Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3586 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 71
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (5).

❊ ❊ ❊

So với hình tượng chật và chật vật đêm qua, Tịnh Hề lúc này vô cùng xinh đẹp. Mái tóc dài hoàng kim rực rỡ ,đôi con ngươi trong veo, thánh thiện. Cặp cánh trắng hoà cùng làn váy của cô, tựa như thiên sứ trong thần thoại bước ra...

Một vẻ đẹp trong sáng, thuần khiết.

Kèm cùng với nụ cười kẹo đường kia đúng là mị người mà.

Tịnh Hề ngồi cạnh Lạc Cẩm Tu. Khoảng cách không quá gần nhưng cũng không quá xa, mùi hương thơm ngọt từ người cô thoang thoảng bên mũi cậu. Tai cậu ta không khỏi đỏ lên, nhích người dịch ra một chút.

"Nhóc người chim?"

"..." Ta xiên cho ngươi một nhát giờ!!!

Đã bảo không phải người chim rồi mà.

Tịnh Hề cười càng thêm rạng ngời...

"Em là thiên sứ, không phải người chim." Bảo bảo đây đẹp hơn mấy con chim đó nhiều.

Chim...chim...chim...?

Ta ghét chim!!!

Nó là cái quái gì mà đòi sánh với vẻ đẹp của bổn bảo bảo.

"Thiên sứ sao? Là gì vậy?" Lạc Cẩm Tu khó hiểu nhìn đôi cánh cô: "Mỗi thiên sứ đều có cánh sao?"

Tịnh Hề thấy móng heo của cậu ta sắp đụng tới cánh mình, cô rụt cánh lại: "Đúng vậy, mỗi thiên sứ đều có cánh của riêng mình. Nhưng cánh là một bộ phận không thể tùy tiện đụng vào."

Thế nên đừng có sờ sờ nữa.

Ta tức rồi nha!!!

"Ồ, ra là cánh của thiên sứ không thể chạm vào. Thế mỗi thiên sứ đều đẹp như vậy à?"

"Đẹp như vậy là đẹp như thế nào?"

"Đẹp như nhóc ấy."

Tịnh Hề:"..." Hự!

Có người khen ta đẹp kìa!!!

Phải khen lại một câu mới được.

"Anh cũng rất đẹp mà."

Đứa bé lần đầu được khen, mặt không khỏi đỏ lên, có chút ngượng ngùng. Tịnh Hề liếc vẻ mặt của Lạc Cẩm Tu, tự hào đáp: "Em là thiên sứ đẹp nhất."

"Đẹp hơn nhiều các thiên sứ khác sao?"

"Tất nhiên rồi. Thiên sứ thì có thiên sứ này thiên sứ nọ chứ. Đâu phải ai ai cũng giống nhau được. Cả đôi cánh cũng khác mà."

Thằng bé đụng tay nhẹ vào sợi tóc màu vàng, nó lén quan sát mặt Tịnh Hề: "Sao đến cả lông mi nhóc cũng màu này vậy."

"Thì tóc màu nào lông mi màu đó. Có gì lạ đâu!"

"Nhưng cánh nhóc màu trắng."

"Đa số thiên sứ đều cánh trắng."

"Ồ...."

"..." Hỏi lắm vừa.

Tịnh Hề không có hỏi Lạc Cẩm Tu vì sao đêm qua cậu ta giết người.

Có hỏi chưa chắc cậu đã nói được.

Mà hỏi câu này nhỡ đâu lại khiến nam phụ chập dây thần kinh thì sao?

Vẫn là không nên hỏi.

Thằng bé ngó đầu nhìn quanh, nó phát hiện ra một điều...

Không một ai để ý đến chỗ này cả.

Những đứa trẻ khác vẫn chạy loanh quanh đây chơi, có một số đứa còn chạy ra đây le lưỡi, làm mặt quỷ với nó cơ. Song dường như không ai để ý đến người chim...à nhầm, để ý đến tiểu thiên sứ này cả.

"Ê, thằng ranh lại ngồi đây một mình kìa."

"Trông nó đáng thương quá mày ơi."

"Lêu lêu, cái đồ không có bạn chơi."

Thằng bé không thèm quan tâm đến mấy đứa nhóc trẻ trâu kia, hờ hững nhìn bọn chúng.

Đám trẻ nhận được ánh mắt khinh bỉ, hăng máu lên. Một đứa nhóc cầm lấy cục đá, ném về hướng thằng bé.

Tịnh Hề ở bên cạnh:"..." Trẻ con ở thế giới này đều đáng sợ vậy sao?

Mẹ nó, một lời không hợp liền ném đá.

Một lời không hợp liền giết người.

\[ Kí chủ, ngài đừng có vơ đũa cả nắm thế chứ. Đây là thiết lập về cuộc đời của nhân vật nam phụ đó. Thế nên cậu ta mới cần ngài cứu vớt nha.\] Chuột nhỏ đã online trở lại, ngồi lên vai Tịnh Hề tán chuyện.

Hòn đá bay đến chỗ Lạc Cẩm Tu, cậu định nghiêng người né tránh. Ai dè hòn đá bay được nửa thì rớt luôn trên mặt đất...

Thằng bé:"..."

Đám trẩu tre:"???"

Một đứa nhóc trợn mắt hằm hằm nhìn thằng bé, nhặt một hòn đá khác lên, ném tiếp.

Đá lại rơi...

Lại ném...

Lại rơi...

Lại ném...

Lại rơi nữa...

Thằng bé nhìn viên đá kia lại bay rồi lại rớt, nó đảo ánh mắt sang cô nhóc bên cạnh: "Là nhóc làm à?"

"Ừ, phép thuật của thiên thần đó." Lợi hại không???

Khen ta đi, người anh em.

"Lợi hại ghê!" Nghe Lạc Cẩm Tu cảm thán, tươi cười trên mặt cô nhóc càng thêm ngọt ngào. Cô móc ra hai cái kẹo, đưa một cái cho cậu: "Ăn đi."

Thằng bé mím môi nhìn cây kẹo trong tay. Trong khi Tịnh Hề đã lột xong vỏ rồi thì nó vẫn chưa làm gì hết. Tay cứ nắm chặt cây kẹo.

"A....Có khi thằng nhãi này là ma đó."

"Thật...thật vậy ư?"

"Mày không thấy ngày nào nó cũng ngồi một mình một chỗ à? Nhìn giống thằng điên cực."

"Ma...mày là ma!!!" Đám trẻ thiểu năng kia lại đồng thanh gào thét, nhanh chân chạy ra xa. Có mấy đứa lén liếc mắt lại, bị ánh mắt u ám của thằng nhóc doạ sợ, trực tiếp quay đầu chạy tiếp.

Tịnh Hề:"..."

Thấy Lạc Cẩm Tu vẫn chưa bóc kẹo, Tịnh Hề nhăn mày nhìn cậu: "Anh không thích ăn kẹo à?"

Thằng bé trông cô nhóc nhìn mình vậy, cuống quýt lên, nó cà lăm: "Anh...anh...không..biết bóc."

Tịnh Hề"..." Ôi, người anh em thật tội nghiệp!

Đến cả kẹo cũng chưa được ăn bao giờ...

Cậu ta làm thế nào để có thể sống đến bây giờ thế?

\[ Kí chủ, người ta đâu có như ngài.\] Cô ngày nào cũng ăn ăn, không ăn thì đẹp đẹp.

Cho cô sống khổ như nam phụ đại nhân chắc quá một tuần là chết luôn á.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »