Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4

Lượt đọc: 15105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »
Chương 207
phát triển dưới áp bách

❊ ❊ ❊

Chỉ có Lam Hiên Vũ là tình huống tốt nhất, hắn có song sinh Võ Hồn cùng tố chất thân thể vượt xa người thường, miễn cưỡng có thể ngăn cản.

Có áp bách thì có phản kháng, tựa như lúc trước đối mặt với Ám Hắc Ma Hổ vậy, khi sợ hãi cùng áp lực thông suốt tới cực điểm, vàng bạc vòng xoáy trong ngực Lam Hiên Vũ lập tức kịch liệt xoay tròn, một tiếng Long ngâm vang vọng mà ra.

Trong tiếng long ngâm sục sôi, tầng áp lực đập vào mặt kia đã bị Lam Hiên Vũ miễn cưỡng ngăn trở trong nháy mắt, hắn huy động tay phải, hai cây Kim văn Lam Ngân Thảo nhanh chóng bay ra, phân biệt quấn quanh bên hông Tiền Lỗi cùng Lưu Phong, huyết mạch chi lực rót vào làm tinh thần hai người chấn động, miễn cưỡng đứng thẳng.

Dưới luồng áp bách cực lớn này, ba người lại một lần nữa miễn cưỡng đứng vững, tất cả đều cắn chặt răng mà chống cự. Trong mắt Quý Hồng Bân cũng hiện lên một vẻ kinh ngạc, Võ Hồn của hắn là thủ trọng khí thế, lúc trước hắn có thể được Sử Lai Khắc Học Viện chọn trúng, dù chẳng qua chỉ là một đệ tử ngoại viện nhưng cũng nhất định có chỗ hơn người. Ban đầu hắn có ý định là vừa lên liền lấy uy áp làm ba người tan vỡ, để cho bọn chúng chính thức cảm thụ việc đối mặt với cường giả đỉnh cấp là mãnh liệt đến cỡ nào. sau đó, khi bọn hắn phục sinh lại dần dần tăng áp, giúp tiềm năng của bọn hắn bị kích phát ra dưới áp lực. Nhưng như thế nào hắn cũng không nghĩ tới, Lam Hiên Vũ lại có thể miễn cưỡng phản kháng dưới áp lực của mình, lại còn phóng xuất ra Võ Hồn giúp đỡ hai tên kia, khó trách bọn hắn có thể trổ hết tài năng trong thi đấu hải tuyển, quả nhiên là có ưu thế của ba người tăng phúc, trong khoảng thời gian ngắn lại có thể ngăn lại phần áp lực này.

Quý Hồng Bân lộ ra một vẻ mỉm cười hiếm có, chẳng qua là nụ cười này trên mặt hắn, lúc này trong mắt ba người Lam Hiên Vũ lại là một thứ rất lãnh khốc.

Nháy mắt sau đó, bóng đen sau lưng Quý Hồng Bân đột nhiên trở nên rõ ràng, đó là một cái bóng đen bộ dáng nhân loại thân cao vượt qua mười mét, hình thể khổng lồ mà cường tráng. Hắn mặc một bộ khải giáp đen sì như mực, ngay cả bộ mặt cũng đều bao trùm nón trụ mặt giáp, trong tay nắm một thanh trường thương cực lớn.

Chân phải Quý Hồng Bân dậm một đập, lập tức "Oanh" một tiếng, phía sau hắn, trên cái bóng đen kịt bốc lên một nhọn lửa tím. Khí tức kinh khủng lập tức bộc phát, đó là một loại cảm giác sợ hãi mãnh liệt khó có thể hình dung, uy áp phô thiên cái địa lập tức nghiền ép mà đến.

Ba người Lam Hiên Vũ đồng thời mở to hai mắt mà nhìn, sau đó lại đồng thời thất khiếu phun máu, "Oanh" một tiếng, toàn bộ nổ thành bột mịn. Quý Hồng Bân nhìn ba người Lam Hiên Vũ bị uy áp đập vụn, lúc này mới thoả mãn gật gật đầu. Danh xưng đại ma vương không chỉ đến từ đệ tử, đồng thời cũng tới từ các sư phụ, ban đầu, cái danh xưng này chính là từ những người chính thức hiểu rõ hắn mà truyền đi đấy. Võ Hồn của hắn là Khủng Cụ Kỵ Sĩ! Đó là một loại võ hồn cực kỳ hiếm thấy, kỳ thật hẳn là xem như tà Võ Hồn.

Chẳng qua cái Võ Hồn này của hắn, dưới sự dạy bảo của Sử Lai Khắc Học Viện, chẳng những không có trở nên tà ác mà trái lại lại để cho hắn dưỡng thành ngay thẳng vô cùng, tính cách Ngân Thiên Phàm kiêu ngạo như vậy nhưng ở trước mặt hắn lại cũng không thể làm gì, tất nhiên không chỉ là vì tính cách hắn, mà càng vì thực lực của hắn.

Tuy chỉ vẹn vẹn có Bát Hoàn, nhưng trên thực tế, lực chiến đấu của hắn tuyệt không kém hơn những Phong Hào Đấu La bình thường. Vì hắn là đến từ Sử Lai Khắc Học Viện a! Vừa mới một lát này cũng chẳng qua là một góc của băng sơn mà thôi.

Khi ba người Lam Hiên Vũ phục sinh lại ở ngoài sân huấn luyện, bọn hắn đều vẫn còn đang trố mắt. Đó là một loại cảm giác hoàn toàn ngây người, dường như mọi tế bào trong cơ thể đều đã triệt để ngưng trệ.

Thân thể bị uy áp đập vụn là cái cảm giác gì? Dù là trong thế giới giả tưởng cảm nhận rất thấp nhưng cũng tuyệt không phải một loại kinh nghiệm tuyệt vời gì. Giống như là có xe lu lăn qua người rồi dần đè nát vậy, sau đó tất cả mọi thứ của bản thân đều hỏng mất. Cảm thụ của Lam Hiên Vũ cùng Tiền Lỗi và Lưu Phong lại có chỗ bất đồng. Trong khoảnh khắc đó, dưới tình huống hoàn toàn không thể chống cự, hắn cảm nhận được thân thể của mình dường như co rút lại, hoàn toàn hướng vào phía trong mà co rút lại, hình như là lập tức sáp nhập vào điểm hào quang bảy màu trong ngực mình. Nháy mắt sau đó, thống khổ biến mất, khi thân thể phục sinh lại ở chỗ này thì dường như tất cả lại đều giãn ra từ điểm hào quang đó, sau đó hắn mới xuất hiện ở chỗ này.

Đây là cảm giác như thế nào đây? Lam Hiên Vũ sinh lòng nghi hoặc. Đây là ở thế giới giả tưởng, phục sinh là một việc rất bình thường, thế nhưng thứ mình vừa mới cảm nhận được là cái gì đây? Hơn nữa còn có một loại cảm giác như phá đi rồi lại lập, trong cơ thể, huyết mạch vàng bạc song sắc rõ ràng đều có chút xao động, xung đột lẫn nhau, hắn dùng ý chí lực cưỡng ép đi áp chế, lúc này mới dần dần bình phục lại. Mà điểm hào quang bảy màu trong trung tâm vòng xoáy kia tựa hồ đã mờ đi vài phần. Nhưng hắn lại có thể cảm nhận được, đó cũng không phải do bản nguyên có tiêu hao, mà là trong đó có năng lượng gì đó bị tiêu hao, chúng đều đang dần dần khôi phục thông qua việc hấp thu huyết mạch của mình, ngay cả Lam Hiên Vũ cũng không rõ cuối cùng là chân thật hay do mình sinh ra ảo giác nữa, nhưng loại cảm giác này vẫn đang khắc thật sâu ở trong lòng hắn.

"Lại đến đây " Quý Hồng Bân lặng yên hiện ra trước mắt bọn hắn, chẳng qua là một cái vẫy tay cũng làm ba người một lần nữa khắc sâu vào trí nhớ. Lần này hắn liền nói một câu cũng không, khí thế trực tiếp hướng ba người mà áp bách tới.

Rõ ràng khí thế lần nàu đã trở nên nhu hòa hơn một ít, ít nhất cũng không phải vừa lên liền toàn bộ triển khai làm bọn hắn nhanh chóng hỏng mất, biểu lộ của cả ba đều trở nên phong phú, tự mình phóng thích hồn lực, một nháy mắt khi Quý Hồng Bân phóng thích võ đó quả thực đã để cho bọn chúng sinh ra bóng ma trong nội tâm, thậm chí bọn hắn còn không rõ võ hồn của Quý lão sư là cái gì. Cái loại cảm giác bị nghiền ép này thật sự là rất đáng sợ, nhưng dù đổi thành bất luận kẻ nào cũng đều tuyệt không nghĩ Lam Hiên Vũ lại vì bọn họ tăng phúc, ba người đau khổ nhưng vẫn cố ngăn cản. Đã thừa nhận một lần đau khổ, nên khi bọn hắn chống cự đã hoàn toàn đem hết toàn lực đến đối kháng, trong lúc nhất thời, trên mặt ba người đều nổi gân xanh. Mà cái này cũng chính là thứ Quý Hồng Bân hy vọng thấy nhất.

Sau đó ba người Lam Hiên Vũ liền cảm nhận được cảm giác thế nào là ngồi xe cáp treo. Quý Hồng Bân xuất phát ra khí thế từ yếu trở nên mạnh mẽ, mà khi thân thể của bọn hắn gần như tan vỡ, cái khí thế kia lại đột nhiên yếu bớt, để cho bọn chúng có thể buông lỏng một hơi. Sự chấn động khí huyết trong cơ thể bọn hắn lập tức trở nên cực kỳ hỗn loạn, ngay cả hồn lực cũng là như thế.

Chờ bọn hắn thật vất vả mới điều chỉnh xong một ít, vừa có thể buông lỏng một hơi, luồng khí thế kia lại đột nhiên tăng cường, rất nhanh nó lại đẩy bọn hắn tới gần cực hạn, thật sự là giày vò đến mức thống khổ.

Quý Hồng Bân chỉ là đứng ở nơi đó nhưng cũng đã hóa thân thành Đại Ma Vương khủng bố không gì không làm được, giúp ba người thiếu niên chuẩn bị thụ tra tấn.

Thậm chí ba người bọn hắn cũng không biết về sau mình quay về kí túc xá như thế nào nữa, rời đi mô phỏng khoang thuyền nhưng mỏi mệt trên tinh thần cũng không có khôi phục. Sau khi bọn hắn tỉnh ngủ chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, đại não lại càng như bị kim đâm. Sau đó, thứ nghênh đón bọn hắn chính là một bữa tiệc lớn được nấu từ thiên tài địa bảo. Ăn xong bữa tiệc lớn này, cuối cùng bọn hắn cũng thư thái hơn một ít, nhưng cũng chẳng được bao lâu lại bị Quý Hồng Bân lôi vào mô phỏng khoang thuyền.

Cứ tuần hoàn như thế...

Dù sao ba người đều có chung một loại cảm giác, đó chính là mười ngày sống trong địa ngục. Bọn hắn chỉ mơ hồ nhớ Quý Hồng Bân đã từng nói qua, khi vận chuyển trong Vũ Trụ chính là thời điểm cho bọn hắn nghỉ ngơi khôi phục. Mà sau mười ngày này sẽ có hai ngày nghỉ ngơi.

Nhưng đối với ba người Lam Hiên Vũ mà nói, hai ngày nghỉ ngơi này trên thực tế chính là hai ngày mê man mà thôi. Khi bọn hắn khôi phục một ít lại bị Mục Trọng Thiên tự mình đưa đến một nơi trung tâm tại Thiên La Thành. Đó là một tòa tháp cao, một tòa tháp nguy nga. Từ bên ngoài nhìn lại nó có chừng chín tầng, rất vuông vức, chiếm diện tích thật lớn. Đúng vậy, nó chính là Truyền Linh Tháp, là thứ Lam Hiên Vũ mới chỉ được nghe nói qua nhưng còn chưa từng tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »