Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 92
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (26).

❊ ❊ ❊

Bác tài thấy cảnh sau lưng, Nhị thiếu nhà ông đang cưỡng hôn một đứa nhóc, tay không khỏi run lên...

Xém nữa thì đâm vào cột điện.

Hả hả hả...

Giới trẻ bây giờ khẩu vị muối biển à?

Đến cả đứa bé cũng không tha.

Tài xế thầm than vãn trong lòng, ngoài mặt vẫn tiếp tục lái xe, còn rất tri kỉ mà kéo tấm chắn lên che nữa.

Dẫu sao hai đứa trẻ thì có thể làm được gì nhau?

Ông ta vẫn không quên, nhị thiếu giờ mới mười sáu tuổi.

Che tấm chắn đi ấy à, căn bản là ông ta không muốn bị ép phải nuốt cẩu lương.

Tịnh Hề tức giận, đẩy cái mặt chó của Lạc Cẩm Tu ra, lạnh giọng: "Anh vừa làm cái gì thế?"

Thần kinh!

Lại dám hôn môi ta!!!

Oa oa oa, nụ hôn đầu của bổn bảo bảo!

Cái tên súc vật này!

Lạc Cẩm Tu dí mặt lại gần, hơi thở bạc hà phả thẳng vào mặt Tịnh Hề khiến cô nhíu mày. Mắt hai người đối diện với nhau. Lông mi dài cong vút của cô chớp chớp, chọc ngứa mi mắt anh. Lạc Cẩm Tu si ngốc cười, anh rất thích tư thế này...

Trước đây, tiểu thiên sứ luôn nhìn anh như vậy...

Cảm giác khi đấy, sâu trong đáy mắt cô, chỉ tồn tại duy nhất hình bóng anh mà thôi.

Bây giờ vẫn nên thế, phải không?

"Em không thích anh hôn em sao?" Chỉ chụt chụt cái thôi mà, sao em ấy phản ứng gắt vậy. \( Có lẽ anh đã quên rằng chị nhà của chúng tôi còn nhỏ ??\)

"Anh vừa..." Tịnh Hề khó thở, chỉ vào bờ môi dính đầy nước bọt của mình: "Liếm liếm chỗ này."

Ói mửa mất thôi...

Giờ đến cả môi, ta cũng không dám tùy tiện liếm.

Lạc Cẩm Tu vươn ngón tay lên, lau lau đôi môi béo mập kia. Trong lòng có chút khó chịu...

Chắc lần đầu anh hôn nên tiểu thiên sứ không có quen thuộc với nước bọt của anh...

Tập cho em ấy thêm vài lần nữa là được.

Mỗi ngày phải học hôn hôn mấy cái.

Lạc Cẩm Tu chà chà, thấy đủ rồi thì dừng lại. Tiếp tục cúi đầu mổ nhẹ môi Tịnh Hề, thì thầm hỏi: "Thế này được chưa?"

Tịnh Hề:"..." Đủ rồi, người anh em.

Không cần tiếp tục nữa đâu.

Tịnh Hề cảm thấy có chút tín hiệu nguy hiểm khi ngồi lên đùi anh, cô lui lui người lại, ra vẻ quan tâm mà nói: "Đùi anh có tê không?"

Lạc Cẩm Tu giữ cô lại, xoa xoa đầu: "Không tê."

Tiểu thiên sứ muốn ngồi lên đùi anh cả đời, anh cũng nguyện ý.

Trông bộ dạng đề phòng của cô, anh đành phải đệm thêm một câu: "Đừng lo, anh sẽ không làm gì đâu."

"..." À thế à!

Thả rắm ấy.

Lạc Cẩm Tu đúng là càng lớn càng hư hỏng mà.

Trả lại cho bảo bảo Tiểu Cẩm Tu dễ nói chuyện hơn trước đây đi.

"Nhị thiếu, tới nơi rồi ạ." Xe đã dừng tự khi nào, cửa sau mở ra. Bác tài đứng đó, không dám nhìn thẳng, cúi đầu làm ra tư thế mời.

Tịnh Hề nhanh chân nhảy khỏi người anh, cầm dây dắt chó đi ra ngoài trước.

Phù, về nhà rồi.

Mấy giờ rồi ta?

\[ Kí chủ, bảy giờ hai mươi lăm phút rồi. Ngài chỉ còn ba mươi lăm phút nữa để ngồi chơi thôi.\] Chuột nhỏ thông báo, nó hơi hơi lo lắng. Nam phụ cứ kè kè bên cạnh thì kí chủ đi cứu khách hàng kiểu gì?

Nam phụ đại nhân thực phiền.

Mong tí nữa anh ta biết điều mà bỏ về.

Tịnh Hề quay đầu lại, thấy thiếu niên mặc áo sơ mi trắng, sải bước chân thon dài đi đến chỗ cô. Anh rất cao, cao hơn xưa nhiều thế nên Tịnh Hề luôn phải ngẩng đầu lên nhìn.

Tịnh Hề:"..." Lùn thì làm sao?

Kì thị nhau à?

\[ Kí chủ, ai chê ngài đâu chứ. Ngài vẫn rất đáng yêu, xinh đẹp mà.\]

Đúng đúng đúng.

Ta đẹp mà.

Lùn sẽ rất cute.

"Sao không đợi anh?" Lạc Cẩm Tu nắm lấy tay nhỏ của cô, đi về phía trước. Tay bị người ta túm lấy, Tịnh Hề phải đi theo anh. Mấy con chó có lẽ rất sợ Cẩm Tu, cố gắng cách anh ta thật xa, co rúm lại với nhau.

Sao lại thế nhờ?

Lạc Cẩm Tu lại đi tu luyện công pháp tà đạo nào à?

Công pháp doạ chó

"Nhà em đây à?"

"A, đúng rồi." Tịnh Hề hồi thần lại, cô móc chìa khoá ra, mở cổng, kéo cả đám chó đi vào. Mắt nhìn ra Lạc Cẩm Tu vẫn đứng yên ở ngoài...

Uể, anh ta không đi đi???

Đứng đó hứng nắng à?

"Không mời anh vào ư? Tiểu thiên sứ, đây là lần đầu chúng ta gặp lại mà."

Tịnh Hề mím môi, suy nghĩ xem nói thế nào...

"Tí nữa em có việc phải ra ngoài rồi. Hay hôm khác tới tìm anh nhá."

"Không sao. Đến lúc đó, anh sẽ tự thân dời đi."

Tịnh Hề trầm mặc một lúc, sau đó liền mở cổng cho người vào. Trong lòng Lạc Cẩm Tu sướng rơn hết lên...

Tiểu thiên sứ cho anh vào nhà kìa.

Một giây ở bên em ấy cũng là niềm hạnh phúc đối với anh rồi.

Tịnh Hề mở cửa nhà ra, thả dây dắt chó xuống. Mấy chú Milu được thả rông, thè lưỡi liếm mũi, chạy đến ổ chơi.

Chơi không đủ.

Phải ăn nữa.

Gâu gâu gâu...

Gâu gâu gâu...

Đám chó chạy đến chỗ Tịnh Hề, nhao nhao sủa nhặng hết lên. Có lẽ vì đói quá, chúng nó đã quên mất sự tồn tại của Lạc Cẩm Tu.

Tịnh Hề vuốt mũi trấn an từng con, cô ném một đôi dép nam đi trong nhà xuống, đưa cho Lạc Cẩm Tu: "Anh mau mau đi dép vào đi. Đợi em cho bọn chúng ăn đã."

Lạc Cẩm Tu nhìn đôi dép đó, rồi lại quan sát quanh nhà...

Tuy biết người đó là giám hộ của cô...

Nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện tiểu thiên sứ sống chung với một tên đàn ông khác là anh muốn hủy diệt tất cả rồi.

Càng quá đáng hơn là đôi dép cô đưa anh là của thằng đó.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

\*\*Hời, tôi bảo với papa mama là con đang viết truyện trên mạng đấy, các độc giả ủng hộ cực. Bọn họ hứng chí lên và nói: "Ồ, mày viết truyện gì, cho bố mẹ đọc với xem nào. Chủ đề về gia đình, cuộc sống à."

Tôi:"..." Lặng lẽ câm nín.

Thiết nghĩ là không nên để bố mẹ đọc được những trang truyện nì của tôi thì hơn.

Không thì bị ăn dép.

Chủ đề tôi viết ấy à, chắc các cô rõ lắm nhỉ. Các bậc tiền bối không nuốt nổi khẩu vị muối biển của chúng ta đâu.???\*\*.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »