốn chạy trốn thật sự là quá khó.

"Tập trung!" Lam Hiên Vũ hét lớn một tiếng, hắn mang theo Tiền Lỗi cùng Lưu Phong cấp tốc phóng tới phía Băng Thiên Lương. Có thể sống sót hay không thì hắn cũng không biết. Nhưng ở thời điểm này, phân tán sẽ chỉ mang đến hậu quả chết nhanh hơn.

"Huy Huy, công kích, kiềm chế." Lam Hiên Vũ quát to một tiếng: "Lam Mộng Cầm, quấy nhiễu nó, hạ nó xuống."

Không hề nghi ngờ, con Song Đầu Viên Hầu Vương này là loại am hiểu công kích từ xa, một kích tinh thần kinh khủng lúc trước đã hiển hiện điểm này một cách rõ ràng. Không thể nghi ngờ, nếu cứ để nó trên không trung sẽ là tình huống nguy hiểm nhất.

Song Đầu Viên Hầu Vương đột nhiên nhịp động hai cánh, một vệt sáng xanh cùng một vệt tím giáng xuống từ hai cánh khổng lồ của nó. Hai đường công kích như cái quạt chém thẳng đến Lam Mộng Cầm đang bay trên không trung.

Bông tuyết dưới chân Lam Mộng Cầm bỗng nhiên thu lại, nàng mang theo Đống Thiên Thu trực tiếp lao xuống từ trên trời. Hai đạo quang mang quét qua đỉnh đầu Lam Mộng Cầm ngay một nháy mắt sau đó, dọa nàng sợ đến dựng người. Nếu bị thứ kinh khủng này quét trúng, chỉ sợ nàng và Đống Thiên Thu sẽ phải trực tiếp bỏ mạng. Đúng lúc này, một tiếng hét dài vang lên. Lam Hiên Vũ thả Lưu Phong cùng Tiền Lỗi xuống mặt đất, vừa quay người liền chạy như điên tới một phương hướng khác, đồng thời đưa tay bắn ra một cây băng nhũ lên không trung. Mẩu băng nhũ phóng thẳng đến phía Song Đầu Viên Hầu Vương. Lúc này Song Đầu Viên Hầu Vương còn cách mặt đất tới trăm mét, rõ ràng mẩu bánh nhũ này của Lam Hiên Vũ không đủ để bay đến độ cao đó. Nhưng khi băng nhũ bay đến cách nó chừng ba mươi mét, phần đuôi đột nhiên nổ tung, sinh ra tầng động lực lần hai, trực tiếp bay tới trước người Song Đầu Viên Hầu Vương.

(LĐT: cái quái gì mà nghe như bắn tên lửa vệ tinh vậy trời (°▽°)/

Mặc dù khi nó đến trước người song đầu viên Hầu Vương thì đã sắp hỏng, vừa mới đụng liền phá toái, nhưng chỉ cần như vậy cũng đủ hấp dẫn sự chú ý của nó. Chùm sáng vốn sắp quét về phía Lam Mộng Cầm lại đột ngột chuyển hướng, quét ngang tới Lam Hiên Vũ bên này.

Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên, một mũi tên màu xanh sẫm phóng tới. Song Đầu Viên Hầu Vương vung cánh tay phải, lập tức đánh vỡ mũi tên kia, nhưng một đoàn lục quang cũng đã bao phủ lấy thân thể nó. Chính là hồn kỹ thứ hai của Nguyên Ân Huy Huy: Độc Linh Phệ Hồn.

Đệ nhị Hồn kỹ này không chỉ đơn giản là bao phủ đối phương vào bên trong, mà nó còn bao gồm độc tố ăn mòn cả tinh thần lực. Dưới sự phụ trợ của hồn kỹ thứ nhất Thần Linh Ngưng Thần, mũi tên bắn tới Song Đầu Viên Hầu Vương một cách vô cùng tinh chuẩn.

Không thể nghi ngờ, lần công kích này đã chọc giận Song Đầu Viên Hầu Vương. Nhưng nó lại vẫn không thay đổi mục tiêu, hai đạo cường quang vẫn chém thẳng đến Lam Hiên Vũ. Lam Hiên Vũ đột ngột tăng tốc, trước đó hắn đã quyết định hướng đi rõ ràng, bất chợt lách người vào trong rừng cây.

Dưới công kích khủng bố của song đầu viên hầu vương, một mảng thực vật lập tức khô héo trên phạm vi lớn. Mà Lam Hiên Vũ vẫn nương theo một bộ pháp quỷ mị mà xông về phía trước như bay, không ngừng thay đổi hướng đi, cố gắng thoát khỏi công kích “đòi mạng” kia.

Lam Mộng Cầm hướng xuống mặt đất, bông tuyết dưới chân lại cuộn bay lên để làm chậm thế rơi.

Nàng đặt Đống Thiên Thu xuống mặt đất, sau khi nhìn thoáng qua hướng chạy của Lam Hiên Vũ, Lam Mộng Cầm lập tức khoanh chân ngồi xuống, Ngọc Hoàng Cầm lại một lần nữa xuất hiện với bốn cái hồn hoàn vạn năm. Hai tay khẽ phất qua dây đàn, tiếng đàn chói tai lại một lần nữa vang lên, ngay cả Đống Thiên Thu đang hôn mê phía sau cũng phải khẽ giật giật. Đệ nhất Hồn Hoàn lóe sáng, nàng ngẩng đầu nhìn lên không trung, trong đôi mắt đẹp có ánh bạc lóe lên.

Song Đầu Viên Hầu Vương đang đuổi giết Lam Hiên Vũ lại đột nhiên vâng ngắc thân thể, những chùm sáng bắn ra từ cánh cũng lập tức ngừng lại, sau đó Song Đầu Viên Hầu Vương lập tức giáng xuống từ trên trời.

Xong rồi! Tiếng đàn quấy rối mạnh mẽ của Lam Mộng Cầm, vậy mà ngay cả quái thú mạnh mẽ như Song Đầu Viên Hầu Vương cũng phải rơi thụp xuống đất như vậy. Chỉ cần nó không ở trên không trung thì mọi người liền có một chút hi vọng sống.

Nguyên Ân Huy Huy nhíu chặt lông mày, từng nhánh tên bắn đuổi theo Song Đầu Viên Hầu Vương. Thứ hắn dùng mới chỉ là hồn kỹ thứ nhất và thứ hai. Thân thể Song Đầu Viên Hầu Vương đã bị sương độc xâm nhiễm. Nhưng rất nhanh viên tinh hạch trước ngực nó đã phóng quang mang tràn đầy, khiến mặt ngoài thân thể nó có thêm một tầng phòng ngự vòng bảo hộ.

Hồn Hoàn thứ ba lấp lánh, một đạo ánh lửa phóng lên tận trời cao, đệ tam Hồn kỹ: Hỏa Linh Mệnh Khắc!

Nhiệt độ nóng bỏng kéo dài, nổ tung, đây đều là năng lực kèm theo của Hỏa Linh Mệnh Khắc. Càng quan trọng hơn là...

"Oành —— "

Ngay khi mũi tên lửa bắn chính xác vào thân thể Song Đầu Viên Hầu Vương, tất cả màn độc chung quanh nó đều bị đốt bùng lên trong tích tắc, nổ ra ánh lửa đầy trời. Song Đầu Viên Hầu Vương nổi giận gầm lên một tiếng, tầng bảo hộ trên người nó đã không thể ngăn hoàn toàn công kích, thân thể nó lập tức bốc cháy.

Lam Mộng Cầm kinh ngạc nhìn Nguyên Ân Huy Huy, màn sương độc đó còn có thể bùng cháy? Khó trách hắn lúc trước hắn luôn dùng độc tiễn, không chỉ là dùng sương độc ăn mòn, hẳn là vì muốn chuẩn bị cho một kích này? Nàng không biết một điều, sau khi bùng cháy, màn sương độc sẽ nương theo lấy hỏa diễm mà biến thành hỏa độc mãnh liệt hơn, xâm lấn vào trong cơ thể đối phương. Đây cũng là nguyên nhân làm Song Đầu Viên Hầu Vương nổi giận.

Hai cánh sau lưng Song Đầu Viên Hầu Vương lại một lần nữa bắn ra hai chùm sáng lớn. Mục tiêu công kích lần này tất nhiên đã biến thành Nguyên Ân Huy Huy. Song Đầu Viên Hầu Vương ầm ầm rơi xuống đất, hào quang quét về phía Nguyên Ân Huy Huy, chính nó lại sải bước lao đến hướng Lam Mộng Cầm bên này.

Lúc này Băng Thiên Lương đã buông Lâm Đông Huy cùng Vũ Thiên xuống đất, không chút do dự mà xông về phía Song Đầu Viên Hầu Vương.

Sau đó Lam Mộng Cầm cùng Nguyên Ân Huy Huy liền thấy một màn rung động, trên người Băng Thiên Lương phát sáng đồng loạt cả bốn hồn hoàn. Không hề nghi ngờ, bọn hắn có thể trở thành nhân tài ưu tú của thế hệ này, tất nhiên mỗi người đều có con át chủ bài của bản thân. Trong một cái chớp mắt này, Băng Thiên Lương đã không giữ lại chút nào mà lật ra con át chủ bài đó. Bởi vì hắn biết rõ, nếu không thể hạ gục địch nhân trước mắt thì ngay cả khả năng chạy trốn bọn hắn cũng không có. Chỉ liều mạng mới có thể tạo ra cơ hội cho đồng bạn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »