Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3753 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 100
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (34).

❊ ❊ ❊

Buổi tối, trong ngôi nhà bé nhỏ của Tịnh Hề.

Cô nhóc tay chống cằm ngồi nghiền ngẫm, mắt hạnh xinh đẹp đôi lúc lại đảo lên thiếu niên ngồi đối diện. Lạc Cẩm Tu tuy đang làm bài tập, song anh vẫn cảm nhận được ánh mắt cùng tâm trạng của Tịnh Hề: "Hôm nay em ra ngoài đường à?"

Bé con dường như có chút phiền muộn.

Em ấy buồn sao?

Vì không thể quay về?

Tịnh Hề chăm chú nhìn anh...

Hình như từ nhỏ, hầu hết chuyện gì, cô đều kể cho anh ta hết...

Nếu hôm nay, nói thêm cái này chắc không hù chết nam phụ đâu nhể?

"Anh Cẩm Tu, anh có tin..." Tịnh Hề kéo dài giọng, ánh mắt hoang mang: "Có quỷ trên đời không?"

Tay đang cầm bút viết của Lạc Cẩm Tu bị chệch nhẹ một đường nét. Do bấy giờ anh đang cúi nhẹ đầu xuống, nên Tịnh Hề không có nhìn thấy tia quỷ dị xẹt qua mắt anh ta. Lạc Cẩm Tu khôi phục lại vẻ dịu dàng, cười cười xốc Tịnh Hề lên, ôm cô nhóc vào ngực: "Đến cả việc em là thiên thần còn có thật. Sao không thể tồn tại quỷ chứ?"

Tịnh Hề:"..." Anh ta tin thiệt kìa!

Chuyện này vốn là thực mà!

"Sao thế? Có chuyện gì kể anh nghe xem?" Lạc Cẩm Tu bấu nhẹ vào má cô, bàn tay vuốt ve mái tóc hoàng kim rực rỡ. Tịnh Hề đã mười ba tuổi rồi, đang trong tuổi dậy thì. Bị một tên đàn ông ôm ôm ấp ấp như vậy thì cảm thấy hơi nghẹn thở.

Ê, cô có còn là trẻ con nữa đâu.

Cút cút cút!

Tịnh Hề nhăn mặt, khẽ giãy dụa vài cái. Bị tay nhỏ của cô đập vào chỗ không nên đập, Lạc Cẩm Tu kìm nén hít sâu một hơi, ghì chặt cô lại: "Ngồi trong lòng anh không thoải mái?"

"Em lớn rồi."

"Trong mắt anh, em vẫn còn nhỏ."

"..." Mụ nội anh!

Hơn bảo bảo tận năm tuổi liền. Chẳng lớn hơn là gì?

Lạc Cẩm Tu tìm vị trí thích hợp sao cho không đụng đến thứ kia. Anh miết nhẹ eo cô qua lớp vải, tư thái rất tự nhiên, như thể đã làm thế hàng trăm lần.

Hời, phải nói là hàng trăm lần trong mơ mới đúng.

Lạc Cẩm Tu tuy động tác cực kì nhẹ nhàng, nhưng thái độ lại vô cùng kiên quyết. Anh ta bảo không buông cô ra chính là không buông ra. Tịnh Hề vô lực không thể làm gì, hằm hè liếc anh: "Tay anh đặt đâu thế?"

Người anh em, ta vẫn chưa đủ tuổi chơi với anh đâu?

Chết tiệt, cô còn nhỏ thế mà anh ta còn sờ sờ linh tinh được?

Bệnh (\*)luyến đồng à?

(\*) Ý chỉ là những người có sở thích đặc biệt với trẻ em. (Anh nhà chỉ luyến với mình chị thôi??. Cố lên!!! Về sau còn...khó đỡ hơn cơ.?)

Lạc Cẩm Tu chớp chớp mi, vô tội nhìn cô. Tay anh lướt từ phần đùi mịn màng quay đến cái eo mềm mềm...

Mém nữa thì quên mất...

Bé con còn nhỏ mà.

Chớ có manh động.

Ẩn nhẫn nhịn nào!

Nhịn.

Nhịn.

Nhịn.

Lạc Cẩm Tu xốc nách Tịnh Hề, đặt người ngồi lên mặt đất: "Em kể đi."

Được buông xuống, không bị bao phủ bởi hơi thở bạc hà của thiếu niên.

Ừm, dễ thở hơn rồi.

Tay Tịnh Hề cầm bút, vẽ vẽ vòng tròn trên giấy, bắt đầu mở miệng kể lại câu chuyện sáng nay...

....

"Đó, vậy là Radwan bị thương và em tạm thời sẽ tiếp tục ở dưới hạ giới." Kết luận bằng một câu như thế

"Em sẽ quay về?" Lạc Cẩm Tu rất ư là ghét hai chữ "quay về" này, đặc biệt là khi nó được dùng cho bé con.

Về về về.

Ba năm trước, em ấy đã bỏ đi một lần rồi...

Ở cạnh anh không tốt?

Sao bé con lúc nào cũng nhắc tới hai chữ này???

Đừng hòng...

Anh có hàng vạn cách ép cô ở lại bên mình...

Thế nên, không đi nhé?

Áp chế lại nội tâm biến thái vặn vẹo đang không ngừng nhảy múa điên cuồng. Sâu trong đáy mắt cuồn cuộn sóng bão. Ngoài mặt, Lạc Cẩm Tu tỏ ra thật đau lòng: "Em nỡ bỏ anh mà đi sao?"

Hiện giờ, trong đầu Tịnh Hề vang lên thanh âm cảnh báo nguy cấp của cậu chuột: \[ Kí chủ, ngài ăn nói cẩn thận vào. Sai một câu là đi một dặm luôn đấy. Nhìn bề ngoài nam phụ thế này thôi, có quỷ mới biết anh ta đang nghĩ gì!\]

Tịnh Hề tránh né ánh mắt "dập dờn gió xuân" của Lạc Cẩm Tu, nuốt nuốt nước bọt...

Nghe chuột béo nói kinh khủng vậy trời!

Cảm tưởng rằng một giây sau, anh ta sẽ đi hủy diệt thế giới ấy.

Tịnh Hề chu môi, ngốc ngốc manh manh, cực kì dễ thương ôm lấy một bàn tay của Lạc Cẩm Tu, nũng nịu: "Em sao nỡ bỏ anh ở lại chứ."

Ta đã dẹo đến mức này rồi...

Mong là thu thêm độ hảo cảm đi.

Hoàn thành nhiệm vụ.

Hoàn thành nhiệm vụ.

Đời không như là mơ. Tuy Lạc Cẩm Tu rất sung sướng, rất vui mừng đè môi Tịnh Hề ra mà liếm liếm gặm gặm, nhưng thanh âm từ thanh đo không vang lên một tiếng nào.

Tịnh Hề bị động tiếp nhận những cái liếm lưỡi của Lạc Cẩm Tu, bụng dạ âm thầm chửi bậy.

Nam nhân hẹp hòi.

Còn thiếu đè ta ra thịt thôi.

Đưa độ hảo cảm đây!!!

"Bé con, giờ là mười giờ rồi. Em nên ngủ thôi." Lạc Cẩm Tu bế Tịnh Hề vào phòng, đặt cô nhóc nằm lên giường. Yêu thương đắp chăn lên tận cổ cho cô, sủng nịnh chụt cái nhẹ vào trán: "Bé con, ngủ đi."

"Em muốn ngủ một mình."

"Nhỡ đâu..." Lạc Cẩm Tu nửa thân người đè lên cô: "Có quỷ?"

"..." Có quỷ thì sao?

Làm như anh giết được chúng ấy.

Hic hic, doạ chết bé rồi.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

**Tôi đã nghĩ trước cốt truyện cho thế giới sau rồi. Là cổ đại, chắc chắn phải là cổ đại. Ba thế giới hiện đại rồi, chúng ta cùng đổi gió chứ.

Hời, là Ai Cập cổ đi.

Cốt truyện sẽ rất thú zị ó :3

Thế giới này chưa có thịt, chưa hoàn vội. Tôi đây là báo trước thôi.???**

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »