Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3857 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 91
ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (25).

❊ ❊ ❊

Lạc Cẩm Tu bế Tịnh Hề ra ngoài, mặc xác cho đám em gái còn đang ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Tịnh Hề nhoài người ra, nhìn phía sau, chu môi chỉ đống túi đồ xếp chồng lên nhau: "Anh Cẩm Tu, đống đồ kia của em..."

"Anh thanh toán hết rồi. Tí nữa..." Lạc Cẩm Tu lại chụt một cái nữa vào má cô, kéo đầu cô gái nhỏ vào ngực mình: "Họ sẽ giao đến nhà em."

"Sao anh biết địa chỉ nhà em?"

"Cái gì về em anh đều biết hết."

Tịnh Hề:"..." Là sao chứ???

Hông lẽ tên này có kí ức từ sớm rồi à?

Lạc Cẩm Tu gọi tài xế riêng của Lạc gia đến đón về, dắt năm con chó lên xe. Anh cho cô nhóc ngồi lên đùi mình, thản nhiên nói với người lái: "Chú đưa tôi tới số 52, đường Thụy Dương đi."

Bác tài trông nhị thiếu ôm một cô bé nhỏ nhắn, đáng yêu. Tư thế của hai người vô cùng thân mật. Trong lòng âm thầm kinh ngạc...

Nhóc con này là ai vậy?

Mà được Nhị thiếu ôm...

"Vâng." Bác tài dẫu sao cũng làm việc cho giới hào môn hơn chục năm rồi. Ngạc nhiên thì có ngạc nhiên, nhưng rất nhanh sau đó, ông bình tâm lại, khởi động, chuyên tâm lái xe.

Một chú chó con nhảy lên, chui vào lòng Tịnh Hề cọ cọ. Cô vòng tay ôm lấy nó, sờ sờ bóp bóp. Dường như đã quên mất bản thân mình đang ngồi trên đùi ai kia.

Cẩm Tu vuốt ve mái tóc mềm mại của Tịnh Hề, ánh mắt dịu dàng từ gương mặt cô chuyển dời sang chó con ngây thơ...

Thật chướng mắt!

Ai cho mi hôn hôn liếm liếm tay của tiểu thiên sứ thế chứ?

Tay em ấy chỉ có thể mình anh liếm thôi.

Lạc Cẩm Tu xách cổ chó, ném văng nó sang bên cạnh. Mấy con còn lại định chạy sang cùng Tịnh Hề liền rụt cổ co rúm vào góc...

Nam nhân tàn bạo!

Doạ chết chó rồi!

Chủ nhân, cầu cứu!!!

Tịnh Hề chớp chớp mắt, dựa cả thân thể vào người anh, không thèm để ý đến lũ chó đó nữa. Hương kẹo đường ngào ngạt phảng phất bên sống mũi khiến Lạc Cẩm Tu sung sướng híp mắt lại, tay ôm chặt người trong lòng...

"À, đúng rồi. Sao anh có hơi thở của em? Sao anh biết luôn cả địa chỉ nhà em nữa." Nhớ ra chuyện này, cô tức khắc mở miệng dò hỏi.

Tịnh Hề không rõ tên này có kí ức từ khi nào nữa?

Năng lực làm việc của Michael thật tệ.

Chắc già rồi.

Cằm Lạc Cẩm Tu chống lên đỉnh đầu cô, nhàn nhạt cười: "Anh chỉ trả lời một vấn đề của em thôi."

"Không thể trả lời cả hai sao?"

"Không thể. Vậy nên em chọn hỏi câu nào đi."

Tịnh Hề bắt đầu sờ cằm suy ngẫm...

Hỏi một câu cũng là hỏi...

Hỏi hai câu cũng là hỏi...

Còn bày đặt gì chứ!!!

Đắn đo một hồi, cô quyết định chọn câu hỏi...

"Thế anh trả lời em đi. Vì sao anh có được hơi thở của em?" Ừm,...

Câu này có vẻ khó hơn...

Lạc Cẩm Tu chỉnh lại tư thế ngồi cho Tịnh Hề, mắt hoa đào rũ xuống, giọng điệu nghe thực đau lòng: "Em quên rồi ư?"

Tịnh Hề:"..." Quên cái gì cơ?

\[...\] Kí chủ vốn chưa từng nhớ, sao có thể quên đây...

Phải nhắc cô ấy mới được.

Không kẻo nam phụ lại hắc hoá giờ...

\[ Kí chủ, lông vũ của ngài.\]

Hề bảo bảo mờ mịt...

Lông vũ gì?

\[...\] Nam phụ đại nhân, mời ngài hắc hoá đi.

Kí chủ là đồ nữ nhân vô tâm vô phế!!!

Người ta tâm tâm niệm niệm đợi cô mấy năm nay, cô thì đã sớm vứt luôn chuyện này ra sau đầu rồi.

Lạc Cẩm Tu trông biểu cảm cô tràn đầy vẻ không hiểu, ánh mắt có chút tối lại, khoé môi vẫn luôn thường trực một nụ cười dịu dàng.

"Nhớ ra chưa?"

"Là cái lông vũ của em?" Tịnh Hề tuy quên béng chuyện này nhưng vẫn nói theo ý của con chuột béo kia.

Chắc đúng đi.

"Ngoan lắm." Đoạn, anh mò tay vào vạt áo, móc đâu ra một cái hộp nhung xinh xắn...

Nhìn chiếc hộp này, Tịnh Hề mới nhớ ra chuyện đó...

Ra là nhờ lông lông mềm của cô...

Lạc Cẩm Tu thật cẩn thận mở nắp hộp ra, nhành lông trắng thuần khiết, không nhiễm bụi trần nằm yên trên nệm nhỏ. Nó vẫn có trạng thái y hệt lúc đầu khi cô đem tặng anh vậy. Một chút thay đổi cũng không có. Thậm chí, Tịnh Hề còn có cảm giác từng sợi lông vẫn giống như cũ.

"Thứ này có hơi thở của em?" Tịnh Hề đụng vào một sợi lông, không tin tưởng lắm vào câu trả lời của Lạc Cẩm Tu...

Này nhá, một sợi lông thì làm được quỷ gì?

Dùng để thọc lòng bàn chân à?

\[ Kí chủ, ngài đừng nói vậy mà.\] Lông của thiên sứ, ai lại đi cù lòng bàn chân chứ?

Có ta nè... Tịnh Hề vui vẻ giơ tay. Trước đây, sống trên thiên đường, cô toàn chơi trò này.

Tại vì các thiên sứ toàn đi chân đất thôi.

\[...\] Trường hợp của ngài, ta từ chối hiểu.

"Đừng làm ra vẻ mặt đó mà..." Lạc Cẩm Tu đậy nắp hộp lại, nhét vô vào áo. Nhìn xuống đôi môi nhỏ xinh, oánh nhuận của cô, không kìm lòng được, liền cúi người hôn xuống...

Ngọt ngọt vị kẹo mút...

Và đặc biệt là rất mềm...

Tịnh Hề cùng cậu chuột hoàn toàn bị sang chấn tâm lý...

A a a! Cầm thú! Bổn bảo bảo còn chưa "nhớn" đâu!!!

Anh ta thế mà còn hạ thủ được.

\[...\]Thở dài một tiếng, trách ai giờ. Kí chủ đúng là tiểu yêu tinh chuyên đi câu hồn biến thái mà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »