Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời Không

Lượt đọc: 3672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 17
chương 16: ngăn cản em trai nam chính hủy diệt thế giới (16).

❊ ❊ ❊

Cho dù Tịnh Hề tìm mọi cách đuổi người đi, Tịch Mộ luôn lấy cớ: "Thân là một vị hôn phu tốt, không thể để tiểu hôn thê ở nhà một mình được."

Đau não!!!

Con hàng này mặt dày ghê!!!

Hết cách, Tịnh Hề ném cho hắn cái chăn để ngủ ngoài sô pha.

May là tên này không đê tiện đến mức đòi ngủ với cô.

Ta vẫn còn là bảo bảo mà.

Trong phòng ngủ, Tịnh Hề nghiêng người ôm lấy cái gối. Khung cảnh tĩnh mịch, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, chiếu nhẹ lên mặt cô nhóc, rèm mi cong dài rũ xuống, cặp má mềm như bánh bao. Trông cô không khác gì một tiểu tinh linh đang say giấc nồng cả.

Thanh niên áo trắng đứng trước giường. Trong bóng tối, ánh mắt của Tịch Mộ như ánh sao nhìn chằm chằm Tịnh Hề. Hắn nhẹ chân bước đến gần, cúi đầu xuống, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc trước trán cô nhóc.

Tuy đây mới chỉ là lần thứ ba họ gặp mặt....

Nhưng cô nhóc này đáng yêu đến nỗi khiến hắn thích không buông.

Mỗi hành động của cô moe tột cùng khiến tim hắn như nhũn ra.

Ngay từ lần đầu gặp gỡ, hắn đã nhận định đây là cô vợ nhỏ của mình.

Của mình hắn....

Nghĩ đến gia đình họ Cố, ánh mắt Tịch Mộ có chút u tối.

Sao bọn họ lại để bé con sống thế này chứ?

\[ Ting! Độ hảo cảm của nhân vật đối với kí chủ là 65%.\]

Tịnh Hề khò khò đương nhiên không biết gì cả. Chuột nhỏ đang xem phim trong không gian hệ thống nghe thấy âm báo của thanh đo liền cảm thấy kì cụt.

Uể??? Giờ bên ngoài là nửa đêm rồi sao nam phụ đại nhân lại tăng độ hảo cảm?

Chẳng lẽ là....

Không được! Bổn chuột không được nghĩ bậy bạ!!!!

Muốn biết à? Thì ra xem thôi!

Chuột nhỏ lặng lẽ chui ra khỏi không gian và nhìn xuống dưới.

Suýt thì lòi mắt chuột ta rồi!

Nó nhìn thấy Tịch Mộ dí mặt lại gần kí chủ nhà nó!!

Ối giời ơi!! Hắn ta định làm gì???

Có nên gọi kí chủ dậy không?

Gọi cô ấy dậy thì nam phụ bị đánh chết mất!

Không gọi dậy thì....

Đang suy nghĩ miên man, tự dưng Tịch Mộ hôn nhẹ vào trán Tịnh Hề. Xong hắn đứng thẳng, nhẹ chân ra khỏi phòng, khép cửa lại.

Chuột nhỏ:\[.....\] Là nó suy nghĩ nhiều sao? Quên mất kí chủ bây giờ còn trẻ con mà!

Chuột nhỏ vô cùng sầu não, lăn lại vào không gian hệ thống để kiểm điểm bản thân.

Sao nó có thể đen tối đến vậy chứ??

Vẫn là không nên nói cho kí chủ thì hơn.

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Bốn năm sau.

Tịnh Hề vẫn sống trong khu đô thị Vũ Hoa, chỉ là cô không ngờ tới Tịch Mộ lại là hàng xóm của cô.

Là hàng xóm đó!!!

Hắn sống cùng một toà nhà, cùng tầng, chỉ khác mỗi số phòng thôi.

Chưa kể tên này cứ đến buổi tối là chạy sang phòng cô đòi nấu cơm. Điều này khiến thím Lý bớt việc đi nhiều....

Ừm, cơm hắn nấu rất ngon nữa!!

Thế nên đối với hành động này của hắn Tiểu Hề rất hưởng thụ, một chút phản đối cũng không có.

Có người cơm bưng nước rót cho sao ta phải ngại?

Trong bốn năm này, tình cảm của nhân vật nam nữ chính tiến hóa vèo vèo. Giờ trong vòng hào môn, ai ai cũng biết tổng giám đốc Tịch có một cô bạn gái sủng sủng lên trời.

À, còn nữa! Độ hảo cảm mà cô thu thập được từ Tịch Mộ đã lên tới 85%. Chuột nhỏ bày tỏ rất hài lòng với tiến độ này.

Tịnh Hề bây giờ đã lên cấp ba, cơ thể dậy thì thay đổi rất nhiều. Cô đứng ngắm gương mặt mình trong gương.

Quá đẹp rồi!

Không hổ là mặt của ta!

Ngắm mãi không chán!

Mỗi lần đi tắm phải ngắm nửa tiếng mới được!

\[....\] Nó quen rồi, thật đấy!

Độ tự luyến của kí chủ đã thăng cấp thượng thừa.

Ngắm chán ngắm chê, Tịnh Hề mới bước ra khỏi phòng tắm. Ngồi lên ghế sô pha, bật tivi.

Để cho Tịch Mộ có thể thuận tiện nấu cơm tối, cô có cho hắn chìa khóa căn hộ này.

Nhưng mà...

Bây giờ đã gần bảy giờ rồi mà hắn ta chưa về!!!

Trước đây khi không thể về được hắn đều gọi cho cô.

Cầm điện thoại lên, không có cuộc gọi nào cả.

Thôi thì ăn mì gói một bữa vậy.

Bốn năm tập luyện, Tịnh Hề giờ có thể nấu được một bát mì ngon.

Con người ấy à, rồi cũng phải trưởng thành!!!

\[....\] Trưởng thành của cô là nấu được bát mì ngon đấy à?

Chuột nhỏ thấy Tịnh Hề định đi nấu mì thật, nó can ngăn:\[ Kí chủ! Nam phụ sắp về rồi. Ngài chờ hắn một tí đi.\]

Tịnh Hề ngồi trở lại chờ thêm một lúc nữa.

Quả thực năm phút sau, cửa được mở ra, một người đàn ông bước vào. Tịch Mộ so với mấy năm trước có chút khác biệt, trở nên thành thục và có sức hút hơn. Hắn đi đến trước mặt Tịnh Hề, cười dịu dàng: "Đợi anh lâu không?"

Tịnh Hề rất rất là đói, cô chống cằm nhìn hắn: "Anh về muộn vậy thì chúng ta đi ăn ngoài đi." Chứ bây giờ mới nấu cơm bao lâu mới được ăn?

Tịch Mộ ngồi xuống cạnh cô, hắn đưa gò má lại gần cọ cọ với má mềm của cô rồi hôn chụt một cái. Đối với hành động có bệnh này, Tịnh Hề đã sớm miễn dịch. Cho dù cô cầm kiếm đánh hắn bao lần y như rằng hắn vẫn hôn hôn chụt chụt.

"Bé con à! Hôm nay đi với anh đến nơi này ăn được không?"

Nghe đến từ "ăn", Tịnh Hề tức khắc gật đầu.

Có ăn là phải đi!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »