Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3699 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 50
chương 49: ngăn cản ông xã "hờ" yêu đương với nữ chính (20).

❊ ❊ ❊

Trầm Ngạn mỗi ngày đều bám lấy cô như keo da chó. Điều này khiến Tịnh Hề rất quạo...

Không phải làm tổng tài thì bận rộn lắm à???

Sao anh ta rảnh vậy?

Tịnh Hề ngoan ngoãn há mồm ra, để cho Trầm Ngạn đút cơm...

Cô bị thương ở tay trái...

Mà cô hay ăn cơm bằng tay trái...

Tịnh Hề thấy thật cmn nhục nhã, lớn bằng này còn để người ta đút cơm.

Cô có thể tự gắp mà...

Chỉ là có chút khó khăn thôi.

Tiền quản gia vừa ăn cẩu lương, vừa lấy điện thoại ra lén chụp vài tấm hình.

Gửi cho phu nhân

Ngài ấy chắc chắn sẽ rất vui.

Ngày qua ngày phải sống như vậy với Trầm Ngạn, Tịnh Hề dần dần miễn dịch với bệnh biến thái của anh ta.

Biến thái thế nào nhể...

Tên này cứ đi tắm xong là lại đứng trước mặt cô không chịu mặc quần áo...

Hoặc là nửa đêm anh ta xin cô giúp anh quay tay...

Hay là có mấy lần anh ta đòi tắm chung nữa...

Sợ quá đi mất!!!

Nhưng Trầm Ngạn chưa bao giờ có hành động vượt quá giới hạn cả.

Hời, đàn ông khó hiểu.

Tịnh Hề có hàng tỉ lần muốn cầm kiếm quật chết anh ta nhưng...

Không thể giết được.

Chỉ cần cô có ý định giết chết người, hệ thống sẽ mở tấm chắn bảo vệ.

Tịnh Hề đưa kiến nghị tới chuột nhỏ, nó tỏ ra bất lực mà nói: \[ Kí chủ, cái này không phải ta làm. Đây là do máy chủ tự thiết lập rồi. Ngài không được phép giết chết những nhân vật trọng yếu trong kịch bản.\]

Đại khái thì đây chính là vòng hào quang của nam phụ.

Lật bàn, nam nữ chính còn chưa đủ lại thêm một tên nam phụ thần kinh nữa à?

Không thể giết người, Tịnh Hề đổi sang đánh người.

Đánh cho mẹ anh ta không nhận ra luôn.

Cơ mà...

Mỗi khi cô đánh anh ta, Trầm Ngạn lại phát ra mấy âm thanh kì quái.

Kiểu đang sướng sướng ấy, rất ư là hưởng thụ. Có mấy lần đánh hơi mạnh tay, anh ta còn rên rất to.

Rên cụ nhà anh!!!

Từ đó, Tịnh Hề không buồn để tâm với Trầm Ngạn nữa.

Đối phó với kẻ có bệnh như này, biện pháp tốt nhất là ném vào bệnh viện tâm thần.

Nói đến bệnh viện tâm thần...

Đêm hôm trước, Trầm Ngạn phải có việc rời khỏi nhà.

Tịnh Hề không biết đó là việc gì, thoạt nhìn anh ta rất vội vã.

Cô đứng trên tầng hai, vén rèm lên, xuyên qua bóng đêm nhìn theo bóng xe ô tô xa dần.

Kệ đi

Ngủ tiếp thôi.

Liên quan gì tới ta chứ!

Tịnh Hề ngáp một cái, nhảy lên giường nằm. Cô ấn ấn mấy lần nhưng đèn ngủ vẫn tắt.

"..." Đờ mờ! Đừng nói là...

"Cốc...cốc..."

Tịnh Hề:"..."

Được rồi, đều là ma quen cả không có gì phải sợ.

Tịnh Hề rút Xích Hồng ra, bảo nó đưa Nhiễm Sương vào.

Lâu rồi chưa gặp, Nhiễm Sương nhìn có vẻ "tươi" hơn.

Không còn vẻ oán khí đầy mình như lần đầu nữa. Trong mắt Tịnh Hề, Nhiễm Sương giờ là một con ma khả ái, dễ nhìn. Cô ả bay đến chỗ Tịnh Hề, mỉm cười: "Cảm ơn cô. Nhờ có cô giúp đỡ, lão già Chu Hồng đã bị ném vào bệnh viện tâm thần rồi."

Đúng vậy, mục đích mà Tịnh Hề bảo ma nữ đó là không thể giết chết Chu Hồng, thay vào đó...

Hãy đưa ông ta vào bệnh viện tâm thần.

Có phù dụ quỷ dán bên người, ông ta sớm muộn sẽ bị hút dương khí cho tới chết.

Người ngoài nhìn vào, sẽ chỉ nghĩ đó là một bệnh nhân thiểu năng mà thôi.

Cách trả thù này...

Đủ tàn nhẫn.

Tịnh Hề cong môi cười ngọt ngào: "Nhiễm Sương tiểu thư, thế cô có hài lòng không ạ?"

" Có, tôi hả dạ nhiều rồi. Người như ông ta đáng nhận trừng phạt như vậy!" Cô ả run run giọng: "Nhưng tôi chưa thể rời đi được..."

"Tại sao?" Đừng nói là liên quan đến vị khách hàng số hai kia đấy nhé.

Chết rồi còn đi siêu thoát mau chứ!!!

Sao lắm chấp niệm vậy bạn???

"Tôi muốn xem thử...xem anh ấy sống như thế nào?" Mặt mày Nhiễm Sương mếu máo như sắp khóc rồi.

Không có cô, liệu anh ấy có sống tốt không?

Tịnh Hề trầm mặc, phất phất tay: "Sáng mai, để tôi đưa cô đi."

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Đúng như những gì Tịnh Hề đoán, sáng hôm sau Trầm Ngạn không có ở biệt thự.

Anh ta đi đâu mất rồi...

Nhìn bữa sáng được đặt đầu giường, cô không có tâm trạng lắm. Ngồi đờ đẫn một chỗ...

Tay chân bị thương, cô giờ khác nào phế nhân.

Hầyyyyyyyy.....

"Tôi đến rồi này." Giọng nữ nhỏ nhẹ, the thé bật lên từ xung quanh, doạ cho Tịnh Hề suýt thì ngã luôn từ trên giường xuống.

Cái con ma nữ này, đây đang là ban ngày đó. Nhất định phải doạ cô một phen mới được à?

Tịnh Hề cầm kiếm lên, đảo mắt quanh phòng: "Cô \(\*\)hiện linh đi."

\(\*\)Hiện linh: giống hiện thân nhưng là trong trạng thái linh hồn.

Ma nữ mờ nhạt xuất hiện, Tịnh Hề thấy cô ả rồi. Cô nâng môi cười, búng tay.

Khung cảnh xung quanh bỗng biến đổi, Tịnh Hề vẫn ngồi yên trên ghế. Cô dán phù ẩn thân vào, bắt đầu xem kịch tình yêu giữa anh chàng nhân loại và cô nàng ma nữ.

Chuột nhỏ từ khi nào đã ngồi lên đùi Tịnh Hề. Sợ cô ném mình ra, nó rất thức thời đưa cho kí chủ một túi kẹo nữa.

Kí chủ xem kịch, sao lại quên nó được chứ?

Nhiệm vụ giao là do máy chủ hết, đừng đổ lên đầu chuột ta nha.

Chuột nhỏ thầm đổ hết tội lỗi lên đầu máy chủ, lấy ra hộp bắp rang đang ăn dở hóng kịch.

Nhoàm...nhoàm....nhoàm....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »