Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3802 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 32
chương 31: ngăn cản ông xã "hờ" yêu đương với nữ chính(2).

❊ ❊ ❊

Tịnh Hề lật mặt giấy ra, đọc tiếp...

Trầm Ngạn...

Ố ồ, biết vì sao nữ chính bỏ đi rồi mà nam chính vẫn không thể nào tìm được không?

Tại vì có con hàng họ Trầm này chen chân vào đấy. Anh ta dùng thế lực riêng của mình để che giấu tung tích của Diệp Y Y.

Nữ chính sống ở nước ngoài đều được tên này chiếu cố giúp đỡ hết, từ mấy chuyện như: xin việc, đẻ con hay chăm sóc hai đứa trẻ...

Nữ chính sống với anh ta tận sáu năm liền nhưng do trong lòng cô ta vẫn không quên được nam chính nên cuối cùng...

Cô ta từ chối người đàn ông này mà chạy về với Tống Hành.

Đến lúc này thì bệnh thần kinh của nam phụ lại nổi lên. Anh ta đi đâu cũng đối đầu với nam chính, hở một tí là nhớ nhung nữ chính, đòi bắt nữ chính mang đi, hai đứa trẻ kia ở bên anh ta năm năm song không ai gọi anh là "bố" cả...

Việc Diệp Y Y quay về bên chồng cũ khiến anh ta phát điên.

Tất nhiên rồi, anh ta có phải bố bọn trẻ đâu mà!!

Loại nam phụ ích kỷ, mưu mô, ác độc này không có đi lĩnh cơm hộp. Trầm Ngạn về sau nhận thức được sự hạnh phúc của Diệp Y Y khi ở bên Tống Hành, lựa chọn dời xa.

Nhìn thấy em sống hạnh phúc chính là niềm vui của đời tôi...

Nói chung là thể loại kịch bản này tác giả cho ngược tất cả mọi nhân vật luôn: nam chính, nam phụ, nữ chính, nữ phụ...v...v...

Quên nói với các bạn độc giả, Trầm Ngạn cũng là một tên "tra nam" không kém Tống Hành đâu...

Anh ta đã có vợ rồi đấy...

Đã có vợ...

Có vợ....

Lật bàn!!! Có vợ rồi mà còn ở bên người phụ nữ khác sáu năm.

Hào quang nữ chính thế mà còn hút được cả đàn ông có vợ.

Tịnh Hề tay cầm kịch bản, tay thì ôm trán, thở dài một hơi. Vợ của anh ta giống cô hai chữ: "Vân Tịnh Hề".

Nói tới đây thôi. Bây giờ đến thế giới này xem đã...

" Khởi động truyền tống đi."

Chuột nhỏ hứng khởi nhìn cái mặt rầu rĩ của kí chủ nhà mình: \[ Xác định truyền tống.\]

\[ Bắt đầu truyền tống...3...2..1..\]

\[...\]

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Tịnh Hề đứng trước căn biệt thự, cô ngẩng đầu nhìn. Biệt thự này được xây dựng trên một khuôn viên đất rộng lớn, xung quanh đầy cây cối, tiểu cảnh, thảm cỏ xanh mướt trải dài quanh lối đi. Tinh tế mà hoa mỹ, hiện đại hoà với thiên nhiên. Được sống ở đây chắc chắn rất tuyệt vời.

Tiểu Hề siêu vui mừng, đây là nhà cô đó.

Nói đúng hơn thì đây là nhà ông chồng "hờ" của cô.

Thật vui quá đi, tên này là một tra nam có tiền.

"Thiếu phu nhân, chào mừng cô đến với biệt thự Tân Trúc." Lão quản gia bước ra, tay lão ta chắp lên ngực, nghiêng người chào cô, bộ dáng cung cung kính kính.

Tịnh Hề gỡ cặp kính râm trên mặt xuống, lộ ra đôi mắt hạnh xinh đẹp, cô thản nhiên đưa vali cho quản gia: "Đem lên phòng tôi đi."

Lão quản gia đưa vali cho mấy hầu gái đằng sau mang đi. Lão ta nhìn Tịnh Hề, gương mặt già nua vẽ lên vẻ nghiêm túc.

Tịnh Hề nhấc chân đi thẳng vào cửa biệt thự, lão quản gia đi trước: " Để tôi dẫn đường cho thiếu phu nhân."

Tịnh Hề không có phản đối, cô đi theo lão ta từ tầng một lên tầng hai, đi qua một hành lang dài nữa. Đứng trước một cánh cửa sơn gỗ, lão quản gia lôi trong túi một chùm chìa khóa to đùng, lão ta mần mò một lúc, lấy ra một cái chìa rồi ấn vào mở cửa. Mở ra rồi, lão ta chắp tay làm ra tư thế mời: "Thiếu phu nhân , vali của cô đã ở trong đó hết. Đồ dùng cá nhân của cô thiếu gia đã dặn chúng tôi chuẩn bị từ trước."

" Ừ, ông lui xuống trước đi." Tịnh Hề đuổi người, cô đóng cửa phòng lại, thả mình trên nệm...

Cmn thật không hổ là cuộc sống của người giàu!!!

Cái giường này cũng quá tốt đi, êm êm, mềm mềm, độ đàn hồi tốt như túi bóng nước vậy.

Awwwww....

"Này chuột, ta cảm thấy kết hôn với tên này không tồi." Tịnh Hề sung sướng nói, vùi cả đầu vào gối, hít hà mùi tiền trên đó...

\[...\] Chuột nhỏ bất lực rồi, kí chủ còn yêu tiền nữa cơ. Lúc đầu, khi nó đưa cô ấy đến thế giới này, kí chủ sống chết không chịu gả cho nam phụ đại nhân. Nếu nó không phát nhiệm vụ ép buộc thì sợ là cô ấy đi phá hư cốt truyện ban đầu mất.

Sao nó giống một bà mẹ dạy dỗ đứa con trong kì phản nghịch thế chứ?

Tịnh Hề thư giãn đủ rồi bèn ngồi dậy, cô mở vali ra xếp lại đồ dùng kèm với quần áo. Căn phòng này sắp xếp theo gam màu hồng công túa, đến cả góc phòng cũng lộ ra bong bóng ngọt ngào.

Sắp xếp dọn dẹp xong xuôi các thứ, Tịnh Hề ra khỏi phòng, đi xuống tầng một. Thiết kế bên trong biệt thự vô cùng xa hoa. Cô ngồi lên ghế sô pha, cảm nhận cái mông dần dần lún vào sự mềm mại.

Thích quá đi thôi.

Lão quản gia bước đến gần đưa cho cô một chiếc chìa khóa, mặt lão ta đầy vẻ kính cẩn: "Thiếu phu nhân, đây là chìa khoá phòng riêng của cô."

Tịnh Hề đáp một tiếng, vươn tay cầm lấy.

Năm phút sau...

Mười phút sau...

Mười lăm phút sau...

Tịnh Hề không chịu nổi nữa, cô nhìn lão quản gia, hỏi kì quái: "Sao ông không đi đi?"

Đứng đây làm gì chứ?

Ông cứ đứng lù lù ở đó sao ta thoải mái được?

Đi đi, mau phắn đi!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »