Trương Tiểu Hoa đứng ngoài cửa nhà Hác lão gia, đợi một hồi lâu mới thấy Cơ Tiểu Hoa xuất hiện.
Cơ Tiểu Hoa trông có vẻ rất mệt mỏi.
Thế nhưng, khi nhìn thấy Trương Tiểu Hoa, cậu vẫn cố gắng nở nụ cười gượng gạo: "Thiếu gia, để ngài đợi lâu rồi."
Trương Tiểu Hoa xua tay nói: "Không sao, không sao cả."
Cơ Tiểu Hoa dẫn đường đưa Trương Tiểu Hoa trở về căn nhà rách nát của mình. Đến trước cửa, cậu quay người hỏi: "Thiếu gia, đến nhà em rồi, ngài có muốn vào trong không?"
Trương Tiểu Hoa gật đầu cười: "Được, chúng ta vào trong nói chuyện."
Cơ Tiểu Hoa có chút thất thần, đẩy cửa bước vào mà không lên tiếng chào hỏi. Trương thị ở bên trong nghe thấy động, cố gắng gượng dậy, giọng yếu ớt hỏi: "Tiểu Hoa về rồi đó hả?"
Cơ Tiểu Hoa hơi hoảng hốt, vội vàng đáp: "Nương, là con, con đã về."
Trương thị ho khan một hồi rồi trách móc: "Con cái này, vào nhà rồi mà chẳng chịu lên tiếng. Vị thiếu gia kia đi rồi chứ? Lát nữa con đi tìm Hác lão gia, nhờ ông ấy nói giúp vài câu. Thiếu gia chỉ cho con mười mấy đồng tiền, sao bằng việc làm lâu dài ở quán trà được? Con cứ đến nhận lỗi với ông chủ quán trà, chịu đòn chịu phạt cũng được, rồi quay lại đun nước cho người ta đi."
"Cái đó... nương, thiếu gia vẫn chưa đi ạ."
Nói đoạn, Cơ Tiểu Hoa áy náy nhìn Trương Tiểu Hoa rồi bước vào căn nhà tồi tàn.
"Sao người ta chưa đi mà con đã về? Chẳng lẽ lại làm sai chuyện gì rồi?"
Mặt Cơ Tiểu Hoa đỏ bừng, nói: "Nương, con không làm sai gì cả, là thiếu gia nhất quyết muốn tới nhà mình."
"Ôi, thiếu gia lại tới sao? Sao con không nói sớm? Tiểu Hoa, mau lại đây đỡ nương dậy."
Trương Tiểu Hoa nghe vậy định ngăn lại, nhưng nghĩ ngợi một chút, anh mỉm cười đứng yên không động đậy.
Lúc này, trong nhà vang lên tiếng Cơ Tiểu Hoa: "Ôi nương, sao bánh bao sáng nay người vẫn chưa ăn? Đã quá trưa rồi, người chắc đói lả rồi nhỉ? Con đi hâm nóng lại cho người ngay đây."
Tiếp đó là một tràng ho khan, rồi giọng nói dịu dàng vang lên: "Tiểu Hoa, con cũng đói rồi đúng không? Mau đi hâm bánh bao mà ăn đi, nương vừa uống bát cháo ngô tối qua rồi, không đói chút nào đâu."
"Nương, cháo ngô đó để mấy ngày rồi, có mùi thiu rồi mà. Chẳng phải người bảo hôm nay sẽ đổ đi không cho con ăn sao?"
"Không sao đâu, nương định đổ đi thật, nhưng ngửi thấy vẫn ăn được nên ăn tạm thôi. Vừa đỡ đói lại vừa đỡ khát. Tiểu Hoa cũng lâu rồi chưa được ăn bánh bao, con ăn nhiều một chút. Thân xác nương thế này ăn gì cũng vậy, con thì khác, đang tuổi ăn tuổi lớn mà."
Hai mẹ con nói chuyện không lớn, nhưng Trương Tiểu Hoa nghe rõ mồn một. Lòng anh dâng lên niềm xúc động, lặng lẽ cảm nhận tình mẫu tử thiêng liêng. Tình yêu của người mẹ trên thế gian này dành cho con cái quả thực đều giống nhau như vậy!
Anh bất giác nhớ tới người mẹ ở quê xa.
Trong nhà, Cơ Tiểu Hoa lại nói: "Nương, người nếm thử xem, đây là điểm tâm ở Phẩm Trà Hiên, thiếu gia ăn trưa còn thừa, con mang về cho người đấy."
"Nương không ăn đâu, con ăn đi. Hồi trẻ nương cũng từng ăn rồi, tội nghiệp con còn chưa được thử bao giờ."
"Trưa con ăn rồi ạ. Nương, trưa thiếu gia không ăn miếng nào, toàn là con ăn thôi. Người ăn một miếng đi." Cơ Tiểu Hoa lấy một miếng bánh từ chiếc khăn gói cẩn thận, đưa tới trước miệng nương. Trương thị lắc đầu: "Tiểu Hoa, con ăn đi, không thì để tối ăn. Nương thấy không khỏe, không muốn ăn."
Cơ Tiểu Hoa hơi giận dỗi: "Nương, con biết người ăn được, chỉ là muốn nhường cho con thôi. Nhưng con đã chín tuổi rồi, không còn là đứa trẻ để người lừa gạt nữa đâu. Nếu người không ăn, con cũng không ăn!"
Thấy Cơ Tiểu Hoa như vậy, mắt Trương thị suýt rơi lệ, bà cố cười: "Được, Tiểu Hoa ngoan, nương ăn một miếng, được chưa?"
Một câu "Tiểu Hoa ngoan" đó, Cơ Tiểu Hoa ở trong nhà không cảm thấy gì nhiều, nhưng Trương Tiểu Hoa ở ngoài cửa lại bị chạm vào nơi mềm yếu nhất trong lòng. Khi anh còn nhỏ, bà ngoại chẳng phải cũng gọi anh như vậy sao?
Trong giây lát, mắt Trương Tiểu Hoa hơi nhòe đi, nỗi nhớ quê hương càng thêm đậm đà. Anh ước gì mình có đôi cánh, chỉ cần vỗ một cái là có thể trở về Quách Trang, đắp thêm lớp đất mới lên nấm mồ đơn độc của bà ngoại.
Vì thế, Trương Tiểu Hoa ho nhẹ một tiếng trong sân, cất giọng nói: "Đại thẩm, người có thể ra ngoài một chút, chúng ta ra sân nói chuyện được không?"
Trương thị nghe thấy, vội nói: "Thiếu gia chờ chút, tiện thiếp ra ngay, để ngài đợi lâu rồi."
Cơ Tiểu Hoa cũng thì thầm: "Ôi nương, con quên mất thiếu gia đang ở ngoài sân."
Trương thị thở dài: "Tiểu Hoa, con còn nhỏ quá, sáng nay có chuyện gì đắc tội thiếu gia không? Mau, đỡ nương ra ngoài."
"Làm gì có ạ? Nương, hoàn toàn không có chuyện đó." Cơ Tiểu Hoa vô cùng tủi thân.
"Con đó, trẻ con mà, nếu không chọc giận người ta thì sao thiếu gia lại tìm tới tận đây?" Trương thị không tin lời Cơ Tiểu Hoa.
Vừa ra khỏi cửa, Trương thị đã tạ lỗi: "Vị thiếu gia này, có phải sáng nay Tiểu Hoa đắc tội ngài không, hay có chỗ nào không chu đáo, tiện thiếp thay mặt nó xin lỗi ngài."
Trương Tiểu Hoa vội đáp lễ: "Đại thẩm quá khách khí rồi, thật sự không có đâu. Cơ Tiểu Hoa là một đứa trẻ rất tốt, tôi vô cùng hài lòng. Tôi tới đây chỉ là để chào tạm biệt, tiện thể có chút việc muốn dặn dò."
Trương thị ngạc nhiên, nhưng vẫn lễ phép hỏi: "Thiếu gia đừng khách khí, có việc gì cứ dặn dò, nếu tiện thiếp hoặc Tiểu Hoa giúp được, chúng tôi nhất định sẽ giúp."
Trương Tiểu Hoa suy nghĩ một chút, sắp xếp lại từ ngữ rồi nói: "Là thế này, đại thẩm, Cơ Tiểu Hoa sáng nay đã giúp tôi rất nhiều, suy tính cho tôi cũng rất chu đáo, vượt xa những gì tôi tưởng tượng. Vốn dĩ tôi đã hứa cho nó mười một đồng tiền, nhưng tôi đột nhiên muốn đổi ý."
Trương thị nghe vậy hơi thắc mắc, thầm nghĩ: "Nếu ngài không muốn cho tiền thì thôi, sao còn nói con trai tôi làm tốt? Mà nếu muốn cho thêm thì cứ thưởng là được, thật không hiểu nổi."
Bà lại hành lễ: "Thiếu gia khách khí quá, nếu Tiểu Hoa phục vụ không chu đáo, ngài không cho tiền cũng là lẽ đương nhiên. Huống hồ, ngài còn cho nó ăn bánh bao, lại cả điểm tâm trưa nay, như vậy là quá dư dả rồi."
Trương Tiểu Hoa nhăn mũi nói: "Đại thẩm hiểu lầm rồi, ý tôi là muốn cho Cơ Tiểu Hoa nhiều tiền hơn."
Trương thị cười: "Thiếu gia không cần đâu, chẳng phải vừa nói ngài đã đối xử với Tiểu Hoa nhà tôi rất tốt rồi sao, không cần phải tốn kém như vậy."
Trương Tiểu Hoa nói: "Đó chỉ là tiện tay thôi, tôi muốn cảm ơn những việc Cơ Tiểu Hoa đã làm cho tôi, người đừng từ chối nữa."
Trương thị cười: "Đã vậy, tiện thiếp xin nhận. Tiểu Hoa, qua cảm ơn thiếu gia đi."
Cơ Tiểu Hoa bước lên, hành lễ với Trương Tiểu Hoa: "Cảm ơn thiếu gia!"
Trương Tiểu Hoa gật đầu: "Không cần khách khí quá. Cơ Tiểu Hoa, việc con làm sáng nay ta rất hài lòng, bản đồ lộ trình viết chi tiết như vậy, mấy đồng tiền kia sao ta có thể để con tự bỏ ra được?"
Cơ Tiểu Hoa nghe vậy, mặt hơi nóng bừng.
Trương Tiểu Hoa nói tiếp: "Nương con sức khỏe không tốt, con nên ở nhà chăm sóc nhiều hơn. Đúng rồi, tốt nhất nên nhờ đại phu ở y quán chẩn đoán kỹ cho nương con, cứ thế này mãi sao chịu nổi?"
Trương thị và Cơ Tiểu Hoa nghe xong đều cười khổ.
Sau đó, Trương Tiểu Hoa ném cái bao tải lớn trong tay "bịch" một tiếng xuống giữa sân, rồi lấy từ trong ngực ra túi tiền lẻ vừa đổi được, đưa tới nói: "Đại thẩm, đây là tiền tôi cho Cơ Tiểu Hoa, người nhận lấy đi."
"A!!!" Trương thị và Cơ Tiểu Hoa đều sững sờ!
Trương Tiểu Hoa nhìn họ giải thích: "Tôi vốn định đưa ngân phiếu cho Cơ Tiểu Hoa, nhưng nghĩ trẻ con cầm ngân phiếu dễ bị nghi ngờ, hơn nữa, nếu trong nhà người có thỏi bạc lớn cũng dễ rước họa vào thân. Vì thế tôi mới cùng Cơ Tiểu Hoa tới tiền trang đổi hết ra đồng tiền. Trong bao tải này là mười quan, trong túi nhỏ này là năm lượng bạc lẻ, đều là loại một tiền. À, lúc đổi tiền Cơ Tiểu Hoa cũng có mặt, nó biết đấy. Những khoản tiền lẻ này chắc sẽ không gây rắc rối cho hai người đâu."
Phải rồi, với những trải nghiệm của Trương Tiểu Hoa ở Lỗ Trấn và Bình Dương Thành, anh hiểu thế gian này luôn có kẻ hiểm ác. Nếu Cơ Tiểu Hoa và Trương thị cầm năm lượng bạc ra ngoài, e rằng chưa kịp tiêu đã bị đám ác bá hay kẻ vô lại nhắm tới. Anh có lòng giúp đỡ, không thể vô tình mang họa tới cho họ.
"Thiếu gia... ngài... tới tiền trang chỉ để đổi tiền đồng cho tiểu nhân sao??"
Cơ Tiểu Hoa nhìn vị thiếu gia xa lạ mà mình còn không biết tên bằng ánh mắt khó tin.
"Đúng vậy, con tưởng ta rảnh rỗi không có việc gì làm nên đổi tiền chơi à? Thứ này nặng lắm đấy, tận mười ngàn đồng tiền, con cũng không giúp ta xách một cái!" Trương Tiểu Hoa nói đùa.
"Thiếu gia~" Cơ Tiểu Hoa không biết phải nói gì.
"Không được! Thiếu gia, số tiền này chúng tôi không thể nhận!" Trương thị thấy vậy, kiên quyết nói: "Tôi còn phải giữ Tiểu Hoa bên cạnh, xin ngài đừng làm thế."
Trương Tiểu Hoa biết Trương thị hiểu lầm, cười nói: "Đại thẩm, người hiểu lầm rồi, tôi hoàn toàn không có ý định mang Cơ Tiểu Hoa đi. Nó cũng biết, nhà tôi không ở đây, tôi còn phải đi một chặng đường dài. Hơn nữa, nói thật, tôi cũng chẳng phải thiếu gia nhà giàu gì, không cần người hầu hạ. Vì thế người yên tâm, Cơ Tiểu Hoa vẫn sẽ ở lại bên cạnh người."
"Thế nhưng, thiếu gia, ngài... ngài... đối xử tốt với chúng tôi như vậy, là... vì cái gì?"
Trương thị thực sự không hiểu nổi. Nếu là người lớn tuổi hơn thì có thể hiểu là vì tham lam nhan sắc của bà, chưa nói tới việc bà không có nhan sắc gì, mà vị thiếu gia này tuổi cũng còn nhỏ quá! Nếu muốn mua con bà, thì con bà cũng đâu đáng giá nhiều tiền như vậy.
Bà vốn có ý không nhận số tiền này, nhưng cái nghèo làm người ta hèn đi. Bà hiểu rõ nỗi khổ của nhà nghèo, bản thân chịu khổ thì không sao, nhưng mỗi ngày nhìn con mình ra ngoài từ khi trời chưa sáng, đến đêm khuya mới về, bị người ta bắt nạt ở quán trà, đứa trẻ không nói ra nhưng tiếng khóc trong đêm bà đều nghe thấy, đau xót trong lòng.