Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3606 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 48
chương 47: ngăn cản ông xã "hờ" yêu đương với nữ chính (18).

❊ ❊ ❊

Cửa mới khép lại, trong phòng bệnh truyền ra tiếng khóc nghẹn ngào của Diệp Y Y.

Anh chàng trợ đầy lí khó khăn, nói: "Trầm tổng, thế này không được lắm."

Đi xe đã đâm vào người ta rồi...

Giờ Trầm tổng còn đòi bỏ về trước nữa...

Đáy mắt Trầm Ngạn lướt qua một tia không kiên nhẫn: "Lập tức gọi điện cho cả Tống Hành. Bảo hắn ta quản vợ mình cho tốt vào. Tôi về trước đây. Cậu ở lại đây chờ đi."

Trợ lí:"..." Thế cũng được à?

Tổng tài, ngài nỡ vứt tôi ở đây ư?

Trong lòng than vãn đủ kiểu nhưng anh ta vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Sẽ được tăng lương đấy.

Trầm Ngạn nhấn thang máy đi xuống tầng. Thang máy đi xuống tầng ba liền mở ra lần nữa.

Tịnh Hề lao nhanh vào thang máy. Cô không nhìn tới Trầm Ngạn, điên cuồng ấn nút đóng lại.

Đóng đi mà...

Nhanh lên...

Sắp không kịp rồi...

Cửa thang máy sắp đóng, Tịnh Hề lén phi một lá phù ra. Móng vuốt quỷ bị phù đập trúng, phát ra âm thanh xèo xèo...

Đóng rồi...

Cô thở phào một hơi...

Suýt thì ăn \*\*\*.

Má nó chứ, ai biết được tên Chu Hồng chưa gì đã bị đưa vào viện rồi.

Hiệu suất làm việc của Vương đại sư thật đáng khen.

"Bé con?"

Tịnh Hề nổi cả da gà...

Đang ở nơi công cộng, ai gọi bảo bảo sến sẩm vậy?

Tịnh Hề giờ mới để ý đến ông chồng hờ bên cạnh. Cô ngước nhìn anh, cười ngọt ngào tự tin: "Là em đây."

\[ Ting! Tiến độ hảo cảm của nhân vật dành cho kí chủ là 56%.\]

Tịnh Hề:"..." Chuột nhỏ nói đúng.

Trầm Ngạn quả nhiên là một tên đàn ông dễ dãi.

Cô mới gặp anh ta vài lần thôi mà...

"Là em đây."

Ba chữ kia phát ra từ miệng cô cơ hồ khiến cho cả người anh nóng lên.

Bé con còn cười với anh nữa kìa. \(chị với ai chả cười. Anh ảo tưởng hơi nhiều ??\)

Bé con thật đáng yêu.

Trầm Ngạn nhìn từ trên xuống dưới thân Tịnh Hề, đồng tử anh co lại, giọng điệu bất giác cũng trở nên gấp gáp hơn: "Em bị thương rồi sao?"

Tịnh Hề:"..." Đây là một câu chuyện buồn.

Nửa tiếng trước, cô ra khỏi xe taxi, thì gặp tai nạn...

Ừm, một tai nạn nho nhỏ.

Cái rắm ấy!!!

Xe máy lao nhanh về phía cô, chưa kịp né đã bị đâm cho phát rồi.

Kết quả là Tịnh Hề bị gãy tay và trật mắt cá chân.

Ai đời trước cổng bệnh viện lại bị thương chứ!

Được đưa vào bệnh viện, chưa kịp băng bó vết thương thì gặp Chu Hồng.

Do sáng nay, cô ép Vương đại sư dùng phù dụ quỷ với ông ta, nên phải bỏ chạy gấp. Cảm giác như cô tự bê đá đập vào chân mình.

Mới thoát khỏi quỷ thì lại gặp Trầm Ngạn.

Khách hàng thì chưa thấy đâu thì đã gặp bao chuyện rồi.

Xui xẻo hết chỗ.

Nữ chính bị xe tông thì gặp nam phụ.

Còn ta bị xe đâm thì gặp quỷ.

Đạo lí gì đây?

\[...\] Do cô kém may mắn thôi. Diệp Y Y có vòng hào quang bảo vệ mà. Kí chủ chỉ có thân xác yếu gà này để chống đỡ...

Đáng thương quá!

Khóc cho kí chủ của ta.

Trầm Ngạn tóm lấy một cánh tay của Tịnh Hề, âm trầm nhìn vết máu trải dài trên tay áo.

"A, đau..." Tịnh Hề không nhịn được kêu lên, đẩy bàn tay to của người đàn ông ra. Do vừa nãy quá sợ hãi khi bị quỷ đuổi, cô đã chạy như bay nên không có để ý đến vết thương. Cơn đau ở cổ chân bỗng ập tới, Tịnh Hề run rẩy khụy xuống. Trầm Ngạn nhanh tay tóm lấy eo cô.

Eo bé con thật mềm...

Mùi hương trên cơ thể cũng rất ngọt nữa...

Chết tiệt, thời điểm nào rồi mà trong đầu anh còn nghĩ cái này.

Trầm Ngạn kiềm lại xúc cảm mê hồn của người trong lòng. Anh ôm cô lên, cửa thang máy mở, bế ra ngoài.

Đi chữa vết thương cho cô đã.

Trong bệnh viện có một đám quỷ rình rình rập rập, Tịnh Hề không muốn ở lại đây lâu một tí nào.

Băng bó vết thương xong, Tịnh Hề vẫn có thể đứng được. Nhưng Trầm Ngạn cứ cưỡng ép bế cô lên.

Bế thì bế.

Đằng nào ta cũng lười đi.

Tịnh Hề bị gãy một cánh tay, cô không thể ôm cổ Trầm Ngạn được. Người đàn ông rất rất là tâm lý. Anh ôm cô trọn vào lòng.

Tịnh Hề thấy quá cmn phiền.

Tay bị gãy, chân bị thương. Hổng lẽ là việc gì cũng để Trầm Ngạn làm hộ à?

Nhiệm vụ còn chưa ra đâu vào đâu nữa.

Đau cái lồng ngực!!!

Tịnh Hề nằm ở ghế sau xe ô tô. Trong đầu giao lưu với chuột nhỏ...

Ê chuột, có loại thuốc gì có thể làm lành vết thương không?

Chuột nhỏ hiện thân giữa không trung, gặm củ cải, ngốc manh nói: \[ Không có nha, thưa kí chủ. Cửa hàng hệ thống chỉ bán duy nhất tiền mà thôi.\]

Tịnh Hề:"..." Thất vọng.

Có tiền không có nghĩa là có tất cả đâu.

\[ Nhưng là có gần hết nha. Kí chủ muốn mua mặt hàng tiền tệ nào thì bảo ta. Ta bán cho ngài.\]

Có kẹo không?

\[ Kẹo này không bán đâu, kí chủ. Ta tặng ngài một túi nè.\] Chuột nhỏ rất tri kỉ cho cô một túi kẹo. Tịnh Hề cầm balo bên cạnh, mở túi, lột vỏ kẹo, nhét vào mồm ăn.

Cần ăn thật nhiều kẹo để an ủi tâm hồn.

Tịnh Hề vừa liếm kẹo, vừa nghĩ...

Cô sẽ nghỉ ngơi cho đến khi chân khỏi hẳn.

Chắc tầm một tháng đi.

Trầm Ngạn lướt qua kính chiếu hậu, thấy đôi môi béo mập của thiếu nữ cứ chụt chụt cây kẹo kia.

Anh thu lại tầm mắt, trong lòng khao khát ước gì mình là cây kẹo...

Được cô ấy liếm...

Không được nghĩ nữa, chỗ đó lại dựng lên rồi.

\[ Ting! Tiến độ hảo cảm của nhân vật dành cho kí chủ là 60%.\]

Một người một chuột ngồi đằng sau:"..."

Không hiểu lắm.

Nam phụ mỗi ngày tự bổ não cái gì vậy mà tiến độ tăng ầm ầm thế???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »