Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 101
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (35).

❊ ❊ ❊

Đêm đen vắng lặng, không một tiếng động. Mọi thứ yên tĩnh đến đáng sợ. Thi thoảng lại có tiếng nước chảy ọc ọc...

Nghe cực cực kì kinh dị!

Giống giống tiếng nước chảy pha lẫn với âm thanh xì xà xì xồ.

Hu hu hu, hãi hùng quá đi!

Tịnh Hề run rẩy cuộn mình vào chăn. Chỉ để lộ ra vài sợi tóc mềm. Một lọn tóc vàng bị cuốn vài vòng lên móng vuốt sắc đen. Lạc Cẩm Tu liếm môi, quận quận từng sợi tóc của cô vào móng tay mình, hơi thở của anh lúc này rất nhẹ, nhẹ đến mức người thường không sao cảm nhận được.

Dị âm ọc ọc kia càng trở nên rõ ràng. Không biết có phải ban sáng gặp hơi nhiều chuyện không mà Tịnh Hề lại liên tưởng...

Đằng sau cô là một con ma.

Ôi, con ma a a a!!! ?

Oa oa oa!

Trông cô nhóc nằm trên giường đầy sợ hãi các thứ, Lạc Cẩm Tu nghiêng đầu, khí thế trên người thay đổi. Con mắt máu đầy tàn bạo nhìn quanh khắp phòng ngủ. Ngay tức khắc, tiếng ọc ọc dần dần nhạt đi, rồi hoàn toàn biến mất. Sự âm u ban nãy trở về bình thường. Ánh trăng sáng rọi qua cửa sổ, trả lại khung cảnh bình yên.

"Anh Cẩm Tu?" Tịnh Hề khe khẽ mở miệng...

Lạc Cẩm Tu còn ở đây không đấy?

Sao cô thấy tất cả mọi vật quanh mình bỗng trở nên lạnh lẽo thế?

"Anh vẫn ở đây." Lạc Cẩm Tu nhấc bàn tay đầy móng lên, vỗ vỗ nhẹ vào chăn: "Ngay cạnh em, đừng sợ."

Tịnh Hề:"..." Ai sợ?

Bảo bảo sao có thể sợ chứ!!!

Chỉ là đêm nay có chút kì dị thôi mà.

"Em không sợ." Tịnh Hề phủ nhận. Lạc Cẩm Tu nghe vậy, cảm thấy thật buồn cười...

Thế vừa rồi là ai run run???

"Ừ, em không sợ. Mau ngủ đi."

Có Lạc Cẩm Tu ngồi bên, Tịnh Hề cũng yên tâm hơn phần nào. Thời gian chưa trôi được bao lâu, cô đã nhắm mắt ngủ ngon rồi. Cảm nhận hơi thở đều đặn từ bé con truyền đến, Lạc Cẩm Tu mở đôi mắt đỏ tươi ra, sự khát máu điên cuồng tràn lan. Ba ngàn tóc đen dài phủ lên nệm ga, quyện lẫn cùng với những sợi tóc hoàng kim của tiểu thiên sứ. Anh liếm liếm khoé miệng, đan tóc hai người vào nhau, động tác yêu thương, quấn quýt.

"Ngươi không mau ra đây đi? Muốn chết à?" Tiếng anh vừa dứt, thanh âm ọc ọc ma quỷ ban nãy lại tiếp tục kêu. Lạc Cẩm Tu cười dịu dàng, kéo Tịnh Hề vào lồng ngực. Tóc dài của anh lướt qua gò mềm mại của cô, chọc cho gương mặt bé nhỏ xinh đẹp kia nhăn lại. Tịnh Hề dụi dụi vào ngực anh vài cái, an tâm khò khò.

Hi hi hi, yêu ghê cơ.

Bốn mặt tường của căn phòng chợt đổ đầy máu tươi, mùi tanh lòm thoang thoảng. Lạc Cẩm Tu kéo chăn lên, che người trong lòng lại. Anh ngẩng đầu, tủm tà tủm tỉm cười, nhìn lên trần nhà, hạ thấp giọng: "Nói nhỏ thôi. Vợ ta đang ngủ."

Bãi máu dính trên trần dừng lại, chuyển động nhẹ nhàng. Một lúc sau, hình mặt người hiện ra. Nó không có mắt mũi, trên mặt điểm vài lỗ sâu. Quỷ máu đỏ ngoác cái miệng: "Đại nhân, xong việc rồi ạ."

"Giải quyết hết những kẻ đó chưa?"

"Rồi, rồi, thưa ngài. Chúng ta đều vì ngài mà tận tình cống hiến..." Giọng nói quỷ máu đỏ dần dần biến đổi, trên tường bèn hiện thêm hàng đống cái mặt khác. Bọn chúng đều đồng thanh gào: "Lucifer đại nhân, vì ngài cống hiến."

"Nhỏ mồm thôi." Lạc Cẩm Tu hừ lạnh, không thấy bé con đang ngủ à?

"..." Quỷ không thích ăn cẩu lương đâu.

"Đại nhân, thế ngài còn việc gì phân phó không ạ?"

Tay Lạc Cẩm Tu vuốt cằm, ánh mắt đầy suy tư nhìn Tịnh Hề...

"Ngươi gây thêm mấy chuyện cỏn con nữa đi. Không nên tùy tiện giết thêm ai nữa. Đợi lệnh của ta."

Bé con có vẻ không thích máu me.

Chắc thủ pháp của anh khiến em ấy ghê rồi.

Không nên, không nên.

"Vâng, đại nhân...Thế..." Đám quỷ nhao nhao hẳn lên, những gương mặt máu hưng phấn lắc lắc, tiếng kêu của chúng thực đói khát. Lạc Cẩm Tu móc dưới nệm con dao hoa quả, cắt nhẹ đầu ngón tay. Một giọt máu chảy ra, lơ lửng trên không trung. Năm sáu cái mặt quỷ tụm lại, thè lưỡi ra tiếp đón lấy giọt máu đó. Cười khà khà thoả thích.

Máu của đại nhân...

Nguồn sức mạnh tối thượng của quỷ...

Thật tuyệt vời.

Bọn nó sẽ thăng lên một level mới.

Ka ka ka ka ka...

Lạc Cẩm Tu cất dao về chỗ cũ, dí ngón trỏ đang chảy máu vào môi Tịnh Hề, di di mấy cái. Tức khắc, đôi môi hồng nhuận nhiễm lên màu đỏ tươi yêu mị mê hồn. Mặt anh nở nụ cười vặn vẹo, si luyến. Ghé môi lại gần, Lạc Cẩm Tu híp mắt sung sướng mà tha hồ gặm nhấm.

Hương thơm tanh ngọt hoà quyện với mùi kẹo mút ngào ngạt...

Ôi ôi, phương thức hôn kiểu này thật "ngon" mà.

Tiểu thiên sứ vẫn luôn ngọt miệng như vậy.

Do Lạc Cẩm Tu dán mặt gần quá khiến Tịnh Hề khó thở, cô nhóc cau mày đẩy đẩy, lăn ra khỏi lồng ngực anh. Nam phụ đại nhân biến thái đang mải mê chụt chụt, mất đi miếng ăn liền bất mãn. Kéo người lại gần, móng vuốt đen của anh giữ chặt eo cô nhóc, lại mlem mlem tiếp.

Quỷ máu đỏ đang trên trần nhà:"..."

Đại nhân ới, bọn ta tuy là quỷ nhưng đâu có phải đứa ngốc.

Ngài làm thế được à?

Ta vẫn ở đây mà.

Đám quỷ đang gào thét trong lòng khi bị ép nuốt cẩu lương giữa đêm, bắt gặp phải ánh mắt giết người của Lạc Cẩm Tu. Đành ngậm ngà ngậm ngùi bỏ đi.

Làm việc, làm việc, làm việc.

Quỷ độc thân muôn năm!

Ít nhất bọn nó còn có nhau!

Yeeee!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »