Lại nói Trương Tiểu Hoa cầm cuốc, Trương Tài và Trương Tiểu Long cầm cuốc cùng xẻng, đi tới rừng trúc phía sau nhà.
Tìm được khoảng đất trống đã nhắm từ trước, Trương Tiểu Hoa chỉ vào chỗ đó nói: "Đại ca, tới đây, hai ta đào một cái hố lớn ở đây."
Trương Tiểu Long nhìn khoảng đất trống, lại nhìn bộ dạng nghiêm trọng của Trương Tiểu Hoa, nhổ hai bãi nước bọt vào lòng bàn tay, cầm cuốc định xới đất. Đúng lúc này, thần thức vẫn luôn mở ra của Trương Tiểu Hoa nhìn thấy có người trong thôn đi ngang qua cạnh nhà mình, vội vàng kéo tay đại ca nói: "Khoan đã đại ca, có người đi qua."
Trương Tài nhíu mày, khẽ nói: "Tiểu Hoa, con đang làm trò gì vậy?"
Trương Tiểu Hoa cũng nhíu mày, đột nhiên vỗ tay lên trán, cười khổ: "Ôi chao, cha, đại ca, con nghĩ sai rồi, đi thôi, chúng ta về nhà."
Nói xong, cậu không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng về sân.
Trương Tài và Trương Tiểu Long nhìn cậu, lại nhìn nhau, cũng không nói gì, cầm theo dụng cụ đi theo về tiểu viện.
Khi họ vào sân, Trương Tiểu Hoa đang đứng ngẩn người giữa sân, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Trương Tiểu Long nhận lấy cái xẻng từ tay Trương Tài, định để vào góc tường.
Trương Tiểu Hoa lại nói: "Đại ca, khoan đã, vẫn còn dùng tới."
Nói xong, cậu quay đầu lại: "Cha, đại ca, vào căn phòng này đi. À, đúng rồi, con đi cài cổng sân lại đã."
Trương Tiểu Hoa cài cổng sân, dẫn hai người vào căn phòng nhỏ mình đang ở.
Vừa vào phòng, Trương Tài đã hỏi: "Tiểu Hoa này, con làm gì vậy? Nếu là đưa ngân phiếu cho gia đình thì con cứ lấy ra, cha con không phải chưa từng thấy, sợ cái gì chứ."
Trương Tiểu Long cũng thấy thắc mắc, đúng vậy, chẳng phải chỉ là ngân phiếu thôi sao? Cần cuốc làm gì?
Trương Tiểu Hoa nhìn vẻ hoang mang của hai người, dùng ngón tay gãi cằm, cười nói: "Cha, đại ca, thật ra con có thứ tốt muốn cho hai người xem, nhưng hai người không được kinh ngạc, cũng đừng làm quá lên, điều này rất quan trọng."
Trương Tài và Trương Tiểu Long cùng nhíu mày, nhưng cũng suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Buồn cười thật, đều là người lớn cả rồi, có chuyện gì mà phải kinh ngạc chứ?
Thấy hai người đều đồng ý, Trương Tiểu Hoa thầm cười trong bụng. Thật ra nói nhiều như vậy chỉ là để họ chuẩn bị tâm lý, nếu họ không kinh ngạc, không làm quá lên thì chính cậu mới là người phải ngạc nhiên.
Nghĩ vậy, cậu lấy cái túi tiền từ trong ngực ra.
Nhìn thấy Trương Tiểu Hoa lấy túi tiền, hai người càng thêm kỳ lạ. Bao nhiêu năm nay, sao Tiểu Hoa vẫn chưa đổi cái túi cũ này? Dù có lấy ra một xấp ngân phiếu từ trong đó, cũng đâu đến mức khiến họ phải kinh ngạc.
Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo thực sự khiến họ chết lặng.
Chỉ thấy trong căn phòng nhỏ rộng rãi, đột nhiên xuất hiện một cái rương gỗ lớn một cách khó hiểu.
"Ơ..." Hai người đồng thanh kêu lên.
"Con... Tiểu Hoa, chuyện... chuyện này là sao?"
Nhìn vẻ kinh ngạc của cha và đại ca, Trương Tiểu Hoa rất hài lòng với hiệu quả này, cười nói: "Cha, đại ca, đây là tiền tiết kiệm của con, à đúng rồi, cũng là chiến lợi phẩm, chính là lần trước đi cứu tẩu tử nhà họ Lưu ở Tây Thúy Sơn, con tiện tay lấy được từ chỗ bọn sơn tặc."
"Hả?" Hai người chợt hiểu ra, nói: "Thì ra là vậy, nhưng con để nó ở đâu thế?"
Trương Tiểu Hoa lắc lắc túi tiền trên tay trái: "Để ở trong này, nhưng thứ này rất thần bí, chỉ có con mới nhìn thấy, người khác không thấy được."
Trương Tài chỉ nhìn cái túi tiền bình thường kia, dường như đang cân nhắc tính chân thực trong lời nói của Trương Tiểu Hoa. Trương Tiểu Long đưa tay định lấy túi tiền, Trương Tiểu Hoa tự nhiên đưa qua. Quả nhiên, mặc cho Trương Tiểu Long xem xét thế nào, bên trong cũng chỉ có hai hòn đá nhỏ, cùng một ít bạc lẻ và vài tờ ngân phiếu, không hề có cái rương lớn nào, ừm, cũng không thể nào chứa được cái rương lớn như vậy.
Tiện tay ném túi tiền cho Trương Tiểu Hoa, Trương Tiểu Long nhìn Trương Tài.
Trương Tài lúc này cũng không biết nói gì cho phải.
Trương Tiểu Hoa nói: "Cha, đại ca, chẳng lẽ hai người không muốn xem bên trong là gì sao?"
Trương Tiểu Long cười: "Tất nhiên là muốn rồi, mở ra mau."
Đi tới trước rương, Trương Tiểu Hoa đang định mở, Trương Tài gọi: "Tiểu Long, đóng cửa phòng lại trước đã."
Trương Tiểu Hoa vẫn luôn mở thần thức, tất nhiên biết sẽ không có ai nhìn thấy.
Trương Tiểu Long đi tới cửa, thò đầu nhìn cái sân yên tĩnh, cẩn thận khép cửa lại, rồi cài chốt cẩn thận, lúc này mới quay lại bên cạnh Trương Tiểu Hoa.
Trương Tiểu Hoa cười nói: "Đại ca, hay là anh tự mở đi. Nhưng nhớ kỹ, đừng kêu lên nhé."
Thấy Trương Tiểu Hoa thần bí như vậy, trong lòng Trương Tiểu Long đã chuẩn bị sẵn, nên cũng cười tiến lên, tiện tay hất nắp rương ra.
Thế nhưng, cho dù là anh hay Trương Tài đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi vừa nhìn thấy vàng đầy rương, họ vẫn... hóa đá!
Qua một chén trà, hai người mới hoàn hồn. Phản ứng đầu tiên của Trương Tiểu Long là lập tức đậy chặt nắp rương lại, nhìn xung quanh như thể có người đang rình mò, Trương Tài cũng hạ giọng hỏi: "Tiểu Hoa, chuyện này còn ai biết nữa không?"
Trương Tiểu Hoa cười: "Cha, đại ca, trước lúc nãy thì có một người, bây giờ là ba người."
"Ừ, tốt." Trương Tài gật đầu, chầm chậm đi đi lại lại.
Đừng nói Trương Tài chỉ là một nông phu nơi thôn dã, ngay cả những người thanh cao như tiên sinh họ Lưu, nhìn thấy đống vàng bạc này cũng phải thèm nhỏ dãi, ông tất nhiên phải cân nhắc thật kỹ.
Đi lại vài vòng, Trương Tài vung tay, thốt ra một chữ: "Đào!"
Được, dứt khoát gọn gàng. Nói nhảm, đồ do con trai mang về, làm cha thì tại sao không nhận? Sau này cũng đỡ phải sống cảnh chắt bóp.
Nhận được lệnh của cha, Trương Tiểu Long nhổ năm sáu bãi nước bọt vào tay, dồn hết sức lực, đào hố trên khoảng đất trống trong căn phòng nhỏ.
Trương Tiểu Hoa thấy vậy cũng vui vẻ cầm cuốc lên, cùng đại ca đào đất. Đã lâu rồi không cùng đại ca làm việc, Trương Tiểu Hoa dường như đã trở về cuộc sống đồng áng thuở nhỏ.
Thế nhưng, thấy Trương Tiểu Hoa đào ở chỗ cách mình rất xa, Trương Tiểu Long khó hiểu nói: "Tiểu Hoa, sao em lại đứng xa anh thế? Anh đâu có đụng vào em!"
Trương Tiểu Hoa cười: "Chúng ta đào hố rộng một chút đi, vẫn còn mấy rương nữa đấy!"
Trương Tiểu Long lảo đảo suýt chút nữa vứt cả cuốc trên tay. Đây là lời gì vậy chứ, một rương đã làm người ta sợ chết khiếp rồi, em còn bảo có mấy rương?
Phải nói là "Cha con ra trận, anh em cùng đào hố", quả nhiên không phải nói suông. Chưa đầy thời gian một bữa cơm, toàn bộ khoảng trống trong căn phòng nhỏ đã bị đào thành những cái hố sâu hoắm. Phải nói Trương Tài nói đúng, Trương Tiểu Hoa nên ở lại thôn làm ruộng, đống hố đầy phòng này cơ bản đều là thành quả lao động của cậu, Trương Tiểu Long đào được hơn nửa đã mệt đến thở không ra hơi, chỉ có một mình Trương Tiểu Hoa cắm cúi làm việc vì gia đình.
Đợi đến khi công tác chuẩn bị xong xuôi, cũng không thấy Trương Tiểu Hoa làm động tác gì, chỉ thấy từng cái rương xuất hiện ngay ngắn trong những cái hố đã đào, cộng thêm cái vừa lấy ra lúc nãy, tổng cộng có tới năm cái. Lúc này sự chú ý của Trương Tài và Trương Tiểu Long đã không còn nằm ở việc Trương Tiểu Hoa lấy rương ra như thế nào, mà đặt hết lên những cái rương cậu lấy ra.
Trương Tiểu Hoa cũng không thấy phiền, lại đặt cái rương ngoài hố vào trong, lúc này mới đắc ý đứng bên cạnh.
Trương Tài lần này cũng đích thân nhảy xuống hố, mở từng cái rương ra. Năm cái rương, ngoài hai cái chứa đầy châu báu, ba cái còn lại đều là vàng ròng sáng chói.
Trương Tài và Trương Tiểu Long đứng trong hố sâu ngang eo, đi qua đi lại, nhìn cái này, sờ cái kia, thực sự không dám tin, khối tài sản kinh thiên động địa này bây giờ đã là của mình!
Lại qua nửa buổi, Trương Tài nghiến răng nói: "Tiểu Long, đậy nắp lại, chôn rương cho kỹ."
"Vâng, cha." Trương Tiểu Long đáp lời đầy sảng khoái.
Đợi Trương Tiểu Long và Trương Tiểu Hoa dùng đất đào lên lấp kín rương, trong phòng vẫn còn thừa khá nhiều đất. Trương Tiểu Long chỉ vào đống đất đó nói: "Tiểu Hoa, lúc nãy em lấy ra không ít đồ từ túi tiền, đống đất này em mang về đi, coi như là bù vào trọng lượng."
Trương Tiểu Hoa biết anh muốn lười biếng, nói: "Đại ca, đống này em không mang đi được, trọng lượng tuy bình thường nhưng giá trị thì khác xa nhau, anh đừng hòng lười biếng, lúc nãy là em đào hố, đống đất này thuộc về anh đấy."
"Hì hì." Trương Tiểu Long cũng không có ý thức bị vạch trần, mở cửa, thò đầu ra ngoài nhìn, rồi lấy đồ tới, cùng Trương Tiểu Hoa rải đất ra sân.
Trương Tiểu Hoa cười: "Đại ca, ngoài sân không có ai, không cần lo lắng, chuyện hôm nay không ai biết đâu."
"Ồ, vậy thì tốt, vậy thì tốt." Trương Tiểu Long cười ngây ngô.
Giống như Trương Tiểu Hoa nhìn thấy đầy rương vàng năm đó vậy.
Ba người ngồi định tại phòng khách, Trương Tiểu Hoa pha trà, ánh mắt Trương Tài và Trương Tiểu Long có chút mơ màng, máy móc uống trà trong chén. Trương Tiểu Hoa cũng không lên tiếng, cứ thế uống, luyện hóa thiên địa nguyên khí trong nước.
Luyện khí đến trình độ hiện tại của cậu, nguyên khí trong nước đã ít đến mức không đáng kể, nhưng muỗi nhỏ cũng là thịt, theo tâm tính của Trương Tiểu Hoa, làm sao có thể bỏ qua?
Một ấm trà sắp cạn, chỉ thấy ánh mắt mơ màng của Trương Tài dần dần có thần, khóe miệng cũng lộ ra nụ cười, nhìn Trương Tiểu Hoa một cái rồi đặt chén trà xuống. Lúc này, tiêu điểm trong mắt Trương Tiểu Long cũng tập trung lại, cười nhìn Trương Tài, cũng đặt chén xuống.
Trương Tiểu Hoa nói: "Cha, đại ca, xem ra hai người đã nghĩ xong cách xử lý rồi. Chuyện này khá phiền phức, con không biết phải làm sao, dù sao bạc này là hai người tiêu, con không cần tới, hai người tự xem xét mà làm."
Trương Tài cười: "Tiểu Hoa à, con lại lười biếng rồi. Nhưng không sao, trong nhà có cha, mẹ và đại ca, tẩu tử của con, còn lâu mới đến lượt con phải lo lắng, con chỉ cần mang những thứ đó về nhà là được rồi, ha ha ha."
Trương Tiểu Long cũng cười, nhìn đứa em trai cao gần bằng mình với ánh mắt từ ái.
Trương Tiểu Hoa ngẩn người: "Vậy, cha định dùng số vàng này thế nào? Con đã suy nghĩ rất lâu, đều không nghĩ ra cách nào không gây chú ý cả."
"Chuyện này, thực sự quá dễ dàng." Trương Tài cười: "Nhớ câu mà tiên sinh họ Lưu thường nói không, làm những việc vượt quá khả năng của mình, đó chính là đang đùa với lửa."