Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3732 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 67
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (1).

❊ ❊ ❊

Ừm, nhân vật nam phụ cần cảm hoá tên là Lạc Cẩm Tu.

Uể? Họ Lạc sao?

Cùng họ với nữ chính???

Tịnh Hề cúi đầu vào xấp giấy, híp mắt lại, nhìn kĩ...

Lạc Cẩm Tu, anh trai ruột cùng cha cùng mẹ với nữ chính đại nhân.

Anh ta thích em gái của mình...

Thích em gái...

Ối giời ơi! Đây không phải là loạn luân sao???

Ta nói nó kích thích gì đâu á!

\[ Kí chủ, mời đọc tiếp.\] Cô vui vẻ cái gì hả?

Nhiệm vụ sẽ khó hơn đấy biết không?

Còn ngồi đó mà cười được!

Phi phi, nụ cười của kí chủ sao đẹp thế chứ!

Tịnh Hề tằng hắng một tiếng, nghiêm túc đọc tiếp...

Ừm, Lạc Cẩm Tu, nhị thiếu của Lạc gia.

Năm Lạc Cẩm Tu bốn tuổi đang chơi với anh trai thì bị bắt cóc.

Anh ta bị lưu lạc, bị đánh đập rồi đến năm tám tuổi được đưa vào cô nhi viện.

Tám tuổi đã gần như hắc hoá rồi.

Sợ quá đi thôi!!!

Đến năm Lạc Cẩm Tu mười tuổi, anh ta đã giết người. Nạn nhân là hai đứa nhóc đầu gấu thường bắt nạt anh.

"..." Kinh hơn cả ta!!!

Cứ thế, cứ thế, Lạc Cẩm Tu bước vào con đường đen tối. Năm anh ta mười ba tuổi, thì Lạc gia đón về.

Đến lúc này, anh ta mới biết mình còn có bố mẹ, còn có gia đình...

Nhưng đã quá muộn...

Sự u ám trong cơ thể anh càng thêm to lớn, khuếch tán dần dần. Trong con mắt của một đứa trẻ mười ba tuổi đó, thế giới đầy rẫy sự ác độc, lòng người khó dò. Anh ta thậm chí còn không dám tin tưởng bố mẹ mình.

Đương nhiên là ngoại trừ nữ chính đại nhân.

Nữ chính chỉ kém nam phụ một tuổi. Mỗi khi Lạc Cẩm Tu đi học, làm quen với bạn bè, đi chơi. Lạc Vy Vy luôn giúp đỡ.

Đối với Lạc Cẩm Tu mà nói, thì Lạc Vy Vy chính là ánh trăng sáng chiếu rõ tâm địa thối nát của anh ta.

Anh ta yêu thầm nữ chính, một tình yêu cấm kị.

Lạc Cẩm Tu cảm thấy bản thân thật kinh tởm, thế mà lại si mê chính em gái của mình.

Nhưng anh ta không thể ngừng được...

Lạc Vy Vy chỉ coi Lạc Cẩm Tu là anh trai mà đối xử, đâu ra nhiều tâm tư như vậy chứ.

Đến năm cấp ba, Lạc Vy Vy với cả Lục Cảnh Hiên chính thức hẹn hò, công khai với mọi người.

Điều này dường như là một liều thuốc nổ với Lạc Cẩm Tu.

Anh ta triệt để hoá đen rồi...

Lạc Cẩm Tu cắt đứt quan hệ với Lạc gia, ra Đại học ở riêng. Anh ta làm nghiên cứu sinh, nghiên cứu ra một loài vi rút gây chết người.

Đúng rồi đó, về sau có hơn mấy chục triệu dân số trên thế giới phải chết vì bị lây nhiễm.

Mà nạn nhân đầu tiên là cả Lạc gia.

Thế thôi...

Hết rồi...

Rồi sao???

Thế giới sẽ như thế nào???

Nam nữ chính có chết không?

\[ Không chết nha, kí chủ. Hào quang của nam nữ chính luôn luôn toả sáng mọi lúc mọi nơi. Còn Lạc Cẩm Tu chế ra vắc xin chữa bệnh, được cả nhân loại ưu ái, tôn thờ.\]

Tịnh Hề:"..." Ta cần load đã.

Cái quỷ gì chứ???

Anh ta chế ra vi rút giết người, rồi lại chế ra vắc xin cứu người???

Sao nghe nó mâu thuẫn thế trời?

Chuột nhỏ rất kiên nhẫn: \[ Nam phụ giết chết Lạc gia, giết chết chính cha mẹ thân sinh của mình. Anh ta chính là muốn cho cả thế giới chết hết đi. Chỉ để mình em gái anh ta sống là được rồi.\]

Thế còn chế ra thuốc giải làm gì?

Tư duy của thiên tài biến thái thật khó hiểu.

\[...\] Nó cũng khó hiểu lắm ấy chứ.

Thôi nào, vào chuyện chính đi.

\[ Kí chủ, để dễ thu thập độ hảo cảm, ta đã cho ngài một thân phận rất tuyệt vời.\] Vui không?

Thân phận này là một không hai đó.

Biết ơn ta đi.

Tịnh Hề cong môi cười cười. Ánh nắng chiếu vào mái tóc hoàng kim của cô, toả ra ánh sáng rực rỡ. Lông mi vàng dài rũ xuống, che đi tròng mắt màu xanh dương xinh đẹp, tựa như bảo thạch biển cả được cất trong tủ kính. Sau lưng cô sải rộng một đôi cánh màu trắng, trên đó dường như có cả vầng sáng mềm mại. Thánh khiết, cao quý, nhìn từ xa mà không thể khinh nhờn.

Tịnh Hề ném hết tập tài liệu đi, ngả người nằm trên đám mây bồng bềnh. Cô móc đâu ra một tấm gương, vừa ngắm vừa mê mẩn.

Đây đương nhiên vẫn là dung mạo cũ của cô.

Chỉ là màu tóc cùng màu mắt thay đổi.

Thật đẹp...

Không hổ là cơ thể ta.

Biến tấu kiểu nào cũng đẹp đến mức nghịch thiên như vậy.

Cơ mà...

Bây giờ Tịnh Hề chỉ là một tiểu thiên sứ 5 tuổi.

Thiên sứ bé nhỏ trắng trắng mềm mềm.

Đáng yêu.

Giường mây mà cô đang nằm thuộc đám mây của thiên đường.

Còn phải nói, thiên thần thì sống ở thiên đường chứ sao.

Ngủ trên mây, ngày ngày hấp thu tinh hoa nhật nguyệt...

Cuộc sống của nơi thiên đường...

Thiếu mỗi đồ ăn.

Buồn!!!

Tịnh Hề đã tìm hiểu qua quy định để xuống trần gian ở nơi này...

Mỗi thiên sứ mà đòi đi hạ giới thì phải đủ mười tám tuổi, qua bài khảo hạch để hiểu biết về lòng người. Sau đó đi lấy giấy chứng chỉ và bay qua cánh cửa Thiên Đường thôi.

Dễ ẹt!

Có cái mông ấy!!!

Bổn bảo bảo mới có năm tuổi!!!

Làm thế nào để bay xuống???

\[ Kí chủ, còn có cách khác à nha.\]

Cách gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »