Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3682 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 122
ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (7).

❊ ❊ ❊

"Lệnh bà, chúng ta mau đi thôi." Giờ, an nguy của nữ hoàng là quan trọng nhất. Varu dắt ngựa của Tịnh Hề, định đẩy lên phía trước...

"Bình tĩnh nào." Nở nụ cười ngọt ngất ngây con gà tây, mắt hạnh nàng cong cong lại như vành trăng non vậy. Tịnh Hề khẽ cất giọng trấn áp mọi người: "Chúng ta sẽ không thua đâu."

Chết dẫm! Xích Hồng đi đâu rồi chứ??

Bảo bảo triệu hồi nó hơn chục phút, thế mà đến cả cái bóng cũng không thấy đâu!

Hổng lẽ lại đi đú đởn chơi bời?

Không có gì khó nói hết. Ai Cập cổ đại tinh khí dồi dào, tươi mát, thơm ngon, Xích Hồng nhịn đói đã lâu, bèn nhảy ra ngoài. Nằng nặc đòi chủ nhân cho phép nó đi bay để hấp thụ năng lượng thăng cấp.

Tịnh Hề đương nhiên rất vui lòng phất tay đồng ý...

Đi, đi, đi chơi đi.

Cơ mà khi ta gọi có việc gấp, ngươi phải bay về đây cho ta.

Kiếm đen hứng chí dào dạt, run run thân kiếm vâng vâng dạ dạ. Sau đó lắc mình dời đi...

Đi một lần là hơn mấy năm...

Giờ gọi nó còn chẳng thấy về...

Varu trông nữ hoàng tự tin đến vậy. Ngoảnh đầu nhìn sang nhóm vệ binh đang trong cơn yếu thế, cảm thấy thật bất lực...

Lão thị vệ trưởng thấy nữ hoàng vẫn đạm nhiên đứng đó, bộ dạng kiên quyết không muốn bỏ rơi chúng binh sĩ bọn họ. Tâm trạng không khỏi cuống quýt lên...

Lệnh bà...

Ngài không nhất thiết vì chúng thần mà làm như thế đâu...

Một giây lơ đãng trong chiến trận, cái giá phải trả có thể là chính mạng sống của ngươi. Do quá lo lắng cho nữ hoàng, kẻ địch đã nắm bắt được điểm yếu của thị vệ trưởng. Lưỡi đao lao đến...

Đã quá muộn để né tránh...

Nhắm mắt nghênh đón nhát dao lạnh lẽo nhưng...

Tại sao lão ta không cảm giác được đau đớn...

Ngay trong khoảnh khắc sinh tử của lão thị vệ trưởng, Tịnh Hề đã nhanh tay móc ra một tấm phù, phi mạnh vào thanh đao của kẻ tặc nhân kia. Giấy phù mỏng đập mạnh vào lưỡi đao sắc bén, dán chặt lên đó. Tên mũ trùm nhíu mày thật sâu, thanh đao của gã ta...

Không di chuyển được nữa...

Gồng cơ bắp mạnh mẽ, kéo chuôi đao trở về. Song cây đao đó cứ như trúng tà thuật vậy, cố định tại một vị trí giữa không trung...

Gã tặc nhân khó hiểu, nhẹ buông hai tay ra. Diễn biến xảy ra tiếp theo doạ cho gã ta sợ hãi đến mức nhũn cả hai chân...

Thanh đao...thanh đao này....

Thế mà dám quay lại đâm gã...

Chu choa cha mạ ơi! Cứu con với!!!!

Chật vật lê cái thân xác đầy thịt dậy, gã tặc nhân nghiêng người sang một bên, né đòn khỏi cây đao điên cuồng khát máu. Thanh đao không chém được miếng thịt nào trên người mục tiêu, run run thân đao sắc bén, lao tới đòi cắt khúc người.

Trông quả thực có chút doạ người...

Thanh đao ác độc đeo bám gã tặc nhân, sống chết bằng được phải cắt rớt miếng thịt trên người gã ta. Đang sung sướng chuẩn bị giết được người, tấm phù dán giữa lưỡi đao đột nhiên rách làm hai nửa, lả tả rơi xuống nền cát. Người đàn ông khí phách hạ kiếm bạc, ngẩng mặt nhìn chòng chọc thiếu nữ tươi cười ngồi trên yên ngựa. Bàn tay to siết chặt chuôi kiếm, sâu trong đôi đồng tử màu hổ phách là một mảng âm trầm...

Nữ hoàng Cleopatra...

Thật không thể không bất ngờ...

Người khác có thể không nhìn được, nhưng chàng đặc biệt thấy rõ ràng. Lá phù màu vàng quỷ dị này...

Là do người phụ nữ này ném ra...

Có chút kích thích à nha...

Cleopatra...

Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của tên lão đại dán lên người mình, da gà da vịt của Tịnh Hề thi nhau nổi lên...

Lạnh cả sống lưng...

Gì gì chứ!!!

Nhà ngươi nhìn trúng bổn bảo bảo ư!!!

Sợ quá...

Phải đánh chết tên đó cho đỡ sợ mới được.

Tịnh Hề mắt đối mắt với tên đàn ông đó, sự ngọt ngào trên gương mặt càng thêm nồng đậm. Nháy mắt nhí nhảnh với chàng ta, nàng mở tay nhỏ ra, giơ sang ngang...

Có câu gì nhể...

Đợi chờ là hạnh phúc...

Người đàn ông liền ngây người bởi hành vi tinh nghịch kia của nàng nữ hoàng. Vừa rồi...

Là nàng ấy đang đùa cợt chàng sao...

\[ Ting! Tiến độ hảo cảm của nhân vật dành cho kí chủ là 30%.\] Thanh âm thanh đo báo độ hảo cảm chợt vang lên trong đầu. Điều này, khiến Tịnh Hề phải kinh ngạc trợn mắt nhìn lại người đàn ông này thêm lần nữa...

Hả hả hả...

Chàng ấy chính là nam phụ đại nhân sao???

Cái tên mà gan to tày trời, kẻ cầm đầu của lũ tặc nhân này???

Lại còn dám chặn đường bắt cóc bổn bảo bảo?

Kệ đi.

Đánh người trước đã.

Ai cho chàng ta nhìn bảo bảo với ánh mắt thần kinh vậy.

Tịnh Hề hạ tay xuống, nhảy mình khỏi yên ngựa. Xích Hồng sau lưng nàng lấy khí thế sét đánh lao tới, bắt đầu uýnh nhau với Feyrld...

Thân là nam phụ trong kịch bản, bản lĩnh của người đàn ông này cũng thực đáng khen. Ít nhất, phản xạ của chàng ta còn nhanh nhẹn vô cùng.

Xích Hồng mới thăng lên một bậc level mới. Bế quan tu luyện đã lâu rồi, giờ là thời khắc mà bổn kiếm thể hiện cho chủ nhân coi.

Chủ nhân, chủ nhân, ngài xem bảo bối của ngài giỏi chưa nè.

Khen ta đi, khen ta đi.

Sự vui mừng của Xích Hồng không có tồn tại được lâu, bởi vì nó phát hiện...

Nó không thể đánh vào chỗ hiểm của tên đàn ông này được...

Chuyện gì thế trời???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »